XtGem Forum catalog
Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325555

Bình chọn: 8.5.00/10/555 lượt.

ọt ngào. Chỉ nghĩ về điều đó cũng làm bừng lên cảm giác nóng chảy. Cô chiến đấu để ghìm nó xuống vì sợ mình sẽ bật khóc. Cô đã khóc nức nở cùng mẹ và Cindy cả buổi tối. Cổ họng đau rát, cô quá mệt mỏi để tiếp tục khóc.

Cô nhớ Connor. Cô bắt đầu cởi quần dài, nhìn chăm chú vào chiếc áo ngủ mùa hè mỏng manh, thêu hoa màu hồng và nhớ tới phản ứng của anh với bộ đồ kiểu Victoria thùng thình của cô. "Một sự khêu gợi có tính toán", anh đã gọi nó như thế.

Cô rón rén đi chân trần xuống cầu thang, ngắt chuông báo động và bước ra ngoài hiên. Luồng gió đêm lạnh và ẩm ướt, lớp vải mỏng rập rờn quanh đùi cô. Cô cảm nhận ánh mắt Connor dán trên người cô, xuyên qua lớp cửa kính ô tô, ngang qua bãi cỏ tối tăm. Connor mở cửa phía bên hành khách và ra hiệu cho cô. Cô chạy băng qua bãi cỏ đẫm sương và chui vào chiếc Cadillac, trượt qua chiếc ghế da trơn nhẵn, nhào vào vòng tay ấm áp của anh. Chân cô dính đầy lá cỏ.

Tay anh quấn quanh người cô. "Em đang nghĩ mình làm cái quái gì ở ngoài này thế? Nửa người em đang khỏa thân." Anh đanh giọng, giận dữ.

"Em muốn khoe anh chiếc áo ngủ này", cô nói. "Em muốn biết anh có thích nó không."

"Ôi Chúa ơi." Anh hất đầu ra sau, dựa vào thành ghế. "Em đang cố giết anh phải không?"

"Em chỉ nhớ anh, thế thôi", cô đáp. "Em đã quan sát anh từ cửa sổ phòng ngủ. Chàng hiệp sĩ cao thượng của em trong chiếc xe Cadillac sáng bóng."

"Anh thích áo ngủ của em, cưng", anh nói. "Nó quý phái làm sao?"

"Vậy hãy lên phòng em." Cô áp môi vào khuôn mặt nóng rực của anh, cọ cọ má vào chòm râu lởm chởm. "Chúng ta sẽ khóa cửa, đặt chuông báo động. Chúng ta sẽ tuyệt đối an toàn."

Anh vỗ tay lên mắt. "Phải. Mọi chuyện sẽ rất tuyệt với mẹ em. Em thấy bà ấy đã làm gì với con Jag rồi đấy."

"Đừng ngốc thế", cô nói. "Anh không phải là Billy Vega, với lại, bà có cảm tình với anh." Cô vội vã nói tiếp khi anh khịt mũi chế nhạo. "Phòng của em trên tầng áp mái, đối diện với phòng mẹ em qua cầu thang. Họ đều ngủ say rồi, Connor. Cả hai đã kiệt sức. Sẽ không ai biết đâu."

Anh nhìn đăm đắm vào mắt cô hồi lâu. "Kể cho anh phòng ngủ của em trông thế nào."

Câu hỏi kỳ lạ làm cô bối rối. "Sao anh không lên đó và tự mình nhìn?"

"Chỉ cần nói cho anh, và anh sẽ xem mọi thứ có giống tưởng tượng của anh không."

"Ừm... giấy dán tường có hình nụ hồng", cô bắt đầu. "Giường bốn cọc làm bằng gỗ thích, được thừa hưởng từ cụ em. Một chiếc chăn họa tiết hai nhẫn cưới lồng vào nhau với hàng triệu sắc hồng khác nhau. Bên dưới là chiếc chăn lông vịt có in hình bụi hoa hồng. Gối in hình bụi hoa hồng, có viền đăng ten xếp nếp. Một tấm thảm tết bằng vải vụn trải trên sàn gỗ, giống chiếc ở căn hộ của em, nhưng cái này pha trộn giữa màu quả đào, màu kem và màu hồng. Một giá rửa tay có kèm chậu và bình nước. Một hệ thống tủ đựng quần áo bằng gỗ thích gồm một bàn trang điểm, hộp với tủ đứng có gắn gương. Rèm khuyên có tay buộc. Đó là một căn phòng rất đẹp. Em luôn yêu thích nó."

Mắt anh lấp lánh như mắt sói trong đêm trăng tròn. "Chúa ơi, Erin. Nó làm anh muốn nổ tung."

Cô kiềm chế tiếng cười khúc khích. "Rèm khuyên làm anh hứng thú à?"

"Không. Em làm anh nổi hứng. Em, ở giữa những thứ mềm mượt đó. Viền đăng ten và hoa hồng. Chỉ nghĩ về nó thôi cũng đã làm anh đạt đỉnh rồi."

"Em có nến thơm mùi hoa", cô cung cấp thêm. "Một lọ sáp mùi hoa hồng trên bàn trang điểm. Cả căn phòng tràn ngập mùi hoa hồng."

"Có con thú nhồi bông nào ở đó không?", anh gặng hỏi. "Búp bê? Anh sẽ cảm thấy thật nhếch nhác nếu em có sẵn đám búp bê trên giường."

Giọng nói ám muội của anh làm cô bật cười khanh khách. "Có vài con búp bê lỗi thời, nhưng chúng không cắn ai. Chúng chỉ ngồi trên giá và nhìn anh thôi."

"A", anh lầm bầm. "Thật đáng sợ."

"Em sẽ khiến anh thật bận bịu để có thời gian chú ý đến chúng", cô nói. "Thậm chí em có thể đi tất ngắn, thắt bím hai bên, mút kẹo que nếu anh thích. Chỉ cần nói một câu."

"Thôi được. Em thắng", anh nói. "Em đã làm anh mất trí như em muốn, nhưng anh cũng sẽ làm thế với em. Đưa anh lên phòng và làm tình với anh, Erin."

Cô thổn thức hít một hơi thật sâu và bước ra khỏi xe. Hai chân run rẩy tới nỗi cô không đứng vững. "Bậc thứ tư ở cầu thang thứ nhất kêu cót két", cô nói không kịp thở. "Nhớ bước qua nó nhé."

Anh nheo mắt. "Tất nhiên, em biết là nếu mẹ em cắt ngang chúng ta thì anh sẽ lên cơn đau tim ngay tại chỗ đấy."

"Có then cửa", cô bảo anh. "Mẹ không thuộc kiểu người đẩy cửa xông vào. Bố thì có thể chứ mẹ nhất định không làm thế. Mẹ là người sẽ đợi và sau đó nhìn anh với đôi mắt mở to, bị xúc phạm."

"Phải, và rồi sẽ lấy chảo thép đập vào sọ anh."

"Ồ, đừng tỏ ra như một chú mèo sợ hãi thế", cô khiển trách.

Họ luồn qua cửa trước. Erin cài đặt lại hệ thống báo động và ra hiệu cho anh lên cầu thang. Cô lắng nghe tiếng bước chân của anh nhưng hoàn toàn im ắng, ngay cả tiếng vải sột soạt cũng không. Cô quay lại, nghĩ rằng anh vẫn đang ở chân cầu thang.

Anh ở ngay sau cô.

Anh mỉm cười với sự bất ngờ của cô và đặt tay lên miệng ra hiệu im lặng. Anh theo sau cô như bóng ma, trôi lơ lửng trên