Snack's 1967
Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325520

Bình chọn: 7.5.00/10/552 lượt.

mâm xôi trên mặt anh.

Anh nhìn xuống đĩa bánh kếp. "Ừm, bánh rất ngon, Barbara ạ."

Bà bắn cho anh cái nheo mắt rồi quay sang Erin. "Muốn chút bánh không, cưng?"

"Có ạ", Erin đáp. Cô rót ít cà phê rồi pha thêm sữa. "Chương trình hôm nay của anh là gì, Connor?"

"Anh cần theo dõi Billy Vega", anh bảo cô. "Anh không thích để em một mình, nhưng anh muốn tự mình làm chuyện đó." Cô không cần biết phần còn lại trong kế hoạch của anh. Bao gồm gắn máy phát tín hiệu vào đồ dùng của cô để anh có thể giám sát mọi hoạt động của cô.

"Cậu thực sự nghĩ Novak thuê gã ta kiểm soát Cindy à?", Barbara hỏi.

Anh trao cho bà cái nhún vai không hứa hẹn. "Không loại trừ khả năng đó. Tôi muốn cả ba người ở nguyên trong nhà, khóa chặt cửa. Và anh muốn em luôn cầm theo khẩu súng lục trong lúc không có anh bên cạnh, Erin."

Erin nhăn mặt. Anh chuẩn bị tinh thần Barbara sẽ phản đối, nhưng bà gật đầu, một tia sáng oai hùng lóe lên trong mắt bà. "Tôi cũng có một khẩu", bà nói. "Khẩu Beretta 8000 Cougar(1). Và tôi cũng biết cách dùng nó. Eddie đã dạy tôi. Bất kỳ kẻ nào dám động đến con gái tôi, tôi sẽ bắn chúng vỡ sọ."

(1) Một loại súng ngắn.

Erin ho sặc sụa, đặt tách cà phê xuống. "Chúa ơi, mẹ."

Connor cười toe toét hài lòng và nâng tách cà phê lên, uống mừng mẹ vợ tương lai. "Tuyệt vời. Nơi này được bảo vệ bởi một nữ thần chiến tranh Amazon(2) dũng cảm. Tôi bị tước mất vị trí rồi. Sự dư thừa không cần thiết."

(2) Theo thần thoại Hy Lạp, Amazon là nhóm nữ chiến binh ở Scythia đã từng tham gia cuộc chiến thành Troy.

Barbara đặt trước mặt Erin một đĩa bánh trứng nướng. "Chưa chắc đâu", bà nghiêm trang nói. Bà chia ít xúc xích vào đĩa Erin, do dự rồi đổ phần còn lại vào đĩa của anh, một sự ưu ái rõ ràng. "Đêm qua cậu tỏ ra rất có ích. Anh em cậu cũng thế." Bà mím môi, khó chịu. "Tôi, à, chưa cảm ơn cậu, vì sự giúp đỡ đó."

Erin giấu mặt sau làn tóc, vai cô rung rung. "Không phải cảm ơn anh ấy, mẹ ạ", cô nói. "Nếu không sẽ gây nhiều tác động kỳ lạ với anh ấy đó."

Anh sặc cà phê, đá chân cô dưới gầm bàn.

Cô che mặt, cố gắng kiềm chế tiếng cười khúc khích, nhưng không thành công.

Barbara quan sát họ với thái độ kiêu kỳ, lạnh lùng. "Sau khi kết thúc tràng cười nắc nẻ bởi trò đùa riêng tư của hai người, tôi không nghĩ cô cậu có ý định giải thích tại sao lại buồn cười thế."

"Không", anh hấp tấp nói. "Cô ấy chỉ đang trêu chọc tôi thôi. Bà luôn được nồng nhiệt chào đón. Luôn luôn như thế."

Môi Barbara giật giật, như thể bà đang cố nhịn cười. "Ăn xúc xích đi trước khi chúng nguội mất", bà gắt nhẹ.

Anh vui vẻ thực hiện mệnh lệnh của bà, lén đưa ánh mắt đói khát nhìn Erin lúc cô ăn đĩa bánh ngon lành. Cô xinh đẹp một cách đáng ngạc nhiên. Bờ vai tuyệt đẹp, cánh tay tròn lẳn dễ thương, tất cả đều mịn màng và gợi cảm. Và bộ ngực, cao, tròn đầy, run rẩy sau lớp vải co giãn. Tư thế vương giả của cô chỉ dành cho anh: Đầu ngẩng cao, lưng thẳng, ném cho anh ánh mắt lén lút, nóng bỏng dưới làn mi dày. Nó khiến anh phát điên.

Erin nhúng ngón tay vào lớp nước đường quết trên bánh, ngoảnh lại để chắc chắn Barbara đang quay lưng về phía họ. Môi cô cong thành nụ cười cám dỗ khi cô liếm ngón tay. Cô tiếp tục đưa những ngón tay khác vào cái miệng mềm mại, tươi hồng, mút và xoáy tròn cái lưỡi hồng hồng quanh đầu ngón tay.

Máu dồn lên mặt anh như thể anh lại trở về tuổi mười ba. Anh nhìn chằm chằm xuống cái đĩa trống rỗng và cố gắng tìm chuyện để làm xao lãng, "Ừm, em có phiền nếu anh mang điện thoại di động theo không?", anh hỏi. "Anh muốn em có thể liên lạc với anh bất cứ lúc nào."

"Tất nhiên", Erin đáp. "Em đã sạc đầy pin đêm qua."

Anh gật đầu cảm ơn, uống nốt tách cà phê. "Anh đoán, ừm, tốt nhất là anh nên đi."

"Em sẽ nhớ anh." Nụ cười của cô làm anh muốn khuỵu ngã.

"Anh sẽ cố gắng về sớm." Anh lao ra khỏi bếp trước khi trở nên lắp bắp, quá bối rối đến quên cảm ơn Barbara về bữa sáng.

Erin bước theo sau anh. "Điện thoại vẫn đang cắm ở ổ sạc trên đi văng. Để em lấy cho anh."

Cô đưa điện thoại cho anh sau khi anh đã mặc áo khoác, ngắt chuông báo động. Cả hai nhìn nhau đắm đuối. Dù có quá nhiều điều muốn nói, nhưng cả hai đều không thốt lên lời.

Connor chạm vào má cô bằng mấy đầu ngón tay. "Erin. Anh cần biết chúng ta vẫn, ừm... Anh không có ý gây áp lực cho em, nhưng anh không muốn bay bổng trên chín tầng mây cả ngày vì cho rằng đó là một cam kết chắc chắn trong khi em không nghĩ thế. Nếu em cần thêm thời gian, anh sẽ đợi. Dù không thích nhưng anh sẽ làm thế. Nên hãy nói cho anh nếu..."

"Em yêu anh, Connor." Cô kiễng chân và kéo đầu anh xuống. Môi cô thật ngọt ngào, mềm mại, cả người anh chấn động bởi cơn rùng mình vui sướng. "Nó chính là cam kết."

Đó là tất cả những gì anh đòi hỏi. Anh kéo cơ thể mềm mại của cô sát vào người. Ngực cô áp sát vào ngực anh, hai tay anh đầy ắp làn tóc mượt mà như xa tanh của cô, miệng anh là một hồ đầy mật ong, các loại gia vị và trái cây chín vàng, ngọt ngào. Cô ưỡn người, dính sát vào anh và...

"E hèm. Chúc buổi sáng tốt đẹp, Connor."

Họ lập tức buông nhau ra bởi giọng điệu s