i một đằng làm một nẻo. Mạnh Ân thầm nghĩ. Nhưng lúc cô khóc, đáng thương hề hề thế kia, giống như con mèo nhỏ bất lực ướt đẫm dưới cơn mưa tầm tã vậy.
Đã nói, đối với loại biểu tình đáng thương này, hắn là không có sức chống cự nhất.
Mạnh Ân nhẹ nhàng thở dài thườn thượt.
***
Năng lực thích ứng của Lưu Phi cực tốt.
Ban đầu kinh hãi không duy trì lâu lắm, ngày thứ ba, cô đối đãi với đám tiểu Tỳ Hưu kia cũng không khác mấy với đám mèo bình thường, cho dù biết chúng nó là loài linh thú hung mãnh, nhưng cô gái kiên quyết lại nghiêm khắc này vẫn túm lấy da trên cổ của đám Tỳ Hưu (mèo người ta thường hay túm trên cổ, như vậy nó sẽ ngoan ngoãn), đem cái đám gia hỏa đầy răng nanh với móng vuốt mà lôi đi tắm rửa.
Cho dù Tỳ Hưu giãy dụa phản kháng rồi cào rách tay cô, cũng không làm cho Lưu Phi sợ hãi, ngược lại kích thích cô nổi quạu.
“Mày dám cào tao? Mày không muốn sống hả? Mày đừng quên từ lúc mày bé bằng bàn tay là do tao nuôi đấy!” Cô hướng tới cái đầu to xù của Tỳ Hưu mà binh binh xuống vài cái, “Cào nữa tao rút sạch móng rồi bẻ răng mày! Nhìn cái gì? Mày nghĩ là tao không làm được?!”
Tỳ Hưu khóc oe oe không dám phản kháng, từng con bị cô chộp tới mãnh liệt chà mãnh liệt tẩy, đám tiểu linh thú khóc, Lưu Phi rống, cả sân thật sự là náo nhiệt đến muốn nổ banh.
…Luôn cảm thấy cô có sức sống và năng lực khôi phục như dã thú, Mạnh Ân mặt đầy hắc tuyến, ngay cả nhìn cũng không dám nhìn ra ngoài cửa sổ, trong tiếng gào thét vang vọng, hắn yên lặng trốn trong phòng thí nghiệm làm việc.
Lúc Đại sư phụ gọi điện đến, còn hoài nghi có phải chiến tranh thế giới thứ ba đổ bộ tại sở nghiên cứu của Mạnh Ân hay không. “…Ngươi đang làm gì? Sao ta nghe được tiếng la của mãnh thú? Ngươi lại nuôi con gì hả?”
“…Lưu Phi.” Hắn rất thành thật mà báo cáo. Thật sự, nơi đây mãnh thú mạnh nhất là đệ tử của hắn, chính là nữ vương tàn bạo này thống trị đầu óc và… dạ dày của bọn họ.
Đại sư phụ nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn không bạo phát, “Ngươi đang nói đùa sao?!”
“A? Nghe qua giống nói đùa lắm sao?” Mạnh Ân gãi gãi đầu.
Đại sư phụ gân xanh nổi lên, hắn hoài nghi dây thần kinh nào của mình không ổn, lại đi nhận tên Mạnh Ân này làm học trò của hắn. “Lưu Phi có thể ăn nhiều vậy sao?! Hóa đơn tài khoản của ngươi là chuyện gì xảy ra?! Một tháng ăn hết nửa tấn thịt! Nói thật mau, rốt cuộc ngươi đang nuôi con gì!?”
Mạnh Ân rụt đầu, kiên trì trả lời, “…chỉ mấy con mèo cùng thằn lằn… A, còn có mấy loại rắn và bò cạp, nhền nhện linh tinh…”
Từ ‘loại’ này, thật sự là làm người ta không thể không hoài nghi.
“…Thôi, ta hiện tại không rảnh đi xem, đừng để cho ta biết được ngươi lại lén lút nuôi mấy con độc cầm mãnh thú gì!” Đại sư phụ gào thét, “Nghe đây, một chút nữa có một ‘nhân vật lớn’ sai người tới đón ngươi. Ngươi đi theo họ đến khám bệnh tại nhà.”
“Đại sư phụ, “ Mạnh Ân có hơi cụt hứng, “Người nghiên cứu học vấn như chúng ta phải có khí khái, không phải hễ chính khách gì kêu đi là phải đi. Chúng ta cũng không phải cún nhà họ nuôi…”
“Chúng ta là đám cún ký sinh trùng ăn bám trong số những sản phẩm phụ tham lam được tạo ra dưới chế độ giáo dục hủ bại của cơ quan quốc gia khổng lồ.” Đại sư phụ lãnh khốc vô tình trả lời, “Mà ngươi là cẩu học sinh ăn bám trong số những sản phẩm phụ tham lam được tạo ra dưới chế độ giáo dục hủ bại của cơ quan quốc gia khổng lồ!”
Mạnh Ân im lặng trong chốc lát, “… Đại sư phụ, có phải ngài xem hài kịch nhiều quá rồi đúng không?”
Đại sư phụ bùng nổ, “Nếu ngươi không đến nhà khám bệnh, ngươi cứ chờ ta cắt tất cả tài khoản của ngươi đi!” Hắn nghiến răng nghiến lợi quăng điện thoại.
…Có phải huyết áp của Đại sư phụ lại tăng không? Như vậy rất dễ bị trúng gió a. Mạnh Ân hết sức lo lắng cho sức khỏe của ông.
“Đại sư phụ gọi điện thoại tới sao?” Lưu Phi cả người ẩm ướt ngượng ngùng tiến vào, “Ngươi lại chọc tức lão nhân gia hắn.”
Mạnh Ân vô hạn u oán liếc nhìn cô một cái, “…Vì sao mọi người đều nổi giận với ta? Ta thật đáng thương…”
…Đối với loại người không được bình thường như ngươi, là người ở bên cạnh ngươi mới thật đáng thương mới đúng?
“Hắn cư nhiên muốn ta đi xem bệnh cho một chính khách a.” Mạnh Ân vẻ mặt hiên ngang lẫm liệt, “Chúng ta nghiên cứu tri thức, ít nhiều cũng phải có chút khí khái chớ? Làm sao có thể vì nguồn tài chính mà đi làm những hành động nịnh nọt khó coi như vậy…”
Lưu Phi gãi gãi hai má. Cô dầu gì cũng đã ở “Đêm Hè” một năm, rất hiểu Đại sư phụ. Ông ta thật sự là một người rất khéo léo biết cách giao tiếp, những người nghiên cứu loại tri thức bí mật như họ, có thể bình yên vô sự nhiều năm nay, với nguồn tài chính dồi dào, chủ yếu đều hoàn toàn phụ thuộc vào tác phong xử sự khôn khéo của ông.
Đã nghiên cứu loại huyền học này, thật không tránh được việc phải “Giải phẫu” thi thể, lấy nội tạng hoặc xương cốt người chết làm vài thí nghiệm cổ quái, nhưng Đại sư phụ phi thường cẩn thận tận lực đứng về phía pháp luật, ít nhất cũng đứng ngay biên giới màu xám, làm việc khiêm tốn đến mức muốn chui vào trong đất luôn, khiến không có ai bắt được nhược điểm nào. Lại càng không phải làm một và