thịch, đầu chôn ở trước ngực An Hoằng Hàn, không chịu nâng lên.
An Hoằng Hàn nhìn thấy bộ dáng xấu hổ của Tịch Tích Chi, trong lòng ngứa ngáy khó chịu, hận không được lập tức làm nàng. Còn chưa đi đến bên
giường, đôi môi An Hoằng Hàn liền áp lên, hôn từng chút lên gò má của
Tịch Tích Chi, một đường đến sau tai, sau đó đi xuống.
Phàm là nơi đôi môi An Hoằng Hàn đi qua, đều nhanh chóng ấn xuống một miếng dâu tây.
An Hoằng Hàn thuận thế liền áp người ta trên giường, hai người đều là toàn thân xích lõa, không có chút trở ngại nào.
Hai tay An Hoằng Hàn không ngừng vuốt ve toàn thân Tịch Tích Chi, nhỏ
giọng nói ở bên tai Tịch Tích Chi: “Sau nay nàng trốn không thoát rồi.”
Hơi thở của Tịch Tích Chi càng ngày càng gấp rút, trán rịn ra một tầng
mồ hôi mỏng, hai má bị nhuộm thành màu hồng không bình thường. Cũng
không nghe được quá rõ ràng lời nói của An Hoằng Hàn, mơ màng giao toàn
bộ quyền chi phối thân thể cho An Hoằng Hàn.
Trong nháy mắt khi An Hoằng Hàn tiến vào, Tịch Tích Chi đau đến mở miệng cắn lấy đầu vai hắn.
Giờ phút này An Hoằng Hàn đã dớm bị cảm giác hạnh phúc làm cho hôn mê,
chút vết thương nhỏ ở đầu vai này, sao có thể làm trở ngại tâm tình vui
vẻ của hắn? Hắn vừa ra sức rong ruổi ở trên thân Tịch Tích Chi, vừa tận
lực khống chế tốc độ đánh sâu vào của mình, để thiếu nữ mới trải mùi đời nào đấy thoải mái một chút.
An Hoằng Hàn liên tục ép buộc Tịch Tích Chi mấy lần, cho đến khi một thiếu nữ nào đấy mệt mỏi đến bất tỉnh mới thôi.
Đêm nay ngay cả ngủ, khóe miệng An Hoằng Hàn cũng mang theo nụ cười
nhạt. Hai cánh ta vẫn ôm Tịch Tích Chi, để cho nàng ngủ ở bên trong
khuỷu tay của mình, cho đến khi trờ sáng, tư thế này cũng chưa từng thay đổi.
Từng tia nắng chiếu vào rơi trên sàn nhà, chói sáng đến nỗi khiến Tịch
Tích Chi không thể không mở mắt ra, đập vào mắt chính là một mảnh da
thịt màu lúa mì. Tịch Tích Chi cả kinh, trong đầu ầm ầm nổ tung.
Từng màn tối qua giống như những hình ảnh không ngừng quay vòng ở trong
đầu Tịch Tích Chi, khiến Tịch Tích Chi hận không thể đào một cái lỗ chui vào.
Động tĩnh của Tịch Tích Chi rất nhanh đánh thức An Hoằng Hàn.
Ngón tay An Hoằng Hàn khoác ở bên hông Tịch Tích Chi giật giật, Tịch Tích Chi sợ đến mức toàn thân cứng đờ. "Đã tỉnh rồi sao? Có muốn ngủ thêm một lúc không? Đợi lát nữa còn phải lên
đường, sau này xe ngựa sẽ trực tiếp chạy về Phong Châu, không tiếp tục
dừng lại đâu." Ngón tay An Hoằng Hàn cố ý vẽ vòng tròn trên eo Tịch Tích Chi.
Tịch Tích Chi cảm thấy nhột, đẩy bàn tay lớn kia ra, sau đó liền muốn
nhảy ra khỏi phạm vi khống chế của An Hoằng Hàn. Không ngờ thân thể vừa
động liền liên lụy đến hạ thân, Tịch Tích Chi đau đến nhe răng trợn mắt.
Oán hận trừng mắt nhìn An Hoằng Hàn, không tiếng động tố cáo.
Tịch Tích Chi càng là một bộ dáng tiểu tức phụ bị ủy khuất, An Hoằng Hàn càng cảm thấy vui vẻ, đưa tay liền nhéo gương mặt của nàng, "Không ngờ
sau khi nàng lớn lên, bộ dáng lại không tệ."
Mặc dù không thể xưng là mỹ nhân tuyệt sắc, lại phi thường thanh lệ
thoát tục, đặc biệt khắp thân nàng đều là các sợi linh khí, nhìn rất là
sinh động đáng yêu.
Vừa nói về bề ngoài, Tịch Tích Chi đưa tay sờ sờ gò má của mình, "Có gương không? Ta muốn nhìn một chút."
"Bên kia có bàn trang điểm, trẫm ôm nàng qua." So với toàn thân Tịch
Tích Chi không mặc gì cả, An Hoằng Hàn không biết đã mặc quần vào từ khi nào, chỉ để trần nửa người trên.
Tịch Tích Chi cũng không có cự tuyệt lồng ngực An Hoằng Hàn, lúc này quả thật nàng không muốn tự bước đi, mà tất cả đều là do một nam nhân nào
đó làm hại.
Theo di động của Tịch Tích Chi, một đầu tóc bạch kim dần dần bày trên
mặt đất. Sợi tóc của Tịch Tích Chi vô cùng mềm mại, lại còn sáng bóng,
xa xa nhìn qua, giống như là thác nước màu bạc.
Lúc này Tịch Tích Chi mới phát hiện ra tóc của mình lại dài tới trên
đất, đưa tay liền lướt qua một luồng tóc bạch kim. Trong lòng thầm nghĩ, đợi lát nữa nhất định phải cầm cây kéo cắt bớt, tiếp tục kéo trên mặt
đất như vậy nữa, có thể trực tiếp dùng như cây chổi rồi.
Nhìn ra ý định của người nào đó, An Hoằng Hàn không đồng ý nói: "Hiện
tại tất cả của nàng đều thuộc về trẫm, không có được sự cho phép của
trẫm, nàng đừng mơ tưởng đánh chủ ý lên đầu tóc bạch kim này."
Tịch Tích Chi tức giận không chịu nổi, "Tóc là của ta."
"Nhưng bây giờ nàng là của trẫm." An Hoằng Hàn lạnh nhạt trả lời, không để cho Tịch Tích Chi có chỗ thương lượng.
"Ai nói ta là của chàng rồi hả? Ta vẫn là ta, là của chính mình." Tịch
Tích Chi cắn răng nghiến lợi, hận không được xông lên liều mạng với An
Hoằng Hàn.
An Hoằng Hàn giống như không có nhìn thấy bộ dáng nàng tức giận khó thở, chỉ nói: "Thật sao? Như vậy chúng ta lại đi lên giường thử một chút?
Xem xem rốt cuộc nàng là của ai? Cho đến khi nàng thừa nhận mới thôi."
Khóe mắt mang theo một tia chế giễu, An Hoằng Hàn giống như có chuyện lạ nhìn Tịch Tích Chi, bước chân dần dần dừng lại, hình như muốn đi trở
về.
Bây giờ Tịch Tích Chi vẫn còn cảm thấy phía dưới vô cùng đau đớn, lại
nghĩ đến sức lực dữ dội trên giường của
