nữ tính và hấp dẫn. Đẹp nhất là mái tóc. Cô chải đến khi bóng mượt, hất lên, cuốn lại thành nếp. Rồi giữ chặt từng lọn bằng kẹp tóc. Thành quả là phép lạ chết tiệt của kỹ thuật.
Cuối cùng họ cũng sẵn sàng lên đường. Connor tháo các thiết bị báo động ra, nhét vào va li. Anh bước ra ngoài hành lang, nhìn cả hai phía rồi mới ra hiệu cho cô đi theo. Cô bước tới, sửa một lọn tóc bị rẽ ngôi nhầm và bẻ lại cổ áo cho anh.
Anh cứng người. “Sao? Trông anh không ổn à?”
Cô dùng đầu ngón tay vuốt cằm và nếp nhăn giữa hai lông mày của anh. “Trông anh rất đẹp trai”, cô dịu dàng nói.
Anh nhìn cô đắm đuối và quên hết mọi ngôn từ.
Cuối cùng khi thoát ra khỏi trạng thái u mê, anh ra hiệu cho cô đi trước dọc theo hành lang. Cô liếc nhìn chân anh lúc anh bước tới cạnh cô. “Anh có vẻ khập khiễng hơn lúc trước. Anh ổn chứ?”
Anh ấn nút thang máy. “Cái chân vô dụng của anh không quen với tư thế làm tình hoang dại trong phòng tắm.”
“Ồ”, cô thì thầm. “Xin lỗi.”
“Đáng giá mà”, anh nói lúc thang máy mở ra. “Hãy tin anh.”
***
“Từ đây đến khu nghỉ dưỡng Silver Fork bao xa?”, cô hỏi.
Anh chuẩn bị tinh thần cho các rắc rối. “Khoảng bốn mươi phút.”
“Ôi Chúa ơi!” Cô nhìn đồng hồ trên tay. “Chúng ta bị muộn mất! Em không biết chúng ta cách bao xa! Sao anh không nói cho em?”
“Để làm gì?” Anh mở cửa cho cô. “Họ vẫn sống nếu em đến muộn vài phút, Erin.”
“Anh thực sự đang cố phá hoại em phải không?”
Sự lãnh lẽo chờ đợi lúc anh bước vào xe là lỗi chết tiệt của anh, anh biết trước nhưng đó vẫn là một rào càn lớn. Anh đã hủy hoại sự cân bằng họ tìm thấy. Bốn mươi phút lạnh lùng khi anh lướt qua những khúc quanh của con đường cao tốc ven biển là quá nhiều để kiểm nghiệm động cơ của anh. Nhưng khi tới cánh cổng sắt phô trương của khu nghỉ dưỡng, anh vẫn chưa ngã ngũ là anh có cố tình làm cô bị muộn hay không. Ôi trời. Có vần đề to tát chết tiệt gì đâu. Họ muộn có mười bảy phút.
Erin nhảy ra khỏi xe ngay khi vừa dừng lại. Connor leo ra, nhanh chóng bước theo, chộp lấy tay cô. “Này. Đừng đi nhanh thế.”
“Em đang rất tức giận với anh”, cô rít lên. “Đừng chạm vào em.”
“Nên nhớ lúc này em đang là vị hôn thê của anh. Đừng chống lại anh, Erin, vì anh chẳng thèm quan tâm người khác nghĩ gì về mình đâu. Và anh sẽ không ngần ngại gây khó khăn cho em nếu nó phù hợp với mục đích của anh.”
“Anh là kẻ độc đoán, thô lỗ.” Cô giật mạnh tay ra.
Anh quàng tay qua vai, áp má cô vào mặt anh. “Nếu em muốn tranh cãi, thì chúng ta hãy trở vào trong xe”, anh đề nghị. “Anh không quan tâm em muộn thế nào. Chúng ta có thể đậu xe ở phía sau những cồn cát này, vào ghế sau và thảo luận. Anh rất thích cách chúng ta xử lý những bất đồng. Anh còn sẵn sàng cho cả cuộc tranh cãi khác nữa.”
“Sao anh dám dọa dẫm em bằng tình dục chứ”, cô rít lên. “Đó là một trỏ lừa bẩn thỉu, khó chịu!”
Anh giữ cô ở tư thế hoàn hảo và mỉm cười. Cô kiễng chân lên và nhìn chằm chằm như thể đang đối mặt với một con báo. Anh ấy đã cương cứng, vì Chúa. “Chúa ơi, em rất đẹp lúc tức giận.”
“Biến đi. Anh thực sự muốn chết phải không?”
“Anh không chọc tức em”, anh nói. “Anh chỉ nói sự thật. Em cao khoảng ba mét. Em là một nữ tướng Amazon. Một người đàn ông nhỏ bé hơn nên cúi gằm mặt xuống đất lắp bắp như lúc này.”
Môi Erin giật giật bất chấp bản thân cô. “Lắp bắp!”
“Ít nhất là thế”, anh cam doan với cô.
Cô hất đầu, bước lên thềm. “Em không bị thuyết phục bởi lời tâng bốc rẽ tiền đó đâu”, cô thông báo.
Anh vội vã chạy theo. “Làm thế nào thuyết phục được em hả Erin? Bốn tiếng làm tình liên tục bằng miệng thì sao?”
“Đồ con lợn”, cô lầm bầm đáp lại.
Anh leo lên kịp lúc để mở cửa cho cô. “Ụt ịt.”
Một người đàn ông và một phụ nữ đang đứng đợi khi Connor và Erin bước vào sảnh. Người đàn ông tầm năm mươi tuổi, gầy gò, nhăn nheo trong bộ vét màu xám đắt tiền. Mái tóc hoa râm, mắt xám, nước da xám. Gã khiến Connor rùng mình. Gã màu xám nở nụ cười chào đón ngắn gọn, mím chặt với Erin. Ánh mắt vụt trở nên lạnh lùng khi lướt qua Connor lúc gã bắt tay Erin. “Cô Riggs. Tạ ơn Chúa. Chúng tôi đã bắt đầu lo lắng.”
Người phụ nữ với mái tóc đỏ rực ấn tượng, bước về phía họ với nụ cười tươi rói. Cô ta có đôi mắt màu ngọc lục bảo rạng rỡ, làn da hoàn mỹ, thân hình khêu gợi. Và diện bộ vét màu xanh lạnh, bó sát, trông có vẻ đắt tiền.
Erin bắt tay cô nàng tóc đỏ. “Tôi vô cùng xin lỗi vì đã để mọi người phải đợi.” Cô ra hiệu về phía Connor. “Đây là hôn… à, đây là Connor McCloud. Connor, đây là ngài Nigel Dobbs và Tamara Julian.”
Connor gật đầu, giơ tay ra.
Dobbs thận trọng bắt lấy. “À, rất vui được làm quen với anh.” Giọng gã như thể thật sự không quen biết anh.
“Rất vui lòng, cảm ơn.” Connor đáp
“Xin chào, anh Connor McCloud”, Tamara lên tiếng, giọng khàn khàn.
Tamara Julian giữ chặt tay anh khi anh cố gắng rút lại. Đôi mắt ngọc lục bảo rạng rỡ của cô ta lướt khắp người anh với vẻ đánh giá thẳng thắn, đầy nữ tính.
Đây là sự phiền hà không cần thiết. Anh lại giật mạnh tay, lần này anh xoay xở để rút tay về. Anh nhìn Erin. “Nào. Tốt nhất em nên tiến hành kiểm tra