80s toys - Atari. I still have
Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325651

Bình chọn: 8.00/10/565 lượt.

xuống cái bát, đuôi ve vẩy sung sướng.

Cô không mang theo bất cứ thứ đồ nào anh đã gắn chip, ngay cả cuốn sổ ghi chú chết tiệt cũng không. Anh muốn tru lên như một con sói, phá đồ đạc, đấm vỡ tường, đập nát đồ gỗ. Anh đã nghĩ cô tin tưởng anh. Anh đã hoang mang, sau sự hoàn hảo đêm qua, mà cô vẫn phản bội anh và biến mẩt, không lời cảnh bảo, không lời giải thích.

Một cú đấm bất ngờ, thẳng vào bụng.

Anh lần mò số điện thoại trong bộ nhớ phi thường của mình và bấm máy.

"Xin chào, bạn đang gọi tới số điện thoại của văn phòng hành chính Quỹ Quicksilver", tiếng Tamara Julian vang lên trong tổng đài. "Vui lòng để lại cho chúng tôi ngày tháng, thời gian và mục đích cuộc gọi của bạn, và chúng tôi sẽ cố gắng sớm liên hệ lại với bạn. Chúc một ngày vui vẻ."

Anh chụp lấy cuốn danh bạ, tìm kiếm số điện thoại của Huppert, lướt qua danh sách thư thoại đến khi nghe thấy tên Lydia.

"Lydia vừa ra ngoài rồi", cô thư ký trả lời.

"Tôi có việc cần liên lạc khẩn cấp với bà ấy", anh nói. "Tôi biết bà ấy có cuộc họp ăn trưa. Cô có biết ở nhà hàng nào không? Tôi có thể gọi tới đó cho bà ấy."

"Xin lỗi, tôi không biết", người phụ nữ trả lời. "Tôi không đặt nhà hàng. Bà ấy tự đặt đêm qua. Tôi không biết hiện giờ họ ở đâu."

Anh lẩm bẩm một lời cảm ơn khiếm nhã rồi dập điện thoại.

Anh chạy bở hơi tai xuống cầu thang, cho dù anh chẳng có chỗ nào để đến. Anh cố gắng quăng mình vào mạng lưới để tìm kiếm một mô hình, một manh mối hay bất kỳ nơi hẻo lánh nào, nhưng đầu óc anh đã trở nên mềm nhũn và yếu ớt. Nỗi đau quá sâu sắc. Nó đâm vào tâm trí anh, cào xé, khiến anh giương to mắt, đần độn.

Cánh cửa tầng trệt bật mở lúc anh đi qua. Một bà già với khuôn mặt búp bê nhăn nhúm như quả táo héo, cùng chiếc mũ màu hoa oải hương trên mái tóc xoăn bạc trắng, ló ra nhìn anh. "Cậu là đồng nghiệp của cô bé xinh xắn trên tầng sáu phải không?"

Anh dừng phắt lại. "Bà có nhìn thấy cô ấy rời đi không?"

"Tôi thấy mọi thứ", bà ta đắc thắng nói. "Cô ấy bắt một chiếc taxi. Đến bằng taxi, đi cũng bằng taxi. Hẳn cô ấy vừa kiếm được một món hời vì từ khi xe bị tịch thu, cô ấy toàn đi bằng xe buýt."

"Là xe taxi màu vàng à? Hay dịch vụ cho thuê xe tư nhân?"

Bà ta cười khúc khích trước vẻ tuyệt vọng của anh. "Ồ, một chiếc màu vàng. Không nói cô ấy đi đâu, chẳng nói gì cả." Giọng bà ta ngâm nga chế nhạo. "Cậu chỉ cần đặt mông xuống và chờ đợi cô ấy thôi. Lớp trẻ ngày nay không hiểu được ý nghĩa của từ kiên nhẫn. Cô ấy khiến cậu chờ đợi càng lâu thì hai người sẽ càng tốt đẹp hơn."

