Pair of Vintage Old School Fru
Dưỡng Cổ Giả (Người Nuôi Cổ)

Dưỡng Cổ Giả (Người Nuôi Cổ)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322553

Bình chọn: 10.00/10/255 lượt.

tập bộ môn mà Mạnh sư phụ am hiểu nhất – cổ độc.

Ban đầu mọi chuyện rất bình thường, vào một buổi chiều nào đó của một ngày nào đó, bạn học sinh mặt đầy tàn nhang kia, đột nhiên hét to một tiếng, rồi té xuống đất không còn thoi thóp. Tôi hết hồn giật nảy mình, nhìn thấy một cái bóng dài dài đỏ tươi nhanh chóng trườn ra, vội chạy đến bắt lại.

Tôi không ghét rắn, cũng phụ trách nuôi nấng chúng nó. Nhưng mà nhìn lại con rắn này, da đầu tôi còn tê rần nữa là. Đây là một loại rắn độc có tên là Xích luyện xà*, chỉ 5 CC nọc độc, có thể giết chết một thôn dân gồm năm trăm mạng người.

*Xích luyện xà: không biết tên VN, chỉ biết tên khoa học gọi là Rufozonatum

xích luyện xà

Vừa ngoảnh đầu lại, vị sư phụ xinh đẹp của tôi đang ngồi xổm trên đất, hứng thú dào dạt nhìn người bị hại còn đang co giật toàn thân.

“Sư phụ?” Tôi đem con vật nhỏ gây họa kia nhét vào lồng sắt, “Huyết thanh đâu? Huyết thanh ở đâu?!”

“Xích luyện xà a.” Mạnh sư phụ chọt chọt bạn học sinh nam còn đang co giật, “3 phút sẽ chết nha.”

…3 phút sẽ chết, ngươi không lo tìm huyết thanh còn ngồi ở đó mần chi?!

“Sư phụ!!” Tôi nhảy dựng lên, “Huyết thanh để đâu?!”

“Không cần lo lắng a…” Hắn lấy sổ ghi chép ra bắt đầu ghi lại, “Ta đều tiêm phòng cho các ngươi rồi…”

Tôi vừa mới thở phào nhẹ nhõm, lại bị câu nói tiếp theo của hắn làm cho mém nhảy tim ra ngoài, “Cho nên 10 phút mới chết.”

…..

“Sư phụ!” Tôi túm lấy vạt áo hắn, liều mạng mà lắc, “Mau đưa huyết thanh cho con!”

“Không cần phải gấp gáp a.” Hắn cũng thật tài, tôi lắc như điên vậy mà hắn còn có thể ghi được, “Còn 5 phút để tìm huyết thanh, tìm huyết thanh chỉ cần 2 phút, tiêm vài giây là kịp…”

Tôi đã làm một chuyện ‘đại nghịch bất đạo’. Mặc dù tôi biết, tôi làm vậy rất có thể sẽ bị đuổi khỏi “Đêm Hè”, hoặc sẽ bị lão sư phụ thần kinh không được bình thường kia dùng thứ tàn khốc gì đó để trả thù, nhưng dù cho tôi chọn lại, tôi cũng vẫn làm như vậy.

Tôi chỉ tốn một phút để… hành hung sư phụ mỹ nhân kia một trận. Sau đó áp tải hắn đi tìm huyết thanh, ngay lúc bạn học sinh kia còn chưa ngoẻo, kéo bạn ý trở về từ Quỷ Môn quan.

Theo tần số phát sinh liên tục của những chuyện không bình thường này, nhân tố bạo lực của tôi cũng lần lượt phát tác. Nhưng mà có một chuyện tôi cũng hơi biết ơn hắn, mặc dù thường xuyên bị tôi hành hung, nhưng Mạnh sư phụ vẫn không tống cổ tôi ra ngoài.

Đương nhiên, một trong nguyên nhân chính là hắn sợ tôi tố cáo với Đại sư phụ, nhưng con người mà, phải luôn mang tấm lòng biết ơn chứ.

