Ring ring
Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326113

Bình chọn: 7.5.00/10/611 lượt.

, cô thì thầm. “Em sẽ ghi nhớ. Để tham khảo trong tương lai.”

“Chúng ta đi nào. Anh không muốn phơi bày cơn hứng tình của mình cho cả thiên hạ biết đâu.”

Càng gần đến nhà mẹ cô, sự im lặng của Connor càng nặng nề. “Anh lo lắng hả?”, cô hỏi.

Anh bắn cho cô ánh mắt em-đùa-à, rẽ vào góc đường và đậu trước căn nhà của mẹ cô. Họ ngồi im hồi lâu, Connor thở hắt ra, mở cửa xe. “Chúng ta tiến hành thôi.”

Cô chui ra khỏi xe, theo kịp và vòng tay qua eo anh. “Connor?”

“Sao?”, anh có vẻ sợ hãi.

“Có một điều em muốn làm rõ trước khi chúng ta đi tiếp.”

“Anh đang nghe đây.”

“Hai người anh em của anh? Đều rất đẹp trai. Thậm chí em có thể nói là cực kỳ đẹp trai. Nhưng họ không đẹp trai hơn anh đâu.”

Nụ cười sáng chói xua đi vẻ căng thẳng trên mặt anh, anh tựa đầu vào trán cô. “Bây giờ em đã là bạn gái của anh”, anh nói. “Em phải nói thế chứ. Đó là một phần mô tả công việc của em mà.”

“Ôi, nhảm nhí”, cô nói. “Anh thật là...”

Anh cắt ngang lời cô bằng một nụ hôn,, kéo cô sát vào anh. Cô vòng tay qua cổ anh và bám chặt lấy anh, thầm ước họ đang cách xa hàng triệu dặm với các vấn đề và mối lo lắng của cô. “Erin? Con yêu? Là con hả?”

Họ dứt khỏi nhau, thở hổn hển.

Barbara Riggs đang đứng trên hiên trong áo choàng tắm, nheo mắt nhìn họ. “Ai đang đứng cùng con thế?” Bà lóng ngóng cho tay vào túi áo, lấy ra cặp kính, đeo lên mắt.

“Là tôi, thưa và Riggs”, Connor nói giọng đều đều và cam chịu. “Connor McCloud.”

“Cậu?”, cà thở hồng hộc. “Cậu đang làm gì với con gái tôi hả?”

Connor thở dài. “Tôi hôn cô ấy thưa bà.”

Barbara thận trọng bước xuống từng bước trong dôi dép lê, ánh mắt kinh hoàng. “Con yêu? Chuyện này là thế nào?” Connor chuẩn bị tinh thần tử vì đạo. Thảm họa của anh được ngăn chặn khi cửa nhà hàng xóm mở toang và một phụ nữ mũm mĩm, tóc muối tiêu bước ra hiên. Ánh mắt bà ta sáng bừng với sự hiếu kỳ. “Chào Erin!”, bà ta nói với sang. “Chà chà! Người đàn ông trẻ tuổi của cháu là ai thế?”

“Chào bà Marlene”, Erin đáp. “Ừm… Mẹ? Chúng ta có thể vào trong nói chuyện không?

Barbara Riggs liếc nhìn người hàng xóm. “Có lẽ thế là tốt nhất”, bà lạnh lùng đáp. “Trong hoàn cảnh này.” Bà hướng về cửa, ngẩng cao đầu, thẳng lưng, giống hệt cơn giận vương giả của Erin mỗi khi bực tức. Anh bước theo. Thảm họa của anh không được ngăn chặn. Chỉ là tạm dừng.

Anh nhìn theo ánh mắt của Erin vào phòng khách, giật mình nao núng. Chiếc tivi nằm trên sàn giống hệt con bọ chết nằm im trong bóng tối. Que cời lửa nhô lên trên màn hình, đúng như Tonia mô tả. Chà.

