ra lúc 6 giờ sáng. Tasha đã đưa Billy tới phòng cấp cứu, họ nắn lại xương cổ tay cho anh ta. Sau đó Tasha và Billy bắt taxi về căn hộ anh ta thuê, ở đó họ tiếp tục bị ném đá. Vào khoảng sáng sớm, tên giết người đã đột nhập vào nhà và đánh Billy tới chết bằng một vật cứng. Tasha lúc đó đang nôn mửa trong phòng tắm, có lẽ nhờ vậy mà cô ấy mới thoát chết. Nhưng tất cả những gì cô ấy khai với chúng tôi là về những con quái vật bịt mặt đã bắt cóc Cindy và đánh Billy vào đêm qua. Không nhiều cho một bước nhảy vọt."
"Chúa tôi", cô thì thầm. "Chuyện đó... chuyện đó thật khủng khiếp."
Nick chờ vài giây. "Connor có ở cùng cô đêm qua không?"
"Có", cô đáp, vẫn còn choáng váng.
Rồi, thình lình như bị dội gáo nước lạnh, hàm ý trong câu hỏi của Nick trở nên rõ ràng với cô. "Nick, vì Chúa. Anh không thể cho rằng…"
"Cả đêm à?"
Cô há miệng, rồi ngậm lại như con cá bị mắc cạn rồi bật ra. "Phải! Phải, tất nhiên!"
Nhưng sự do dự đã phản bội cô. Nick nguyền rủa khe khẽ vào điện thoại. "Mọi chuyện đang trở nên tồi tệ, Erin. Tôi không muốn cô bị liên lụy."
"Nhưng Connor không bao giờ…"
"Cô đã chứng kiến cậu ta làm gì với Georg Luksch", Nick nói. "Connor là bạn tôi, nhưng cậu ta quá căm hận và cuối cùng trở nên điên khùng. Tưởng tượng của cậu ta về chuyện Novak và Luksch săn đuổi cô..."
"Ý anh là gì, tưởng tượng?", cô gặng hỏi. "Có phải anh đang nói sự thực là chúng vẫn đang ở trong tù không? Anh ấy chỉ đang cố gắng bảo vệ tôi! Anh ấy cảm thấy có trách nhiệm vì bố không ở bên cạnh tôi để làm việc đó."
Nick do dự một lát. Khi lên tiếng, giọng anh ta nhẹ nhàng. "Erin. Không cần ai phải bảo vệ cô. Novak đã chết."
Cô vật lộn để hiểu. Thông tin không khớp nhau.
Chúng chạy rầm rầm trong đầu cô, ầm ĩ. "Khi nào?", cô thì thào.
"Hôm qua, ở Pháp. Một vụ trả đũa của các băng đảng mafia. Tranh giành lãnh thổ, họ nghĩ thế. Của các ông trùm. Một căn nhà bị phá hủy. Novak đang ở trong đó. Phòng nha khoa đã xác nhận. Bộ xương cháy thành than bị thiếu mất ba ngón tay bên phải. Họ đang tiến hành xét nghiệm ADN, nhưng họ tin đó chính là hắn."
Đầu óc cô quay cuồng. "Vậy là Connor không biết?"
"Tôi chưa báo cho cậu ấy, không, nhưng cậu ta biết Novak đã quay lại Pháp. Cả Luksch nữa. Cảnh sát đã theo dấu chúng nhiều ngày. Tôi đã nói với Connor, nhưng cậu ấy không nói với cô à?"
Cô bắt đầu run rẩy.
"Không", Nick tự trả lời. "Tất nhiên là không. Tôi không tương thích với tưởng tượng của cậu ta. Cậu ta muốn giải cứu cô nên đã tạo ra một kẻ xấu xa. Cậu ta cuốn cô vào đó. Tôi biết điều này thật đau đớn và tôi cũng biết cô quan tâm đến cậu ta, nhưng cô phải mạnh mẽ. Cô phải thoát ra khỏi thế giới hoang tưởng của cậu ấy. Cô đã có đủ thông tin để đương đầu rồi đấy. Tôi rất xin lỗi Erin."
Cô lắc đầu, thầm thì. "Không."
Không phải người đã yêu cô say đắm đến nỗi đỏ mặt và lắp bắp lúc bị cô trêu chọc trên bàn ăn sáng nay. Người đã giải cứu em gái cô và đánh thức mẹ cô khỏi giấc mơ tồi tệ mà bà mắc vào. Không phải người đã làm tình vô cùng ngọt ngào và đam mê với cô cả đêm. Không phải Connor của cô. Không thể nào.
Cơn lốc xoáy đang hút cô, lần này không có ai để cô bám vào. Không có người hùng nào đến cứu cô.
"Erin? Erin? ", giọng Nick nghe như anh ta đã gọi cô vài lần. "Cô còn ở đó không? Erin, tôi cần tìm cậu ấy. Nếu cô biết…"
"Không." Lời nói bật ra khỏi miệng cô, dứt khoát và chắc chắn. "Tôi không biết anh ấy ở đâu, Nick. Không chút dấu vết.”
"Đó là vì sự an toàn của cậu ấy, Erin. Chúng ta phải kết thúc trước khi vượt ngoài tầm kiểm soát. Tôi thề mình đứng về phía cậu ta..."
"Không. Tôi sẽ không làm thế."
"Chết tiệt, Erin! Nếu cô thực sự quan tâm đến cậu ta..."
"Mẹ kiếp. Không", cô rít lên và dập điện thoại. Nó lại reo vang vài giây sau. Cô giật ổ cắm cáp điện thoại ra khỏi tường, thở hổn hển. Mọi thứ quay cuồng, rồi tối sầm.
Connor đã khiến cô cảm thấy bình an và mạnh mẽ. Khiến cô như có thể cầu phúc cho cả thế giới cùng niềm hạnh phúc của mình, chỉ cần chạm tay và mọi thứ sẽ biến thành vàng. Lần đầu tiên cô không còn sợ hãi cơn lốc xoáy. Của sự hỗn loạn.
Rồi Nick nói với cô rằng niềm vui của cô thực ra đã bị thối rữa từ cốt lõi.
"Erin? Con yêu? Con ổn chứ?"
Cô ngước lên nhìn mẹ cô, bà đang chăm chú vào cô với đôi mắt lo lắng, và xoay xở nhoẻn nụ cười đẹp nhất có thể. "Vâng, mẹ. "
"Ai gọi đến thế?"
Cô giấu bàn tay vẫn đang cầm ổ cắm xuống dưới chân. "Con vừa nói chuyện với, à, Lydia."
"Lydia?", Barbara cau mày. "Từ bảo tàng phải không? Con mụ khốn kiếp đó đã sa thải con phải không?"
Cô gật đầu. "Mueller đã đề nghị tặng một món quà rất lớn cho bảo tàng, nhưng một trong những điều kiện là họ phải mời con về", cô giải thích. Cô cố tỏ ra thích thú nhưng mẹ cô không ngốc.
Barbara khịt mũi. "Chà, mẹ nghĩ con nên nhổ vào mặt chúng", bà nói. "Trơ tráo! Khi cần, chúng búng ngón tay và hy vọng con lập tức chạy đến sao? Mẹ nghĩ là không!"
"Mẹ nói phải", Erin đáp. "Nhưng dù sao con nghĩ mình vẫn sẽ tham gia buổi gặp mặt hôm nay và xem xét toàn bộ vấn đề. Con vẫn có thể nhổ vào mặt họ sau khi cân nhắ