"Đây là trường hợp đặc biệt", anh bảo bà ta.

Hàm răng giả của bà ta lấp lánh đáng sợ. "Ồ, ai cũng cho rằng mình đặc biệt."

Vẻ hài lòng đầy thù hận trong giọng nói của bà ta làm anh nghiến răng bực bội. "Cảm ơn thông tin của bà."

Đôi mắt ướt át của bà ta chớp chớp một cách khả nghi. "Hừm. Cư xử được đấy."

"Tôi sẽ cố", anh đốp lại. "Thi thoảng. Chúc một ngày tốt đẹp."

Bà già thụt đầu vào như một con rùa, đóng sầm cửa.

Cánh cửa cuối cùng cũng vang lên tiếng rầm rầm. Anh mở điện thoại, bấm số của Nick trong lúc chạy ra xe.

"Cậu đang ở đâu?", Nick chất vấn.

"Cậu đã nói cái chết tiệt gì với Erin hả, Nick?"

"Tôi nói với cô ấy sự thật. Đã đến lúc ai đó phải can thiệp. Cậu biết chuyện Billy Vega rồi phải không?", Nick chờ đợi. "Phải", anh ta nói nhỏ. "Tất nhiên cậu biết."

Connor biết chuyện này sẽ đi đến đâu. "Nick…"

"Tôi không biết nhưng cái gã trông giống Georg Luksch như lột mà truy đuổi cậu hiện giờ đang phải chống nạng", Nick nói. "Sự khác biệt duy nhất là Billy đã chết. Cậu nhầm lẫn rồi. "

Những đốm đen nhảy múa trước mắt anh. Anh tựa người vào xe. "Cậu không thể tin chuyện đó. Thôi nào, Nick. Cậu hiểu rõ tôi mà."

"Tôi nghĩ mình từng tin", Nick đáp. "Novak đã chết, Con. Nổ tung. Cháy đen thui. Mọi chuyện đã qua. Tất cả. Kết thúc rồi. Tôi đã làm sáng tỏ chưa?"

Đầu óc Connor quay cuồng. Cuộc điện thoại. Georg trên đường cao tốc. Billy Vega. "Nhưng không thể nào. Tôi đã nói chuyện với hắn. Và tôi còn nhìn thấy Georg..."

"Đừng bận tâm", Nick nói. "Georg đang ở Pháp. Như tôi đã nói với cậu trước đây. Cái chết của Novak đã được xác nhận. Tất nhiên chúng chẳng làm cậu thay đổi tí nào. Cậu muốn tập trung vào cơn giận dữ của mình và nếu không tìm được ai, cậu sẽ tự tạo ra một tên. Chắc chắn, Billy Vega chả phải là tổn thất lớn lao với thế giới, nhưng tôi…"

"Đừng ngu ngốc thế, Nick", Connor dứt khoát.

"Tôi kết luận từ cuộc trò chuyện với Erin là cậu không có bằng chứng ngoại phạm trong khoảng từ 5 giờ đến 6 giờ sáng nay. Tôi cũng đoán cô ấy sẽ nói dối để bảo vệ cậu. Đó là điều cậu muốn hả?"

"Mẹ kiếp cậu, Nick", Connor gay gắt. "Thật nhảm nhí."

"Rồi chúng ta xem. Chuẩn bị tìm một luật sư giỏi đi. Bởi vì tôi đã hết kiên nhẫn rồi. Tồi muốn chuyện này kết thúc."

"Cậu và tôi đều muốn thế. " Anh cúp máy. Cả chân và đầu anh lúc này đều đang giật giật, một cơn đau nhói buốt. Anh giật cánh cửa con Cadillac. Anh cần phải ngồi, nhanh chóng trước khi ngã quỵ xuống.

Nick là một trong những người bạn tốt nhất của anh, đã từng.

Anh nhét điện tho