àm cho bọn con lúc còn nhỏ chứ? Những ngôi sao vàng con giành được? Đó là phần thưởng của con. Và con sẽ tự mình chọn lấy.”
Khuôn mặt Barbara co rúm. Tay bà rơi thõng xuống hai bên trong cái ôm của Erin, từ từ vòng lên và ôm chặt lấy con gái bà.
Ánh mắt bà chiếu lên Connor. Anh cam chịu. Không khác gì ánh mắt của các quý bà đáng kính ở Endicott Falls nhìn anh và các anh em anh ngày xưa mỗi khi họ đi vào thị trấn. Ánh mắt đó nói Mau lên, nhốt con gái của bà lại, những cậu con trai hoang dã của Eamon Điên đang đến đấy. Anh đã quá quen thuộc với nó. Một người có thể quen với mọi thứ.
Connor nhớ lại, nhìn đồng hồ và quyết định bắt đầu tính từ lúc những nụ hôn cháy bỏng, thổi bay tâm trí ở sân bay diễn ra. “Ừm, bốn mươi sau tiếng và hai mươi lăm phút thưa bà.”
Barbara nhắm nghiền mắt, lắc đầu. “Chúa ơi, Erin. Sao con không nói với mẹ là đưa người đàn ông này đi cùng tới bờ biển.”
“Lúc đó con không biết, mẹ”, cô dịu giọng. “Đó là một bất ngờ. Anh ấy đi theo để bảo vệ con, và chuyện đó… tự nhiên xảy ra.”
“Bảo vệ con?”, ánh mắt bà trở nên sắc sảo. “Khỏi cái gì?”
Connor nhìn Erin chằm chằm, hoài nghi. “Tức là em không nói cho bà ấy biết à? Chả trách bà ấy lại nghĩ anh là Kẻ phản bội Chúa.”
“Nói gì?”, giọng của Barbara cao dần. “Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế?”
“Tốt nhất bà nên ngồi xuống”, anh bảo bà. “Chúng ta có nhiều thứ để nói đấy.”
“Con sẽ pha trà”, Erin nói.
Điều tốt đẹp duy nhất trong những tiết lộ gây sooscs với Barbara Riggs là nó làm chuyển hướng nỗi kinh hoàng và đau khổ của bà, làm bà bớt chú ý đến sự khốn khổ của riêng anh. Sau hai ấm trà và mọi chi tiết về vụ tẩu thoát của Novak và Luksh cùng dính líu vủa của Cindy và Billy Vega, khuôn mặt của Barbara vẫn tái nhợt nhưng đôi mắt bà đã lấy lại được thần sắc.
“Mẹ nhớ con bé đã gọi cho mẹ tuần trước”, bà nói. “Lúc đó mẹ vừa uống một viên Vicodin nên chỉ nhớ mang máng. Nhưng chắc chắn không có tí gì liên quan đến múa thoát y hay phó mặc số phận vào tay một người đàn ông khủng khiếp. Chúa ơi, tội nghiệp con gái tôi.”
“Mẹ, mẹ còn nhớ chuyến viếng thăm của Tonia chứ?”, Erin hỏi.
Barbara cau mày. “Hơi hơi. Có phải cô bạn y tá, tóc đen xinh xắn của con không? Đúng rồi, cô ấy có đến đây. Cô gái đó nói rất to. Và có nhấn mạnh đây là thời gian rất khó khăn.”
“Cô ấy nói với con với chiếc tivi”, Erin nói tiếp. “Và những bức ảnh.”
Barbara lưỡng lự khi nhắc đến tivi. Rồi bà ngừng lại, nhìn Erin với ánh mắt hoang mang. “Ảnh nào, con yêu?”
“Mẹ không nhớ à?”
Trán Barbara nhăn tít. “Mẹ nhớ”, ánh mắt bà chạm phải mắt Connor và vội vàng quay đi, “có vấn đề với chiếc tivi dưới nhà. Nhưng chỉ thế thôi.”
Erin bật dậy, ra khỏi bếp. Barbara và Connor nhìn nhau qua chiếc bàn ăn khi nghe thấy bước chân cô nhè nhẹ, cọt kẹt trên cầu thang.
“Cuộc sống của tôi đang sụp đổ”, bà nói, bằng chất giọng trò chuyện.
“Tôi biết chính xác cảm giác đó ra sao”, anh nói.
“Cậu là người cuối cùng tôi muốn cho chứng kiến.”
Anh nhún vai. “Không biết nói gì, thưa bà.”
“Cậu đừng có ‘thưa bà’ với tôi nữa.” Giọng bà lạnh lẽo.
Anh vô cùng muốn được nói rằng đó không phải lỗi của anh, nhưng thể nào cũng gây tranh cãi vì khác quan điểm, nên anh cố ngậm miệng một lần. Erin quay lại bếp và bày một đống ảnh lên trên mặt bàn. Connor cúi xuống nhìn.
Ảnh hai chị em lúc còn nhỏ, ảnh gia đình, ảnh tốt nghiệp. Tất cả đều bị khoét mắt và mồm.
Barbara bụm chặt miệng. Bà đứng phắt dậy, lảo đảo chạy ra khỏi bếp. Anh thoáng thấy cái bồn rửa, một góc máy giặt và nắp bồn cầu bật lên. Âm thanh buồn nôn vang ra. Erin định chạy theo bà nhưng Connor đã giơ tay lên cản.
“Cho bà ấy một phút”, anh lặng lẽ nói.
Tiếng giật nước nhà vệ sinh. Tiếng nước chảy trên bồn rửa. Vài phút sau Barbara Riggs hiện ra ở cửa, chấm nhẹ nước trên mặt bằng khăn tay. “Không phải mẹ”, bà nói. Ánh mắt dữ dội của bà phóng thẳng tới Connor và Erin. “Mẹ không làm chuyện đó. Trong bất cứ hoàn cảnh nào mẹ cũng không phá hủy ảnh của con mình. Mẹ không biết chuyện gì đang diễn ra, nhưng không phải mẹ. Mẹ thề là như thế.”
Erin nhấc tấm ảnh lúc cô còn học tiểu học, đang ôm Cindy lúc đó mới chập chững biết đi. Tay cô run run. “Ôi mẹ. Nếu mẹ không làm thì ai vào đây. Mẹ có ý tưởng gì không?”
Từng tích tắc trôi qua, dần biến thành từng phút im lặng nặng nề. Barbara Riggs đưa khăn lên che miệng và lắc đầu.
Erin ngồi phịch xuống ghế. “Suốt mấy năm qua con đều cất phim ảnh của chúng ta trong ngăn kéo trên gác”, cô nói. “Con sẽ lấy phim và hôm nay chúng ta sẽ đi rửa lại. Từng cái một.”
“Làm thế không giải quyết được vấn đề đâu”, Connor lên tiếng.
“Em không quan tâm. Cần phải làm gì đó và em sẽ làm điều khiến mình cảm thấy dễ chịu hơn. Thứ lỗi cho em. Em sẽ quay lại ngay.”
Rồi cô bỏ anh một mình với mẹ cô. Lần nữa. Chúa ơi, anh đã làm gì để bị trừng phạt thế này? Y như con gà trên xiên nướng vậy.
Cả hai gườm gườm nhìn nhau như hai võ sĩ trên sàn đấu. “Bà, ừm, không thấy có dấu hiệu đột nhập ở lối vào à?”, anh hỏi.
Bà lắc đầu.
“Chuông báo động còn hoạt động không? Bà vẫn luôn cài đặt chứ? Bà c