tan học tôi không được về nhà.”
“Sau đó thì sao?” Tốc độ đi của Hà Chi Châu như thế nào thì Thẩm Hi sẽ
đi lùi như thế, vì vậy anh bước đi không nhanh. Anh thẳng lưng thong
dong, tay trái đút túi quần, cả người tản mát ra khí thế nữ vương.
Thẩm Hi nhớ tới chuyện mình bị đe dọa khi còn học tiểu học, ánh mắt tràn đầy ý cười, cô cũng không ngại cùng Hà Chi Châu chia sẻ một chút chuyện xưa, cô nói: “Sau đó khi tan học, quả thật tôi không dám về nhà, nhưng
tôi ở phòng học đợi thật lâu cũng không thấy bọn họ tới tìm, cho nên tôi liền chạy tới chỗ bọn họ hỏi: “Có phải mấy cậu muốn đánh tôi không,
đánh luôn đi, nếu không tôi phải về nhà rồi……”
“Ha.” Hà Chi Châu cười nhẹ, phát ra một âm tiết đơn giản.
Thẩm Hi thấy mình có thể chọc cười nam thần lạnh lùng Hà Chi Châu thì
hết sức tự hào, nụ cười trên mặt càng lúc càng hả hê đắc ý.
Vẻ mặt Hà Chi Châu nhàn nhạt lộ ra chút nhẹ nhõm: “Sau đó bị đánh à?”
“Hắc, sao có thể!” Thẩm Hi tinh nghịch nháy mắt với Hà Chi Châu, “Thật
ra là bọn họ muốn đưa thư tình cho tôi, là do tôi hiểu lầm thôi.”
Khóe miệng Hà Chi Châu đang khẽ cong lên lại lập tức hạ xuống: “Cô nhận thư tình cũng sớm quá đấy.”
“Đúng á.” Thẩm Hi thở dài, “Nhưng mới học lớp một thì biết được mấy chữ chứ, thư tình đó tôi nhờ Đường Đường đọc cho nghe.”
Hà Chi Châu: “……”
Lại một lần nữa, giữa cuộc nói chuyện giữa anh và cô xuất hiện Lâm Dục
Đường. Mặc dù là lơ đãng nhắc tới, nhưng vẫn nhắc nhở anh: Ba chữ Lâm
Dục Đường trong những năm tháng lớn lên của Thâm Hi là một sự tồn tại
quan trọng. Những ký ức đơn thuần này vẫn luôn có khả năng xâm nhập vào
lòng người rất mạnh.
Thẩm Hi tiếp tục suy nghĩ, cô có hơi tò mò: “Anh Hà, anh đã đánh hội đồng bao giờ chưa?”
“Đánh thắng.” Hà Chi Châu trả lời, không hề giấu diếm. Một chuyện xưa
của cô đổi lấy một chuyện xưa của anh, đột nhiên anh lại muốn Thẩm Hi
biết về quá khứ của anh nhiều hơn, bao gồm cả những chuyện tốt và chuyện không tốt.
“Khi còn học lớp 8, tôi từng dẫn theo nam sinh trong lớp đi đánh một nam sinh lớp 11. Địa điểm là trước tòa cao ốc NCRD ở Quảng trường Nhân dân
của thành phố S.”
Thẩm Hi “Oa” một tiếng, sau đó hỏi: “Sao anh lại chọn chỗ đó?”
Hà Chi Châu nhếch miệng cười: “Đó là nơi mà ba của nam sinh gây chuyện
kia làm việc, chúng tôi muốn đánh anh ta ngay trước mặt ông ấy.”
“Độc ác quá!” Thẩm Hi tán thưởng gật gật đầu, gió đêm khẽ thổi lất phất, lướt qua mặt cô. Trong đầu cô bỗng dưng hiện lên hình ảnh bộ dạng thiếu niên Hà Chi Châu bất cần đời, chắc chắn là rất đẹp trai, dáng vẻ bỡn
cợt, gây chuyện khắp nơi. Đúng là kiểu học sinh khiến giáo viên vừa yêu
vừa hận điển hình.
