an Science(1) ấy.”
(1) Một giáo phái do Mary Barker Eddy sáng lập năm 1979, chủ trương là có đức tin và thực hành đức tin thì sẽ khắc phục được bệnh tật.
“Bọn họ không dễ thương như Cindy”, Miles nhắc lại
Sean lắc đầu. “Cậu ta nhanh như chớp ấy”, anh nói. “Thật không bình thường. Nhưng dù sao, Miles và em đã tán tỉnh, nốc vài nại bia, và cố lấy lòng vài cô nàng trẻ trung ở đó. Hiển nhiên Billy Vega khá nổi tiếng và thường bị đám vũ công thù ghét. Em đã đưa danh thiếp cho bọn họ và thể hiện em thực sự rất mong muốn tìm thấy Billy Vega, và sẵn lòng trả thù lao hậu hĩnh cho bất kỳ ai cung cấp địa chỉ hiện tại của gã hoặc gọi cho em nếu gã xuất hiện ở câu lạc bộ. Quên mất. Em đã phải rút tiền từ thẻ. Đám quỹ đen ấy đã bị thổi bay vào xăng và bia rồi.”
“Tôi sẽ bù đắp vào khoản đó”, Erin và Miles đồng thanh nói.
Cả hai quay sang nhìn nhau và bật cười. Đột nhiên cô thấy Miles thực sự có tiềm năng trở thành người quyến rũ, theo phong cách gầy gò, suy dinh dưỡng, xanh xao khác thường. Có nét gì đó ngọt ngào, không giữ kẽ trên khuôn mặt lúc cậu ta cười. Giống như một con ma cà rồng dễ bị tổn thương.
“Chúng ta sẽ bàn bạc chi tiết chuyện này sau”, Connor lên tiếng.
“Tiếp theo thế nào?”, Erin nói.
Sean vuốt mái tóc bồng bềnh của mình và cô lập tức nhận thấy vẻ mệt mỏi lóe lên trên khuôn mặt cậu ta. “Miles và em sẽ hạ cách trong căn hộ cao cấp của em, tắm rửa. Em phải tắm. Em ghét thứ hùi hôi hám của thuốc lá. Dù sao lúc này không phải là thời gian thích hợp để tán tỉnh các cô em ở quán rượu, vì thế chúng ta nên tranh thủ nghỉ ngơi. Rồi sẽ lại lao thẳng vào trận đánh.”
“Tôi muốn tiếp tục tìm kiếm”, Miles tuyên bố.
“Cậu cũng cần tắm rửa đấy, anh bạn”, Sean cho cậu ta biết. “Cậu không muốn để tóc tai thế này lúc chúng ta tìm thấy Cindy đâu.”
Miles lùa tay vào mớ tóc đen rối beng như xơ mướp của mình. “Có gì không ổn với tóc của tôi?”
Sean vùi mặt vào lòng bàn tay. “Tại sao số phận lại bắt tôi trở thành nhà tạo mẫu cho những kẻ thất bại như cậu? Tại sao cậu không đơn thuần chạy đi mua một cuốn tạp chí Sức khỏe đàn ông và tự học cách trở thành chú rể hả?”
“Anh sẽ phải quay lại phòng tập thể hình”, Davy nói. “Anh phải dạy một lớp Karate, một lớp võ thuật và có gì đó nói với anh là anh sẽ phải dạy lớp kichboxing thay em tối nay, Sean ạ. Lần nữa.”
“Này, đó là thứ anh nhận được khi trở thành một doanh nhân có trách nhiệm và là trụ cột của cộng đồng”, Sean nói. “Thật tội nghiệp”
“Em sẽ phải dạy bù tất cả các buổi em bỏ lỡ”, Davy cảnh báo. “Anh sẽ bắt em dạy Thái Cực Quyền vào các buổi sáng chủ nhật nếu em không để tâm.”
Sean rùng mình, chán ghét. “Em ghét Thái Cực Quyền. Chậm một cách điên rồ.”
“Tốt cho em đấy”, Davy nói. “Giúp em tập trung hơn.”
“Em rất tập trung, theo cách riêng của mình”, Sean bực bội.
Connor ra hiệu thanh toán. “Bọn em phải đi bây giờ. Cho anh biết nếu có cuộc gọi nào từ các cô nàng vũ công của em nhé.”
“Gọi cho anh nữa”, Davy nói. “Anh ghét bị bỏ lỡ trò vui.”
“Hai người định đi đâu?”, Sean hỏi.
“Nhà mẹ Erin”, Connor đáp.
Thông báo đó khiến hai người anh em của anh im lặng choáng váng, mắt mở to. Davy nhướng cao lông mày. “Chà. Thật nhanh chóng.”
Sean huýt sáo khe khẽ. “Thật là, ừm, rất dũng cảm, anh trai ạ.”
Connor ném cho họ cái nhún vai định mệnh. “Sao phải lãng phí thời gian cơ chứ?”
Sean và Davy nhìn nhau, rồi Sean nhìn chằm chằm vào tách cà phê, cười toe toét. “Đó chính là lý do tại sao em yêu anh, Con à.” Anh nói. “Anh cũng nhanh như chớp vậy.”
Cô phục vụ ném tờ hóa đơn xuống mặt bàn. Connor lấy tiền trong ví ra thanh toán. “Chúng ta đi thôi.”
Erin mỉm cười với Sean, Davy và Miles lúc họ tạm biệt nhau ở bãi đỗ xe. “Tôi cảm thấy khá hơn rất nhiều nhờ sự giúp đỡ của các anh”, cô nói với họ. “Cảm ơn. Điều này cực kỳ có ý nghĩa với tôi.”
Davy càu nhàu, nhìn đi chỗ khác. Miles đỏ mặt và đá vào lốp xe dính đầy bùn đất của chiếc Jeep. Ngay cả Sean cũng hoàn toàn ngây ngốc trong vài giây trước khi trí thông minh trở lại. “Đó là, ừm, niềm vui của chúng tôi, Erin”, cuối cùng Sean lên tiếng. “Thôi nào, Miles. Lên đường thôi. Chúc may mắn với bà mẹ nhé, Con.”
“Phải. Hãy bảo trọng”, Davy nói thêm.
Hai chiếc xe rời đi. Connor đan tay vào tay cô, xoay cằm cô về phía mình. Cô ngửa mặt lên đón nhận nụ hôn của anh.
“Vậy là”, anh nói. “Cả ba anh em nhà McCloud hoàn toàn vì em.”
“Em rất thích họ”, cô nói. “Em cũng thích Miles nữa. Và em thích cả ba anh chàng thông minh đã chẳng màng khó khăn để giúp em tìm kiếm em gái em. Cảm ơn anh đã khiến điều đó xảy ra, Connor.”
“Giữ lại lời cảm ơn đến khi chúng ta tìm ra con bé”, anh cộc cằn nói.
“Không”, cô lại hôn anh. “Em sẽ cảm ơn anh ngay bây giờ, cho dù chuyện gì xảy ra cũng không quan trọng. Vì đã rất ngọt ngào. Và rất quan tâm.”
Vòng tay anh siết chặt. “Vì Chúa, Erin. Đừng làm anh nổi hứng ở bãi đỗ xe công cộng. Thật xấu hổ.”
Cô mỉm cười qua hàng mi dày. “Lời cảm ơn làm anh bị kích động hả, Connor?”
“Phải”, giọng anh hằn học. “Với em, thì đúng. Kiện anh đi.”
“Phải nhờ tinh thần hào hiệp của anh chứ”