ại vào túi. Nếu không phải vì Erin thì anh đã ném nó vào thùng rác ngay lập tức.
Erin. Hoảng loạn đã đâm móng vuốt vào sâu trong suy nghĩ của cô. Trận đánh của anh với Georg ở núi Crystal bắt đầu hiện ra trong đầu anh. Cái nạng, vung lên và đập xuống. Máu chảy xối xả từ cái mũi vỡ và hàm răng bị gãy của Georg. Cái nạng, đập xuống kính chắn gió con Jag. Các đường nứt chạy theo mọi hướng.
Cái nạng. Có gì đó về cái nạng làm anh chú ý. Anh kiểm tra ghế sau và nhớ lại mình đã giật nó ra khỏi tay Barbara và ném vào cốp xe. Anh móc chìa khóa từ trong túi, bước vòng ra sau quanh cái xe.
Cảm giác gai gai dữ dội sau gáy làm anh biết mình sẽ phát hiện ra điều gì, thậm chí trước khi mở cốp xe ra.
Trống rỗng. Cái nạng đã biến mất. “Thử một miếng kem trứng của tôi đi, Erin. Nó thậm chí còn ngon hơn cả bánh flan đấy”, Lydia mời mọc.
Erin lau miệng bằng khăn ăn, buộc phải mỉm cười. “Cảm ơn, nhưng tôi no rồi.”
“Gì cơ?”, Rachel phàn nàn. “Cô chỉ ăn mỗi sa lát. Cô không cần phải ăn kiêng với vóc dáng dễ thương, đường cong hoàn hảo của mình, Erin ạ. Cô đã giảm cân khá nhiều khi còn ở Huppert. Rất tốt cho cô.”
Erin ho nhẹ, dùng khăn ăn che miệng.
“Thôi nào, Erin. Cô đã quá kín miệng về chuyện làm thế nào cô vợt được Mueller. Thừa nhận đi. Chúng tôi đã tán tỉnh ông ta nhiều năm, rồi đột nhiên phát hiện ông ta lại đang răm rắp nghe lời cô”, Rachel phun ra một tràng.
“Tôi rất vui mừng. Món quà này chúng tôi đã theo đuổi mười lăm năm nay”, Lydia lên tiếng. “Cô chỉ là mũi nhọn trong nỗ lực của chúng tôi, Erin. Chúng tôi cần tinh thần sáng tạo của cô để đưa Huppert vào thời đại hoàng kim mới.”
Erin không còn năng lượng để che giấu sự chán ghét của cô, nhưng cũng không hề hấn gì vì không ai trong bọn họ thèm chú ý.
“Với ngân sách như thế, cô có thể tự đề đạt mức lương”, Fred oang oang. “Cô là vũ công chính trên sàn nhảy mà. Cảm thấy thế nào?”
Cô đứng lên. “Tôi e là mình phải đi bây giờ.”
“Ồ, thật sao?” Lydia trao đổi cái nhìn đầy ẩn ý với ba người còn lại. “Một cuộc hẹn hò nóng bỏng à? Có phải vì thế mà cô kiềm chế cảm giác ngon miệng không?”
“Không hẳn. Chỉ là chuyện kinh doanh thôi”, Erin đáp. “Tôi sẽ đi gặp ngài Mueller để thảo luận về một số hiện vật mới của ông ấy.”
Lydia và Rachel nhướng mày lên với nhau. “Tôi hình dung là cô sẽ ăn tối cùng ông ấy nữa, đúng không?”, Rachel thì thầm.
Erin nhún vai mệt mỏi. Cô chẳng bận tâm mình sẽ dùng bữa cùng ai tối nay. Như cảm giác nôn nao cô đang cảm thấy lúc này sẽ theo cô suốt cả ngày hôm nay mà không thể trút lên bất cứ ai.
Wilhelm huýt sáo. “Vậy ra đây là cách cơn gió thổi.”
“Không thể nào”, cô nhấn mạnh. “Tôi chưa bao giờ gặp mặt Claude Mueller, Wilhelm ạ và tôi không đánh giá cao sự bóng gió của ông.”
“Ồ, đừng kích động thế, Erin”, Rachel kêu khe khẽ. “Tất cả chúng ta đều là người trưởng thành rồi mà.”
Nụ cười của Lydia lạnh lùng và có tính toán. “Chúc cô buổi tối thú vị, Erin. À, người trẻ tuổi thường hay lãng phí tuổi thanh xuân. Lãng phí.”
Erin lao ra khỏi bàn, nhanh chóng rời khỏi nhà hàng, hít nhanh từng luồng không khí trong lành. Đám người đó thật kinh tởm. Làm thế nào cô có thể chịu đựng được sự giả dối và, trò chơi quỷ quyệt của họ? Chuyện gì đã làm cô thay đổi? Cô muốn tắm rửa sau bữa trưa với bộ bốn này.
Cô vẫy một chiếc taxi, báo địa chỉ cho tài xế, rồi khốn khổ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa xe, ấn chặt tay lên bụng để kiềm chế cơn đau thắt. Cơn đau ăn mòn cô như axit, hẳn Connor sẽ cảm thấy rất tệ: Cơn tức giận, sự bối rối và đau đớn của anh. Cả nỗi sợ hãi nữa. Nỗi lo sợ anh dành cho cô vô cùng chân thực với anh. Khoảng cách của nó nằm ngoài thực tế bao xa, cô không thể nói, nhưng cũng không giúp làm giảm nỗi đau đớn của anh. Hay của cô.
Cực kỳ tàn nhẫn, vô cùng sai trái khi quay lưng lại với anh. Nhưng cô phải phá vỡ vòng tay anh quấn quanh cô. Cô cần chút không khí, chút ngăn cách để khám phá vị trí của bản thân. Sự thực là gì.
Sức thu hút của Connor vô cùng mạnh mẽ, anh nhào nặn thực tại của cô thành bất kỳ hình dạng nào anh muốn. Anh quá thông minh, quyết đoán, sức mạnh ý chí của anh quá lấn át. Cô không thể suy nghĩ sáng suốt mỗi khi ở gần anh. Lần nào anh cũng cuốn cô đi, mặc kệ cô phản đối dữ dội thế nào.
Trái tim, cơ thể và tình yêu luôn phản bội cô.
Chiếc taxi tấp vào lề đường của toàn dinh thự tuyệt đẹp với kiến thức đặc sắc trong giai đoạn chuyển giao của thế kỷ, tọa lạc ở Heydon Terrace. Hai cánh cổng bằng sắt rèn tự động há miệng chào đón cô lúc cô trả tiền taxi. Đã đến lúc xoắn xít xung quanh Mueller cùng đống tiền của ông ta. Ồ, hết sảy. Cô muốn cười to nhưng không dám động đến cái dạ dày đang bất ổn của mình.
Tamara Julian đang đợi cô ở tiền sảnh tráng lệ. Erin đáp lễ cô ta một cách lịch sự, thận trọng sau sự việc kỳ lạ ở Silver Fork, nhưng Tamara vẫn nhiệt tình và thân thiện như cũ.
“Tôi rất mừng vì có thể liên lạc với cô kịp thời”, Tamara nói. “Ngài Mueller rất nóng lòng được gặp cô. Vui lòng đi cùng tôi. Tôi cần chỉ cho cô vài thứ trước khi đưa cô đến trình diện.”
Trình diện, thật sao. Trời! Cứ như
