The Soda Pop
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211280

Bình chọn: 9.5.00/10/1128 lượt.

tắp, một bộ dáng run rẩy, “Hồi

bệ hạ, đại đa số dân chúng Phong Châu đều rút đến nơi này, đã

không còn nguy hiểm. Chỉ là …. sợ là đê đập kiên trì không nổi

mấy ngày nữa.”

Bọn họ chỉ chừa một phần nhỏ binh lính ở chỗ này, những

người khác đều ở bên chỗ đê đập, không ngừng tu bổ lỗ hổng bị nước lũ phá hư.

“Chính xác một chút, rốt cuộc là mấy ngày?” An Hoằng Hàn nhíu mày một cái, hỏi.

Đàm Hải cúi đầu nói về: “Năm ngày đã là cực hạn.”

Không biết vì sao, lần này nước lũ càng thêm mãnh liệt hơn lần trước. Hơn nữa trải qua nhiều ngày như vậy, vẫn không thấy

nước lũ thối lui, ngược lại càng lúc càng lớn.

Nhưng chỗ khác thường đó, hắn đều không dám nói với người

khác. Thứ hai, lại sợ tạo thành khủng hoảng cho dân chúng.

Vẻ mặt An Hoằng Hàn cứng lại, không có tiếp tục đặc câu hỏi, chỉ để lại một câu, “Trẫm đi dò xét một vòng, đợi lát nữa

muốn đi đê đập nhìn một chút.”

“Cần thuộc hạ theo bệ hạ đi một vòng không?” Dĩ nhiên biết

được sau khi bệ hạ tới Phong Châu, không tránh được sẽ kiểm tra

ông việc của bọn họ một phen, Đàm Hải dĩ nhiên tự đề cử

mình.

“Không cần, trẫm tự mình đi là được.” Ở chung một chỗ với Đàm Hải, hơi bị quá mức rêu rao, An Hoằng Hàn xoay người đối diện

với Lưu Phó Thanh và Tư Đồ Phi Du, “Mấy người các ngươi cũng

không cần đi theo.”

Trong đó còn bao gồm Lâm Ân.

Lâm Ân rỗi rảnh không có việc gì liền đi trợ giúp đám dân chạy nạn thổi lửa nấu cơm.

An Hoằng Hàn vẫn là một mình ôm Tịch Tích Chi, đi tới những địa phương khác.

Đám dân chạy nạn đều phân tán ở vài ngọn núi gần đây, chỗ ở

của đám người An Hoằng Hàn chính là ở một trong các ngọn núi đó.

Thời tiết mùa thu mát mẻ thoải mái, nhưng đến Phong Châu này,

thời tiết lại là gió rét. Chăn bông trong núi vốn là rất ít,

hơn nữa bọn họ đều là ăn gió nằm sương, nếu gặp trời mưa, đất đai sẽ ẩm ướt. Ở trong hoàn cảnh này có rất nhiều người

già, phụ nữ và trẻ nhỏ đều ngã bệnh.

An Hoằng Hàn một đường đi nhìn một chút, nhìn thấy không ít người đều ôm ngực ho khan.

An Hoằng Hàn đi qua chỗ dân chạy nạn, tiếp tục đi về phía trước.

Mới vừa đi chưa được hai bước, ống quần giống như bị cái gì móc vào.

An Hoằng Hàn cau mày xoay người, lại nhìn thấy một người phụ nữ trung niên.

Mặt bà ta đầy nước mắt, hoang mang sợ hãi một tay ôm nhi tử

năm, sáu tuổi ở trong ngực, một tay nắm chặt ống quần của An

Hoằng Hàn không thả. "Vị gia này, van cầu ngài cứu con trai của ta đi. Nó sốt cao ba ngày,

đến bây giờ còn chưa giảm sốt, ta sợ. . . . . . ta sợ còn sốt như vậy

nữa, đứa bé sẽ. . . . . ." Mặt phụ nhân trung niên đầy nước mắt, trên

mặt tràn đầy van xin.

Nhưng nếu bà ta cầu là một người khác, người nọ ít nhất cũng sẽ có chút

biểu cảm, mà từ đầu đến cuối, An Hoằng Hàn vẫn không có bất kỳ cảm xúc

gọi là đồng tình nào.

"Ta không biết xem bệnh." Ngụ ý, hắn cũng không phải đại phu, không cứu được đứa bé.

Nhưng mà phụ nhân trung niên nghe được những lời này, lại là một tầng ý

tứ khác. Không phải hắn không muốn giúp, mà là hắn không giúp được.

Phụ nhân trung niên lau lau nước mắt, khấu đầu hai cái với An Hoằng Hàn, "Vị gia này, ngài giúp ta mời một vị đại phu được không? Chúng ta đến

đỉnh núi này vài ngày rồi, ta sợ nhi tử không chờ được, van cầu ngài,

van cầu ngài."

Lại dập đầu hai cái, không bao lâu, cái trán phụ nhân trung niên đã đỏ một mảnh.

An Hoằng Hàn là người có suy nghĩ lạnh lùng, ánh mắt nhìn phụ nhân trung niên vẫn không thay đổi.

Ngược lại con chồn nhỏ trong ngực hắn không nhìn nổi nữa, lay móng vuốt, kéo mạnh tay áo của hắn.

Mặc dù con chồn nhỏ không có mở miệng nói chuyện, An Hoằng Hàn lại có

thể hiểu ý của nàng là muốn hắn đồng ý. Từ trước đến giờ, con chồn này

luôn mềm lòng, hiện tại có người cầu hắn, hơn nữa tình huống lại thảm

như vậy, nàng không thể nào ngồi yên không ý đến.

"Người kia ở đâu?" An Hoằng Hàn giơ tay lên nhéo lỗ tai con chồn trong ngực, mềm nhũn, vô cùng thoải mái.

Phụ nhân trung niên giống như nhìn thấy cứu tinh, vui mừng mà khóc, "Ở

phía đỉnh núi đối diện, ta nghe nói này hôm nay đại phu đi vào trong

đó."

An Hoằng Hàn không tiếp tục dây dưa với phụ nhân trung niên, cất bước

liền đi xuống núi. Mặc dù hắn chưa nói đáp ứng, nhưng phụ nhân trung

niên biết hắn nhất định là đồng ý giúp đỡ rồi, hiếm khi có được người

tốt bụng như vậy, bà không ngừng nói cảm ơn với bóng lưng rời đi của An

Hoằng Hàn.

Nhưng bà không biết, người bà nên chân chính cảm tạ không phải An Hoằng Hàn, mà phải là con sủng vật ở trong ngực hắn.

Nếu không phải Tịch Tích Chi muốn xen vào chuyện bao đồng, An Hoằng Hàn

nói gì cũng sẽ không nhúng tay vào, bởi vì hắn trải qua quá nhiều sinh

tử. Đối với hắn, thêm một người chết cũng chỉ là chuyện r