ng dạ mọi người biết rõ cuộc hôn nhân là chuyện gì. Cũng chỉ là một cuộc kết thân có lợi cho hai bên thôi, đâu có liên quan gì đến thái độ."
"Nhưng. . . . . ."
Brando lạnh nhạt cười: "Nhưng mà cái gì, Mary, không phải cô cũng hiểu điều này, cho nên mới thường xuyên bảo tôi gặp mặt cô ta sao. Nếu như giữa chúng tôi xác thực tồn tại tình cảm, nói không chừng cô sẽ nghĩ biện pháp khiến cô ta không có cách nào xuất hiện trước mặt của tôi, tôi nói đúng chứ?"
Mary sững sờ, Brando ác độc cười lên, hắn đưa ly rượu lóng lánh ánh sáng lại gần khóe miệng, nhấp nhẹ rượu, khóe miệng hiện ra đường cong hả hê. Mary rợn cả tóc gáy, giống như mình bị nhìn thấu từ ngoài đến trong, người đàn ông ở trước mắt không còn là Brando do cô ta trông coi từ nhỏ đến lớn, mà là một kẻ điên lúc nào cũng có thể cắn người khác.
"Đi hết đi, để tôi ở một mình." Brando phất phất tay. Silva và Mary hơi khom xuống rồi rời khỏi gian phòng, Silva như có điều suy nghĩ quét qua Mary một cái, xoay người đi xuống lầu. Mà Mary cho tới bây giờ, giống như còn có thể cảm thấy ác ý của Brando xuyên thấu qua cánh cửa đâm vào sau lưng.
Trong phòng ngủ không còn ai, Brando để ly rượu xuống, lập tức ngã trên giường lớn. Nghiêng đầu nhìn ra bệ cửa sổ, ánh mặt trời vẫn sáng rỡ, còn chưa tới thời gian ngủ. Hắn miễn cưỡng nằm đó, không biết qua bao lâu. Lời dặn dò của Mary lại đảo quanh trong đầu, hôn lễ sắp đến. . . .
Hắn phiền não ngồi dậy, trên tủ đầu giường trưng một khung hình, bên trong là hình chụp chung của hắn và Glenn Druos, sau lưng là một khu vườn anh túc rộng lớn. Brando tâm phiền ý loạn ngã trên mặt đất, rồi đứng lên đi qua đi lại, tay đưa vào túi quần móc ra một hộp thuốc lá, lấy ra một điếu run rẩy nhét vào trong miệng, lửa giận, oán hận và phiền não đã sắp ép hắn điên rồi. Châm điếu thuốc rít vào, trước kia hắn không hút thuốc, hắn rất chú ý tình trạng khỏe mạnh của cơ thể mình. Nhưng sau đó thì không được nữa, tinh thần của hắn cần được an ủi.
Brando hít mạnh một hơi, khí nóng đốt người lăn lộn trong phổi. Hắn quay người lại, hung tợn đạp mấy phát vào tấm hình mình và Glenn chụp chung. Thanh âm khung hình vỡ vụn cực kỳ thanh thúy. Đây là phòng của hắn, địa bàn của hắn, hắn muốn hủy hoại thứ gì cũng có thể tùy ý.
Hai giờ trước, hắn biết được có một người đã từng gặp gỡ sát thủ, mặc dù việc này đã trải qua nửa năm, nhưng vẫn khiến lửa giận của hắn bốc lên. Nhiều năm qua, cái tên Lý Lộc này biến thành một cây gai trong thịt hắn, cắm chặt rễ và khỏe mạnh sinh trưởng, rút ra cũng không rút ra được. Hắn không ngờ Glenn lại có thể xuống tay với Lý Lộc, không ai có thể xuống tay với cô. Lý Lộc là của hắn, dù hủy diệt, cũng chỉ có thể hủy diệt trong tay mình.
Glenn hả? Mary hả? Ai cũng không được ta ray, ai cũng không thể. . . .
Brando bấm tắt tàn thuốc, đi ra ngoài lần nữa, hắn muốn đi gặp người chân chính thuộc về hắn người, A Nặc chỉ thuộc về hắn. Ai cũng không có tư cách hủy diệt Lý Lộc, ai cũng không có tư cách nhổ cái gai trong lòng hắn —— trừ A Nặc.
*** ***
Lý Lộc mất nửa ngày để đi qua rừng cây, tới biên giới khu vực Đa Duy Cống thì chính là buổi trưa rực rỡ ánh nắng mặt trời. Lý Lộc đứng ở trong bụi cỏ, dùng răng xé bao chocolate ra, bổ sung tổn thất. Mấy cân móng heo đã bị ăn xong rồi, mặc dù Lý Lộc luôn luôn xem giò heo là thiên địch của mình, nhưng so với chocolate, cô vẫn tình nguyện để Keith giúp cô chuẩn bị thêm hai thùng. Mỗi lần làm nhiệm vụ bọn họ đều phải mang theo một số chocolate nhất định để bảo đảm nhiệt lượngđược cung ứng đầy đủ, dù là ai, ăn suốt năm rộng tháng dài, cũng sẽ không cảm thấy chocolate là món ngon gì.
Trước mắt là một tòa nhà sáng long lanh, kiến trúc cứ như cung thủy tinh. Nó thật sự là quá rõ ràng rồi, Lý Lộc liếc mắt một cái liền nhận ra nó, đây là chỗ của Glenn Druos - vị hôn thê của Brando.
Lý Lộc nhìn xuống đồng hồ đeo tay, 9 giờ rưỡi sáng, chính là thời gian người dậy sớm dễ ngủ gật nhất. Đa Duy Cống có vẻ thật hòa bình, sẽ không có ai nghĩ đến còn có người một mình một ngựa giết vào khu vực trung tâm, phòng vệ bốn phía đều phân tán. Cô chôn bao đồ còn lại xuống dưới một gốc cây, trong tay nắm chặt dao phay và súng ngắn, tiến về cung thủy tinh.
Thủ vệ phụ trách bên ngoài đột nhiên cảm thấy bên tai có một trận gió thổi qua, sống lưng lạnh buốt, giống như có thứ ghê gớm gì đã lướt qua. Nhưng đợi cẩn thận truy tìm thì lại không có gì cả.
Thủ vệ Giáp: ". . . . Hình như có thứ gì đó lướt qua?"
Thủ vệ Ất: "Chẳng có cái gì cả, ảo giác của cậu thôi."
Thủ vệ Giáp: "Cảm giác sai lầm à? Xem ra tối hôm qua quả nhiên ngủ không ngon."
Thủ vệ Ất: "Đi rót ly cà phê đi, xem vẻ ngờ nghệch của cậu kìa. . . ."
Lý Lộc bay qua bức tường thấp, lúc rơi xuống đất thuận tay vịn cành cây nguyệt quế, cong eo dùng sức, bắn lên. Không đợi dừng lại, hai chân đã mượn lực ở trên nhánh cây, bật tới ban công tầng ba. Cửa sát đất chế bằng thủy tinh trong suốt lóng lánh, Lý Lộc thử một chút, lại không có khóa.
Loại chuyện an toàn này, từ trước đến giờ luôn là hoàng đế không gấp thái giám gấp, cố chủ chỉ biết hà khắc yêu cầu c