Trước kia trường của cô không phải là không có nam sinh như thế, nhưng
có lẽ chỉ có Hà Chi Châu mới thể hiện được ba điểm trên vô cùng tinh tế
thôi……
Thẩm Hi thật sự cảm thấy rất kỳ lạ, tại sao Hà Chi Châu lại có một đoạn
thời gian bướng bỉnh, ầm ĩ như vậy, bởi vì nó hoàn toàn không phù hợp
với bộ dáng trầm tĩnh hiện giờ của anh. Vậy vì cái gì mà một người cuồng ngạo như anh lại trở nên bình tĩnh như bây giờ?
“Anh Hà, anh có yêu sớm không?” Thẩm Hi ranh mãnh hỏi Hà Chi Châu.
“Yêu sớm, mấy tuổi thì được coi là sớm? Sáu tuổi à?” Hà Chi Châu hỏi ngược lại cô.
Thẩm Hi lập tức cứng họng.
Hà Chi Châu đi không nhanh không chậm, sau một hồi lâu, anh đứng dưới
ánh đèn sáng rực rỡ mở miệng nói: “Không có, trước khi học đại học, tôi
không nói yêu đương với ai cả.”
Thẩm Hi lập tức ngây ngẩn cả người, sau một lát cô hỏi: “Vậy sau đại học thì sao?”
Hà Chi Châu quay đầu, liếc cô một cái: “Không phải bây giờ đang nói sao?”
Gương mặt “tuấn tú” của Thẩm Hi bất giác đỏ bừng. Edit: tiểu an nhi
Ánh trăng mê người, cây dương liễu nơi xa dưới ánh trăng cùng ánh đèn
hắt tới nhìn vừa rõ ràng lại có vẻ mông lung, lùm cây bên cạnh có tiếng
côn trùng kêu rôm rả.
Tiếng nói của Hà Chi Châu vừa dứt, trong lòng Thẩm Hi cũng có một con
côn trùng kêu ầm ĩ, đầu của cô giống như cành dương liễu kia rủ thấp
xuống, sau đó cô lén lút nhìn Hà Chi Châu nói: "Không phải. . . . . .
chúng ta đang đóng giả sao?"
"Đóng giả?" Hà Chi Châu cau mày hỏi ngược lại Thẩm Hi, trong giọng nói
nhàn nhạt lộ ra phần nghiêm túc, "Tôi nói chúng ta đóng giả khi nào?"
Ôi trời, chẳng lẽ lại là thật? Nếu vậy thì không phải là cô và Hà Chi
Châu đang nói chuyện yêu đương với chính “bản thân mình” ư?!
Mắt của Thẩm Hi khẽ giật giật, tâm hồn thiếu nữ trong thân thể to lớn
vừa mới nhảy loạn hai cái đã lập tức khôi phục lại bình thường. Cô nhếch miệng một chút, vỗ mạnh xuống bả vai Hà Chi Châu: "Anh hài hước thật
đấy."
Hài hước? Hà Chi Châu mấp máy môi nhưng không nói thêm gì nữa mà thản nhiên tiếp tục bước đi.
Buổi tối tự học của sinh viên năm nhất kết thúc, tiếng chuông vừa vang
lên, sân trường đột nhiên trở nên huyên náo. Thẩm Hi kéo Hà Chi Châu đi
nhanh hơn: "Anh Hà, chúng ta đi nhanh một chút, mấy người đó sắp giành
chỗ ăn khuya của chúng ta rồi."
Hà Chi Châu không quen bị con gái lôi kéo, anh sải bước rộng hơn, thoáng cái đã đi trước Thẩm Hi. Hôm nay có thể coi như là lần đầu tiên từ lúc