Barbara bật đèn bếp, khoanh tay trước ngực. Môi bà mím chặt, tái nhợt vì giận dữ. Cho dù bà đang hốc hác, xanh xao nhưng anh có thể hiểu phong cách quyền quý của Erin bắt nguồn từ đâu.

“Sao?” Chỉ một từ giống như mũi tên bắn ra từ cái nỏ.

Anh sợ đó là lời ám chỉ đến anh, kinh khủng nhưng anh không biết nói gì. Mọi thứ dường như đều trở nên sai lầm. Anh gần như mở miệng và để mặc bất cứ điều gì nằm trên đầu lưỡi rơi ra, nhưng Erin đã đấm anh.

“Bọn con hẹn hò, mẹ à”, cô lặng lẽ nói. “Bây giờ anh ấy là người yêu của con.”

Cơn xúc động tràn trên mặt người phụ nữ lớn tuổi. Bà hét lên the thé, cánh tay vung ra, nhằm thẳng vào mặt Erin.

Connor chụp lấy, giữ nó lơ lửng trong không trung. Cổ tay run rẩy của bà trở nên lạnh và ẩm ướt giữa bàn tay anh. “Bà không muốn làm thế đâu, bà Riggs”, anh nói. “Bà sẽ không sửa chữa được đâu. Và không đáng.”

“Cậu dám lên mặt dạy bảo tôi hả? Thả tay tôi ra.”

“Không đánh”, anh yêu cầu.

Bà hất cằm lên. Anh quyết định đồng ý và thả tay ra. Bà giật tay về, đôi mắt mờ đi vì xúc động.

“Cậu đã dòm ngó con bé từ khi nó còn là một đứa trẻ”, bà phỉ nhổ. “Chờ đợi thời cơ. Tôi thấy điều đó hiện trên mặt cậu nên đừng có chối. Bây giờ Ed không có ở đây, cậu tưởng không còn ai ngăn cẳn nữa hả?”

Mọi chuyện không thể tệ hơn nữa, vì thế không có lý do gì phải nói dối cả. “Dù sao tôi cũng đã bám đuôi cô ấy”, anh thừa nhận. “Chuyện tồi tệ đó chỉ làm nó bị trì hoãn thôi.”

Cơn giận dữ làm nổi lên các đốm đỏ tía trên khuôn mặt xanh xao của bà. “Chỉ là sự trì hoãn hà? Sau những gì đã làm mà cậu còn đủ dũng cảm để bước vào nhà tôi và nói với tôi như vậy sao?”

“Tôi làm công việc của mình, thưa bà. Tôi thực hiện nhiệm vụ của mình”, anh nói với sự bình tĩnh sắt đá. “Và chồng bà thì ngược lại.”

“Cút ra khỏi nhà tôi”, giọng bà run lên vì giận dữ.

“Không, mẹ”, Erin nói. “Mẹ không thể ném anh ấy ra ngoài mà không ném con theo cùng. Và mẹ không thể ném con được vì con không cho phép.”

Đôi môi Barbara run rẩy vì đau đớn và bối rối. “Chuyện gì làm con thay đổi thế, con yêu? Con đang trừng phạt mẹ vì chuyện gì?”

Erin lao tới, ôm bà thật chặt. “Không. Là vì con, mẹ à. Lần đầu tiên con chỉ nghĩ cho bản thân mình, và mẹ sẽ phải chấp nhận. Bởi vì con chưa bao giờ đòi hỏi mẹ trong suốt cuộc đời mình.”

“Nhưng con luôn luôn là một cô gái ngoan ngoãn.”

“Quá ngoan”, Erin nói. “Con chưa bao giờ không vâng lời, chưa bao giờ khiến mẹ phải đợi cả đêm, chưa bao giờ làm gì sai trái. Bây giờ con đòi lại tất cả, mẹ. Nhớ biểu đồ cư xử tốt mẹ l