Với cả, ra khỏi “Đêm Hè”, tôi cũng không có nơi nào để đi.

***

Nói như vậy đại khái sẽ có người bị tôi làm cho hồ đồ. Tôi rõ ràng là vì cứu gia tộc mới bị dâng vào làm thực tập sinh, không phải sao?

Từ một quan điểm nào đó mà nói, đúng vậy. Nhưng vốn dĩ ban đầu Đại sư phụ muốn nhận là con gái cưng của pa pa tôi, cũng chính là chị gái của tôi. Nhưng lúc Đại sư phụ tới đón người, tôi bèn chủ động nói, “Để con đi cho.”

Đại sư phụ nhìn nhìn tôi, rồi nhìn chị tôi đang khóc sướt mướt, đoạn đưa tôi đi. Vì điều này, mà cả đời tôi rất biết ơn Đại sư phụ.

Tôi không thông minh cũng không xinh đẹp như chị, nhưng sư phụ dường như đều biết hết, thương hại mà dẫn tôi đi.

Chuyện này cũng phải nói đến xuất thân của tôi.

Tuy tôi sinh ra trong một gia đình giàu có. Cái loại giàu có này đại khái có thể nói như vầy: nhà của tôi ở Dương Minh Sơn (công viên quốc gia ĐL), từ cổng sắt đi qua con đường Hoa Điêu đến cửa chính tòa nhà, lái xe mất 5 phút. Ở cái nơi Đài Loan ‘đất chật người đông’ này, điều này ước chừng có thể nói là trình độ phú hào.

Giống như tất cả các nhà phú hào đều có đàn ông đặc biệt dễ dàng phạm lỗi, sau khi say rượu về nhà, ông chủ cưỡng ép cô nữ giúp việc, nhưng gay ở chỗ, một lần liền dính bầu. Vốn ban đầu có thể phá đi cho xong việc, nhưng ông chủ kia lại có suy nghĩ kỳ lạ, muốn có nhiều con trai. Nhưng bất hạnh ở chỗ, lại oái ăm là sinh ra một đứa con gái, càng bất hạnh hơn là, kiểm tra DNA, cư nhiên lại còn ăn khớp. Vô cùng bất đắc dĩ mà lưu lại đứa bé gái, còn tốn một khoản tiền, tống cổ cô giúp việc kia đi.

Ông chủ phạm sai lầm kia chính là ba tôi, mẹ đẻ của tôi chính là nữ giúp việc xui xẻo kia. Còn về phần đứa bé gái càng xui xẻo hơn kia, chính là tôi.

Lão cha vạn bất đắc dĩ nhận nuôi tôi, đặt tên là Tô Phi*. Ý tứ của ông rất rõ ràng, tôi cũng rất hiểu rõ. Mặc dù là người Tô gia, nhưng lại chỉ được cái mẽ ngoài. Ông không muốn thừa nhận, lại không thể không thừa nhận, đành phải bày tỏ ngụ ý ở trên mặt tên. (* phi: sai lầm)

Nha, đừng cho rằng tôi từ nhỏ nhận đủ mọi ngược đãi khổ sở, điều đó là không hề có. Tô phu nhân tuy rằng không thích tôi, nhưng ngay cả đẩy cũng không hề đẩy tôi một cái nào. Từ nhỏ, anh chị có cái gì, tôi sẽ có cái đó. Bà giao tôi cho bảo mẫu chăm sóc, nếu bảo mẫu ăn hiếp tôi bị bà biết được, lập tức sẽ bị đuổi đi.

Từ khi còn rất nhỏ tôi đã biết bà là một người phụ nữ tao nhã cao quý, mặc dù bà không phải mẹ ruột của tôi (ngay từ lúc tôi còn chưa biết nói, đám người hầu trong nhà đã tranh nhau kể cho tôi biết về thân thế tàn khốc của mình), nhưng b