i. Làm ơn gọi lại cho chúng tôi. " Lách cách, rè rè. "Cô Riggs, Nigel Dobbs đây, tôi rất nóng lòng muốn liên lạc với cô. Cô đã có số điện thoại rồi đấy. " Lách cách, rè rè. "Erin, Nick Ward đây. Tôi cần nói chuyện với cô ngay lập tức."
Cơn ớn lạnh chạy khắp người khi anh nghe Nick đọc vanh vách số điện thoại của anh ta. Sự hưng phấn của anh biến mất. Anh nhìn quanh căn phòng, chiếc giường vẫn lộn xộn, đĩa bát của bữa sáng qua vẫn nguyên trên bàn. Dạ dày anh co cứng. Anh không nên để cô một mình. Anh không muốn Nick nói chuyện với cô. Không điều gì Nick nói có lợi cho Connor. Tất cả những thứ Nick có thể làm là gây ra sự rối loạn.
Anh lôi di động ra và bấm số nhà Riggs. Máy bận. Anh thử lần nữa lúc đi ra xe. Vẫn bận. Cảm giác gai gai bò trên lưng. Anh bấm số của Sean và Sean nhấc máy ngay tiếng chuông đầu tiên.
"Có chuyện rất lạ đang xảy ra", Connor nói. "Em sẽ nói trước", giọng của Sean căng thẳng, không có vẻ bỡn cợt như bình thường. "Miles và em đang ở cách nhà Billly một dặm và..."
"Em đang làm cái quái gì ở nhà Billy?"
Davy đã cài chương trình X-Ray Specs trên máy tính kể từ lần cuối cùng chúng ta truy đuổi Novak, Con. Anh ấy chỉ cần truy tìm con chip đã gắn vào bao thuốc lá của Billy đêm qua. Ngôi nhà ở Bellevue."
"Em biết thừa là anh muốn đến đó khi chúng ta…"
"Muộn rồi, Con", giọng Sean nặng nề một cách bất thường. "Chẳng ai có thể hỏi
han được Billy nữa."
Cảm giác bứt rứt nổi trên da Connor. "Ý em là gì?"
"Hắn đã chết", Sean thẳng thừng. "Em đã nói chuyện với một bà sống ở dưới dãy nhà. Bà ấy nghe thấy tiếng kêu vào lúc 6 giờ sáng. Chỗ này đang sôi sục đầy cớm. Đoán xem còn gì nữa ? Ngạc nhiên, cực kỳ ngạc nhiên. Nick ở đó."
"Ôi, Chúa ơi", Connor lẩm bẩm.
"Phải. Em thấy anh ta nói chuyện với ả tóc vàng gầy giơ xương. Tasha."
"Anh ta có thấy em không?", Connor hỏi.
"Em nghĩ là không", Sean mệt mỏi nói. "Bọn em nhanh chóng chuồn khỏi đấy. Em không biết Billy lại thu hút sự quan tâm của nhân viên Cục điều tra liên bang. Em chỉ nghĩ hắn là một con chuột tầm thường."
Cả hai trầm tư một lúc.
"Có điều", Sean nhấn mạnh. "Em đã rất vui vẻ cho đến lúc này. "
"Họ sẽ gõ cửa nhà chúng ta", Connor nói. "Chắc chắn Tasha đã khai ra chúng ta. Nick đã gọi cho Erin."
Sean bật một tiếng thất vọng. "Có thể chuyện này chẳng liên quan gì đến Novak. Cách cư xử đáng yêu của Billy có thể khiến hắn có vài kẻ thù và đêm qua một trong số đó đã xử lý hắn. Em có thể thấy thế. Khả năng này rất đáng tin cậy."
"Chắc chắn, có thể", Connor nói. "Hoặc có kẻ không muốn chúng ta hay bất kỳ ai nói chuyện với Billy. Có lẽ ai đó muốn chúng ta bị phân tâm bằng cách biến chúng ta thành nghi phạm trong một vụ giết người."
"Thôi đi, Con", Sean chua chát. "Anh đang cố biến em thành một kẻ theo thuyết âm mưu và em không muốn thế đâu. Đó không phải là vai diễn của em."
"Em nghĩ anh làm thế chỉ để vui vẻ thôi sao?", Connor gầm lên. "Rời khỏi đó ngay, Sean. Đưa Miles trở lại Endicott Falls."
"Phải, làm như em sẽ bỏ mặc người anh vĩ đại với sự kỳ quái này ấy."
"Chết tiệt, Sean..."
"Nói chuyện với anh sau. Em đang gọi cho Davy." Điện thoại tắt phụt.
Anh cố gọi cho Erin nhưng đường dây vẫn đang bận.
Cơn ớn lạnh nặng nề lớn dần trong anh, biến thành hoảng loạn.
Erin choáng váng với các tin nhắn thoại trong máy. Cô đi tới đi lui cạnh bàn điện thoại, cố gắng sắp xếp ý nghĩ. Cô không muốn nói chuyện với Nick, chắc chắn là thế. Cô cũng không muốn nói chuyện với Lydia. Và cũng thực sự không muốn Connor phải đối đầu với các vấn đề về Mueller với tình trạng lo lắng và bảo vệ quá mức của anh hiện nay. Thời gian được lựa chọn thật đáng ghét.
Nhưng mọi thứ đã ấn định. Cô phải thông báo cho anh và phải thật mạnh mẽ cho dù anh giận dữ thế nào.
Tương lai nghề nghiệp của cô phụ thuộc vào đó. Điều bất kỳ ai cũng nhận thấy. Connor cũng vậy.
Cô nhấc máy định bấm số di động của Connor, nhưng nó đã reo vang ngay trong tay khiến cô giật mình, suýt đánh rơi ống nghe.
Cô bấm nút nghe. "Xin chào", cô thận trọng lên tiếng.
"Chào, Erin phải không? Nick đây. Tôi rất mừng vì cô đã bắt máy. Connor có ở đó không?"
"Không", cô đáp. "Hãy gọi vào di động của anh ấy nếu anh muốn nói chuyện với..."
"Không, Erin. Tôi không muốn nói chuyện với Connor. Tôi muốn nói với cô."
Đầu gối cô loạng choạng vì bất an, cô ngồi phịch xuống bậc thang, xương cụt đau nhói. "Có chuyện gì?"
"Tối qua cô cùng cậu ấy đến Alley Cat đúng không? Lúc cậu ta và mấy người anh em dần Billy Vega nát như tương?"
"Không, Nick, tôi ở đó khi anh ấy và anh em mình bị chín gã cao to bao vây, những kẻ sẵn sàng tấn công họ cùng lúc và phải nhận lấy những gì chúng đáng phải nhận. Sao anh lại hỏi thế?"
"Tôi không quan tâm đến chín tên kia, Erin. Tôi chỉ quan tâm về mối bận tâm của Connor với Billy Vega. "
"Gã ta đã đánh em gái tôi, Nick. Gã ta đánh nó, khủng bố nó và chỉ có Chúa mới biết còn gì khác nữa. Vì thế đừng bắt tôi phải lấy làm tiếc cho…"
"Billy Vega chết rồi, Erin."
Cô sững người, miệng há hốc. "Chết?"
"Theo Tasha Needham, sự việc xảy
