XtGem Forum catalog
Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325995

Bình chọn: 9.5.00/10/599 lượt.

cô gái nữa. Bọn em được trả sáu trăm đô la mỗi người. Giống như, tiền kiếm dễ không thể tin được và Billy bảo em có thể mặc đồ lót cũng được, còn Tasha thì không ngại nhảy thoát y hoàn toàn, nên… ừm, Billy bảo anh ấy sẽ đập nhừ kẻ nào dám đụng đến bọn em, nên thực sự không có gì đáng lo cả. Chị hiểu không?”

Tiếng nói của Erin bị bóp nghẹt chỉ còn phát ra tiếng thều thào nho nhỏ. “Cưng. Nói cho chị. Em ổn chứ?”

Cindy dừng lại. “Em không biết”, cô thì thầm. “Kỳ lạ lắm. Hôm qua em vẫn ổn. Có lẽ tại em bị say rượu. Bọn em đã uống rượu với Billy trước, và em thực sự rất phấn khích. Em cảm thấy rất tuyệt khi nhảy múa, giống như một nữ thần. Em cảm thấy cả thế giới đều yêu mến em. Nhưng hôm nay… em ghét cơn đau đầu như búa bổ và quái lắm. Billy điên rồ, em điên rồ. Rối tung cả lên.”

“Em không thể nói là em muốn về nhà sao?”, Erin gay gắt. “Chỉ bước ra khỏi cửa?”

“Em làm rồi”, Cindy thú nhận. “Em đã cố. Nhưng Billy bảo đã quá muộn. Anh ấy đã nhận các hợp đồng biểu diễn theo lịch và bảo em bây giờ không thể cư xử như một đứa trẻ đỏng đảnh, hay giận dỗi được, bởi vì anh ấy, như kiểu, một người chuyên nghiệp, nên em cũng phải thế, và…” Giọng Cindy như sắp khóc.

“Cin”, Erin tuyệt vọng. “Em phải tìm ra địa chỉ thì chị mới có thể đến đó và cứu em được.”

“Chờ đã. Ôi Chúa ơi, Billy đang lên cầu thang. Em phải cúp máy đây.”

Liên lạc bị ngắt. Cindy đã rời đi.

Erin nhìn Connor, trợn mắt. “Chuyện gì đang diễn ra thế này? Em không biết nên giải quyết chuyện gì trước. Em nên làm gì đây?”

Ánh mắt Connor kiên quyết. Anh chìa tay ra. “Đưa anh điện thoại. Để xem Sean có tin tức gì cho chúng ta.”

Anh bấm máy. “Chào. Thế nào?” Anh lắng nghe hồi lâu. “Phải. Con bé vừa gọi. Chuyện rất tệ. Con bé ở trong một ngôi nhà chưa từng thấy trước đó, không biết địa chỉ và thằng con hoang đó không cho con bé đi.” Anh nghe tiếp. “Được, không sao. Jacey’s Dinner. Bọn anh sẽ có mặt ở đó trong vòng hai mươi phút nữa.” Connor quan sát cái cầu thang bẩn thỉu, tối tăm với cảm giác chán ghét ngày càng tăng. Nơi này không đủ tiện nghi với Erin. Cô ấy sẽ không an toàn ở đây.

Cô ấy sẽ đầy đủ hơn trong ngôi nhà của anh.

Ý nghĩ này đã hình thành hoàn chỉnh trong tâm trí anh và khiến anh nghẹt thở. Anh là người chỉ biết sống cho thực tại. Lần đầu tiên anh dám, dù chỉ trong giây lát, lên kế hoạch tương lai với cô. Anh đẩy cửa, quét ánh mắt nghi ngờ qua ổ khóa và chú ý đến tất cả mọi người, tất cả mọi vật lọt vào tầm mắt.

Anh âm thầm ghi nhớ phải gọi cho Seth và làm gì đó bảo vệ sự an toàn của cô. Hay đúng hơn cô hoàn toàn khuyết thiếu điểm ấy. Cứ như cô đang dựng lều trong một bãi đậu xe ấy.

Erin bước sau anh trên lối đi bộ, anh rút ngắn sải chân để cô theo kịp. Bóng tối khiếp sợ tràn ngập trong mắt cô. Anh muốn làm gì đó hoành tráng và ấn tượng để xua đi bóng tối này. Giết chết một con rồng, đánh nhau tay đôi, hay bất cứ thứ gì có tác dụng.

Anh nắm tay cô, cô ngước lên, những ngón tay thanh mảnh, lạnh ngắt nắm chặt tay anh, đầy tin tưởng. Nụ cười e thẹn của cô lóe lên, giống như tia sáng bảy sắc cầu vồng tỏa ra từ viên pha lê treo trên cửa sổ đầy nắng. Rầm, tất cả màu sắc đều xuất hiện trong một tia sáng vội vàng, chói mắt.

Và bây giờ cô là người yêu của anh.

“Sean đang làm gì ở quán Jacey’s Dinner thế?”, cô hỏi. “Chỗ đó rất có hại cho sức khỏe.”

“Tăng cường nạp thứ cà phê tởm lợm và bánh rán nhân mứt”, Connor trả lời. “Sean nghĩ rằng các loại cà phê khác nhau sẽ phù hợp cho những hoạt động khác nhau. Khi săn lùng những tên ma cô khốn nạn sẽ gọi loại cà phê gan góc, cứng cỏi của Jacey’s Dinner, thứ giúp tỉnh táo suốt đêm. Starbuck là để dành thưởng thức bánh nướng hạt dẻ, nhấm nháp cà phê sữa Mocha là để tán tỉnh vài cô gái dễ thương. Đúng ra mà nói thì toàn là suy nghĩ lệch lạc. Sean thuộc kiểu dễ bị kích động, nên cà phê là loại thuốc gây nghiện tự nhiên của nó.”

Anh tự thưởng cho tính hài hước của mình bằng nụ cười khác, châm thuốc như thể anh sắp chết vì thèm.

“Nhân tiện đang bàn về nghiện.” Cô bắn cho anh cái nhìn tò mò. “Anh không đụng vào thuốc khá lâu rồi.”

Anh nhún vai. “Chắc tại gần đây anh bị những vấn đề ngược nhận thức phân tâm. Em đã phá hỏng tuyến nội tiết tố của anh, cưng ạ.”

Cô bật cười. “Lãng mạn làm sao. Anh đã hút thuốc một thời gian dài phải không?”

Anh mở miệng và các từ ngữ cứ thế tuôn ra. “Muốn anh bỏ à?” Một hành động cực kỳ ngu ngốc nhưng quá muộn rồi. Anh được lập trình để thực hiện một hành vi lãng mạn vĩ đại.

Đôi mắt cô mở to cảnh giác. “Trời đất”, cô thì thầm. “Anh chắc là mình muốn chứ?”

Anh lôi túi thuốc lá sợi và đám giấy cuốn từ áo khoác ra và giơ chúng phía trên miệng thùng rác ở góc đường. “Chỉ cần em nói một tiếng”, anh nói. “Anh biết nên bỏ thuốc. Ai đang hút thuốc đều biết họ nên bỏ. Anh chỉ chưa bao giờ quan tâm. Cho anh lý do chính đáng đi.”

Khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt cô mất đi cái nhìn kinh hãi và những nếp nhăn nhó dễ thương xuất hiện ở khóe môi còn đáng giá gấp mười lần chuyện bỏ thuốc. “Được”, cô nói. “Vứt đi, Connor.”

Anh lập tức thả tay. Gói thuốc rơi thẳ