i xem ngài là trưởng bối
mà kính trọng.” Áp chế lửa giận trong ngực, Nguyên Hạo cực lực khắc chế
tức giận của chính mình, so với cường thế của Hoàng đổng không chút nào
nhường nhịn: “Nếu phải làm như thế mới có thể bàn công việc, chúng ta có thể không…”
“Hoàng đổng, cháu rất thích.”
Thấy phía trước Nguyên Hạo hòan toàn
không để ý mặt mũi công ty mở miệng nói, Tương Quân xem tình huống không đúng, vì thế mở miệng phát ra âm thanh nhằm gây chú ý.
“Phải không?” Hoàng đổng nghe vậy sắc mặt dịu xuống: “Không miễn cưỡng?”
“A, vâng, đúng, ha ha…” Tương Quân mở
miệng xong mới phát hiện bản thân vừa rồi đáp ứng cái gì, nhưng mà nhìn
Hoàng đổng không còn mang theo sắc mặt hờn giận, cô cũng không dám sửa
miệng, chỉ có thể xấu hổ ngây ngô cười.
“Vậy nói như vậy là định rồi, buổi tối
ngày mai, ngay tại nhà ăn khách sạn, ta sẽ mời nguời sắp xếp tốt. Nguyên đổng, nha đầu Tương Quân nói nó rất thích ý, xem ra anh hẳn là nên bán
cho ta mặt mũi chứ?” Vị chủ tịch già đắc ý dương dương tự đắc khiêu
khích.
Nguyên Hạo nheo mắt lại, lạnh lùng hô: “Hiệp, Tương, Quân.”
Anh gằn từng tiếng, mang cả tên họ của cô ra kêu nha, cứu mạng a, Tương Quân lập tức cũng bất chấp đang ăn cái
gì, để chiếc đũa lên bàn, cứng ngắc ngồi nghiêm chỉnh đối mặt với Nguyên Hạo.
“Vâng!”
“Cô…” Nguyên Hạo tức giận đến độ nói cái gì cũng đều không được.
Hiện nay Tương Quân trên người mặc kimônô nhiều màu lịch sự tao nhã, phía trên là màu hồng nhạt nhu hòa, đây là
sau khiđòan người bọn họ đến Kyoto, Hoàng đổng cho người đưa tới, còn vì cô chuẩn bị trang phục, chải tóc, mặc kimônô, thoạt nhìn tưởng như tạo
nên một pho tượng búp bê.
Phải biết ở ‘Cương’ cũng không chỉ có mỗi cô là con gái, Hoàng đổng dụng tâm để ý đến cô, thật sự rất rõ ràng.
Vì Nguyên Hạo nghĩ đến, cô sẽ mặc như vậy đi hẹn gặp một người đàn ông không biết tên – xem mặt! Có Hoàng đổng
trợ giúp phía dưới, cơ hội thành công rất cao mà điều này làm cho bụng
anh bất mãn.
Rốt cục là cái gì với cái gì, một cô nàng tay chân ngốc nghếch như vậy, đầu ốc cũng ngây ngốc không kém gả vào
hào môn… Chậm đã, anh làm chi tức như vậy?
Có cái gì để mà tức giận, lại không liên
quan đến chuyện của anh, đừng choáng váng! Cho dù ông ấy nhìn trúng cô,
anh chàng kia còn không chắc thấy hứng thú đối với cô.
“Tùy cô vậy!” Ngữ khí không tốt bỏ lại một câu này, anh quay đầu không để ý đến cô.
“Buổi sáng ngày mai lại nói tiếp, giờ bàn công việc.” Hòang đổng thấy mục đích đạt thành, rốt cuộc tính bàn công
việc: “Trước mắt tổng cộng có tám công ty cạnh tranh.” Thậm chí nhả ra
lời nói có ý cường địch.
Nguyên Hạo cảm giác khó chịu cực kì, nghe khách hàng lớn nói chuyện, ánh mắt cũng không tự kiềm chế quét về phía
Tương Quân bên cạnh, anh tức chết đi được, cô lại lộ ra vẻ mặt không có
việc gì, ở đó khoái hoạt ăn uống.
Cô gái này…Mặc kệ cô! Cô muốn xem mắt thì tự mình đi, không quan hệ tới anh!
“Kế họach của Húc Nguyên quá mạnh mẽ, ông trời của tôi.”
“Tôi đấu thầu chưa từng khẩn trương quá như vậy, anh xem, lòng bàn tôi vẫn còn đổ mồ hôi.”
Ba giờ chiều, đoàn người rời đi trung tâm hội nghị khách sạn, trở lại phòng khách sạn của Nguyên Hạo, vài kỹ sư
thiết kế đi theo cùng bàn việc, lòng còn sợ hãi thảo luận từ chín giờ
sáng mãi cho đến ba giờ chiều.
Tinh nhuệ của tám công ty xuất ra hết,
chuẩn bị vạn toàn, tin vắn, mô hình, hình ảnh bắt chước 3D, mỗi một công ty đều xuất ra bản lĩnh giữ nhà, bày ra tinh thần nhất định phải quyết
tâm.
Sau khi mọi người đánh trận một hồi rồi
rời đi chiến trường, đều toát ra vẻ mặt mệt mỏi, người ngồi phịch ở trên sô pha, rã rời chẳng ra tư thế gì.
Nguyên Hạo cũng cởi bỏ caravat, nhìn
những người trước mắt mới đây còn hừng hực khí thế như chiến sĩ, giờ
phút này cũng cảm thấy mệt mỏi.
“Thật đói…” Không biết người nào khởi đầu, vỗ về cái bụng kêu đói.
Trước hội nghị có chuẩn bị cơm, nhưng
không khí khẩn trương làm cho đòan người không có tâm tình ăn, mãi cho
đến sau khi chấm dứt mới cảm giác được đói.
“Tôi cũng vậy…” Nhất thời, âm thanh kêu
đói này ngày càng nhiều. Nhưng lúc này, trước của phòng truyền đến tiếng vang, mọi người quay đầu, chỉ thấy Tương Quân trên tay bao lớn bao nhỏ
cầm từ phục vụ vào cửa.
“Mọi người đều đã trở lại sao? Tôi mang theo điểm tâm, mọi người ăn một chút.”
“Oa…” Mọi người phát ra tiếng hoan hô, tranh đọat đồ ăn.
“Đừng nóng vội đừng nóng vội, mỗi người
đều có.” Khác với nhóm đồng sự vì đồ ăn mà điên cuồng, Tương Quân có vẻ
khí định thần nhàn, mỉm cười gửi đồ ăn, mỗi người đều có.
Sau khi trấn an mấy con quỷ quỷ đói chết này, cô cầm một cái hộp giấy nhỏ, do dự trong chốc lát xong mới đi về hướng Nguyên Hạo.
“Giám đốc, đây là xíu mại,” Không chờ anh mở miệng cự tuyệt, cô trước mở miệng nói: “Ăn một chút cũng được, nếu
không sẽ đau bao tử.”
“Cô thực ầm ỹ.”
Nguyên Hạo ngoài miệng nói như vậy, nhưng vẫn tiếp nhận cái hộp đó cùng với cả gói giấy bên ngoài.
Hai mắt quét một vòng những người khác
đang phân đồ ăn bạch tuộc nướng, cá nướng, bánh ngọt đẹp mắt bỏ thêm
nhiều bơ dâu tây cùng trái cây ngọt chết người…
C