XtGem Forum catalog
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211213

Bình chọn: 9.5.00/10/1121 lượt.

i có đệ tử thế

ấy.

Chít chít …… Sư phụ.

Tịch Tích Chi vẫn ôm ống quần của Tịch Chân không buông tay, có chút tư thế la lối om sòm ăn vạ.

Nhưng mà ở trong mặt Tịch Chân, đây chính là một món ăn ngon

đó! Nhìn bốn phía không ai tranh con chồn này, đưa tay liền bắt

nó vào trong ngực. Động tác của ông không có chút dịu dàng,

trực tiếp nắm được cổ Tịch Tích Chi, nhấc lên.

“Không tệ, còn rất mập, đủ để ta ăn một bữa.”

Không đợi chuỗi tiếng cười của Tịch Chân kết thúc, đột nhiên An Hoằng Hàn giơ tay lên liền đánh về phía Tịch Chân.

Một chiêu kia của An Hoằng Hàn có thể nói là vừa nhanh, ác,

chuẩn, trực tiếp chém về phía cổ tay Tịch Chân. Sau khi nuốt

Long Châu, cả người An Hoằng Hàn đều thay da đổi thịt, chiêu

thức võ học sử dụng càng thêm như cá gặp nước.

Tịch Chân cũng không phải là người bình thường, ông lại là một người đã phi thăng thành tiên! Rốt cuộc không phải ngồi không,

thân thể nhẹ nhàng lập tức nhảy ra. Tịch Chân nhảy ra sau hai thước, thân thể vững vàng dừng lại, lắc đầu

một cái với An Hoằng Hàn, cậy già lên mặt nói: "Người trẻ tuổi ra tay

tàn nhẫn như vậy cũng không phải chuyện tốt." Lại nâng con chồn trên tay lên, tiếp tục nói: "Con chồn này là ngươi nuôi? Rất mập đó? Không bằng

để chúng ta dùng làm bữa ăn ngon thôi, ta cam đoan ngươi sẽ hài lòng với tài nấu nướng của ta."

Tịch Tích Chi ghét nhất có người níu lấy cổ nàng, ngay cả An Hoằng Hàn

cũng sẽ không đối đãi nàng như vậy, mà lão gia hỏa này mới vừa gặp mặt,

không chỉ muốn ăn thịt đồ đệ ngoan ngoãn của ông, còn dám ở ngay trước

mặt chủ nhân của nàng, khen tài nấu nướng của bản thân rất tốt.

Thật là da mặt dày trước nay chưa từng có.

"Ta nghĩ. . . . . . ngươi vẫn là nên thả nó thì tốt hơn, nếu không sau

này ngươi tự gánh chịu." An Hoằng Hàn đứng đối diện với Tịch Chân, đối

với lời mới nói của Tịch Chân, không cảm thấy một chút hứng thú.

"Người trẻ tuổi đừng cuồng vọng như vậy, chưa nghe nói qua một câu ngạn

ngữ ‘gừng càng già càng cay’ sao?" Hiểu lầm ý tứ của An Hoằng Hàn muốn

biểu đạt, Tịch Chân trực tiếp lý giải là khiêu khích.

Dù sao con chồn cũng là của người khác, Tịch Chân cũng được coi như là

một người giảng đạo lý, thật sự cho rằng ông sẽ giành đồ của người khác

trước mặt nhiều người như vậy ư? Ông còn không làm được, cùng lắm thì

đợi lát nữa, ông lại đi săn một con thú hoang dã về.

Nhưng. . . . . . Tịch Chân có thâm ý khác nhìn con chồn. Trước khi thấy

nó, ông đã phát hiện trên người con chồn này có chứa linh khí, hơn nữa

còn kết xuất nội đan.

Ngược lại rất có tiền đồ đó. . . . . .

Phàm là yêu tinh tu luyện, sau kết xuất nội đan, chỉ cần đợi đến khi tu

hành tăng thêm một tầng là có thể gặp tai kiếp. An toàn vượt qua lôi

kiếp, như vậy liền có thể phi thăng. Khoảng cách của con chồn này chỉ

kém một bước thôi.

Mới vừa rồi nói muốn làm thịt con chồn này thành bữa ăn ngon, đó cũng là giả. Dù sao cây cỏ đã được khai mở nhận thức sẽ có ý thức, có thể suy

tư độc lập. Nhưng nếu cứ như vậy ăn nó vào bụng, quá lãng phí một thân

tu vi kia của nó rồi.

Vung mạnh con chồn nào đó một vòng ở trên không trung, Tịch Chân ném

nó về phía An Hoằng Hàn.

Trên thực tế, An Hoằng Hàn cũng không tính đánh với ông ta. Mặc dù biết thực lực của mình lợi hại hơn trước kia rất nhiều

lần, nhưng An Hoằng Hàn vẫn không thể xác định có thể đấu

thắng vị tu tiên trước mắt này không?

Duỗi tay về phía trước, An Hoằng Hàn tiếp được thân thể nho

nhỏ của con chồn nào đó, sau đó ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng

vuốt ve.

“Nàng không thích có người níu lấy cổ nàng, vậy sẽ rất đau.”

An Hoằng Hàn nói ra những lời này, làm Tịch Chân sững sờ.

Lòng con chồn nào kia thoải mái hay không, dính dáng gì tới ông?

Vừa nghĩ tới đến món ngon bay đi, trong lòng Tịch Chân khó chịu một trận, xoay người liền muốn rời đi. Nào đoán được còn chưa có bước được một bước, người tuổi trẻ sau lưng kia đã nói.

“ Người mà ngươi muốn tìm, ta biết rõ đang ở đâu.”

Tịch Chân chợt dừng chân, hai lông mày xám trắng nhíu chung một chỗ.

“Sao ngươi biết ta là tới tìm người?” Ông mới từ thiên giới

xuống không tới mấy ngày, vốn là muốn đi tìm đồ đệ kia, ai

biết nghe nói bên Phong Châu này phát sinh chuyện nước lũ, cho

nên liền chạy tới xem một chút. Không nhìn không biết, vừa nhìn liền hù doạ ông giật mình, làm hại Tịch Chân không tìm được

cơ hội bứt người rời đi được.

“Có phải ngươi có một đồ đệ không?” Giọng nói của An Hoằng Hàn vững vàng, mơ hồ lộ ra một tia băng hàn.

Tịch Chân quan sát đối phương thêm lần nữa, người trẻ tuổi này

khí độ bất phàm, chỉ là liếc mắt nhìn liền làm cho người ta

khó có thể quên.

“Ngươi còn biết những điều gì?” Tịch Chân đi về phía trước hai bước.

“Không c