ng vào thùng rác. “Bỏ thuốc sẽ dễ dàng hơn nếu có em bên cạnh”, anh bảo cô. “Anh sẽ có vài cơn thèm nicotin, nhưng anh biết chính xác phải làm gì với cái miệng của mình.”
Cô cười khúc khích và siết chặt tay anh.
“Hôm nay anh sẽ phải gọi cho Seth, sau khi đã xử lý những vấn đề khác”, anh nói. “Anh muốn anh ấy đến kiểm tra mấy ổ khóa của em.”
“Connor, anh biết là em không có khả năng để...”
“Ngay cả lúc bình thường thì chỗ đó cũng không an toàn cho em, Erin. Và anh sẽ phải nói chuyện với chủ nhà về cái khóa cửa. Ông ta có ở cùng tòa nhà không?”
“Anh đùa à?”, cô lo lắng. “Xin anh đấy, đừng làm thế. Em đã phải trải qua cả tháng Một mà không có nước nóng chỉ vì phàn nàn về bọn rệp.”
Anh cau mày. “Em nên chuyển khỏi nơi rác rưởi đấy.”
“Đến đâu? Lúc này em không thể chi trả nổi cho chỗ nào tốt hơn, với lại...”
“Chuyển đến ở cùng anh”, anh nói.
Đôi mắt cô mở to, kinh hãi. Trái tim anh nặng như đeo đá.
Rõ ràng anh đã làm hỏng mọi chuyện, nhưng anh phải đi đến cùng cái kết chán nản này. “Đó là một nơi dễ chịu”, anh nói tiếp, cố tỏ ra bình thường. “Tiền nhà anh đã trả hết. Hai phòng ngủ dành cho khách. Em có thể dùng một phòng làm văn phòng. Cho công việc của em.”
Miệng cô há thành hình chữ “O” nhưng không thốt nổi nên lời.
Anh khó nhọc lê bước. “Anh đã sửa lại bếp vài năm trước. Ở đó có chỗ trống cho con mèo của em. Đó là một khu khá yên tĩnh. Và anh là một đầu bếp khá giỏi. Hỏi Sean về món bột ớt của anh mà xem.”
Phải. Cái giường cỡ lớn của anh rất rộng rãi. Bên dưới, bên trên, bao trùm khắp người anh. Mái tóc dài này sẽ trải rộng trên gối của anh.
Họ đã ra đến xe. Connor mở cửa cho cô. Cô vào xe, ngước lên, môi cô mấp máy. “Ừm... Connor này? Chúng ta mới chỉ là người yêu có hai ngày.”
“Anh biết mình muốn gì”, anh đáp.
Cô cắn nhẹ cánh môi dưới mềm mại. “Có lẽ anh nên từ từ”, cô nói nghiêm túc. “Trước khi anh đưa ra bất kỳ thông báo trọng đại nào. Anh rất đáng yêu khi đề nghị thế, nhưng nó... nó là... có lẽ anh nên nghĩ kỹ hơn.”
Anh chỉ vào mắt cá chân duyên dáng vẫn còn đang lơ lửng bên ngoài. Cô kéo chân vào. “Anh đã nghĩ về nó mười năm rồi”, anh đáp, đóng sầm cửa như một dấu chấm hết.
Anh tự cảm thấy xấu hổ lúc chui vào xe. Cô nhìn chằm chằm vào lòng trong khi anh nổ máy, giấu khuôn mặt phía sau làn tóc đen dài, mượt mà. “Anh xin lỗi”, anh lên tiếng. “Anh sẽ không ép buộc em.”
“Được. Cảm ơn.”
Chết tiệt. Phương thức gì đây. Anh đã gần như cầu hôn tại chỗ. Anh đã đề nghị cô có con với anh. Đó là cách hoàn hảo để làm phân tâm một người phụ nữ khỏi những rắc rối của cô ấy hả?
Làm trầm trọng hơn thì có.
Erin im lặng suốt quãng đường còn lại.
Connor rẽ vào quán Jacey’s Dinner. Anh cũng không cầm tay cô lúc họ bước vào cửa. Tay cô lạnh ngắt, thừa thãi và vung vẩy vô định.
Một anh chàng trẻ tuổi, đẹp trai đáng kinh ngạc với mái tóc vàng sẫm mặc áo khoác da nổi bật trong quán. Erin liếc nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng, cặp mắt to tròn, cũng màu xanh lạnh của hồ băng như Connor và chắc chắn đó là Sean McCloud.
Quai hàm Sean dãn ra. “Chết tiệt. Nhìn anh kìa.” Nụ cười vui mừng nở rộng trên khuôn mặt em trai Connor lúc xoay tròn anh trai mình. Cậu ta đấm vào ngực Connor, nắn vai, vỗ mông anh. “Chỉ hai ngày, nhìn anh này. Anh tăng cân, hồng hào. Thâm chí còn cạo râu nữa.” Cậu ta nhấc một lọn tóc của Connor. “Và tóc anh trông không còn giống như bị chuột gặm.” Em trai anh hít hít lọn tóc. “Chúa ơi. Tóc anh còn thơm nữa. Mùi dưỡng tóc của con gái. Ngạc nhiên không dứt.”
Cậu ta quay lại và trao cho Erin cái nhìn dò xét, mà cô cũng ném trả không chút nào núng. Cô đã được rèn luyện trong hai ngày ở cùng Connor. Bây giờ cô biết làm thế nào để đứng vững trước cái nhìn săm soi của đàn ông.
Sean gật đầu như thể rất hài lòng. “Vậy cô là Erin. Nàng công chúa trong pháp ngà.”
“Sean”, Connor gầm gừ. “Đừng.”
“Đừng cái gì?”, Sean đưa tay ra cho cô. “Cô có thấy cái áo sơ mi trắng anh ấy đang mặc không?”, cậu ta hỏi cô. “Tôi đã mua nó đấy.”
Cô bắt tay cậu ta. “Anh, ừm, có khiếu thẩm mĩ tuyệt vời”, cô ướm lời.
“Phải, tôi biết”, Sean đáp lại. “May cho anh ấy, nếu không anh ấy đã mặc cái đám vứt đi ở cửa hàng đồ cũ rồi. Tôi yêu anh ấy nhưng anh ấy quả là thảm họa thời trang.”
Một chiếc xe Ford màu đen, to lớn đậu ngay phía trước họ. Người đàn ông vừa bước ra chỉ có thể là chàng trai thứ ba của nhà McCloud, anh ta cũng cao như hai người còn lại nhưng to lớn, vạm vỡ hơn, từng múi cơ chắc nịch hằn lên bên dưới lớp áo len lông cừu và quần jean. Đầu đinh, khuôn mặt gồ ghề, cứng rắn nhưng cũng chung đôi mắt sặc sảo kỳ lạ với hai người em trai.
Anh không nói một lời, chỉ nhìn Connor chằm chằm hồi lâu. Một nụ cười vỡ ra trên khuôn mặt. “Chà, Connor. Nhìn được đấy.”
“Chào, Davy”, Connor đáp. “Em không biết anh cũng tham gia bữa tiệc này.”
“Không muốn lỡ cuộc vui.” Davy hướng đôi mắt sắc vào Erin. “Vậy cô là cô ấy.”
“Tôi là ai?”, cô thận trọng hỏi lại.
Davy mỉm cười, chìa tay ra. “Cô ảnh hưởng tốt đến nó đấy”, anh bình tĩnh nói. “Tôi thích thế này. Mọi thứ. Loanh quanh một thời gian.”