y áo, hừ hai tiếng, “Hai ngươi ở chỗ này
chờ, ta đi tìm bộ y phục cho nó, lão tử vẫn khuyên các ngươi
một tiếng, một người cũng đừng nghĩ trốn được.”
Nói xong giống như chạy trốn, trở về lại đường cũ.
Nhưng Tịch Tích Chi chung đụng với lão ngoan đồng này nhiều năm
như vậy, sao lại không hiểu tính khí của ông. Đoán chừng ông
vẫn không thể tiếp thụ nổi chuyện của mình và An Hoằng Hàn,
bản thân chạy đến một chỗ yên tĩng rồi.
Trong khoảng thời gian này, Tịch Chân cũng đang giúp dân chạy
nạn chữa bệnh. Lấy danh tiếng nơi này của ông, muốn cầm một
bộ y phục chỉ là một việc nhỏ.
Khi Tịch Chân trở lại lần nữa, ước chừng là sau một nén nhang.
Trong tay ông đang cầm một bộ y phục sạch sẽ, là áo gai vải thô màu xám tro. Sau khi Phong Châu phát sinh nước lũ, có thể có
một bộ y phục mặc cũng không tệ rồi, còn có thể tìm được tơ
lụa thượng đẳng ở đâu chứ?
Tịch Chân ném y phục cho An Hoằng Hàn, một bộ dáng cực kỳ tức giận, “Mau để nó thay y phục, đợi lát nữa lão tử không thể
không dạy dỗ nó.”
An Hoằng Hàn không hề nói gì, ôm Tịch Tích Chi đi tới nơi xa,
cho đến khi không nhìn thấy người phía sau mới dừng bước.
Tịch Tích Chi cũng không có làm trễ nải thời gian, trong nháy
mắt nhảy xuống đất, liền biến trở về hình người.
Nhìn Tịch Tích Chi trắng nõn xích loã đứng ở trước mặt mình, An Hoằng Hàn nhất thời cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, trong
đầu không khỏi nhớ tới một đêm kia, Tịch Tích Chi trẻ trung nằm ở dưới người mình, một bộ dáng động lòng người mặc cho mình đòi lấy.
An Hoằng Hàn vẫn lấy chấn tĩnh làm kiêu ngạo, đến trước mặt
của Tịch Tích Chi liền không có chút sức chống cự. Không đợi
Tịch Tích Chi mặc y phục vào, liền kéo Tịch Tích Chi qua, ôm
gặm một chút.
Tịch Tích Chi bị hắn dùng ánh mắt như lang như hổ nhìn đến tâm hốt hoảng, đưa tay đầy hắn ra, chột dạ nói: “Sư phụ vẫn còn
ở đó.”
Vì vậy dù bất mãn thế nào, An Hoằng Hàn chỉ có thể từ bỏ, buông Tịch Tích Chi ra.
Sau khi nhanh nhẹn mặc xong quần áo, An Hoằng Hàn liền lôi kéo tay Tịch Tích Chi, chính thức đi gặp sư phụ. Tịch Chân chắp hai tay sau lưng, một bộ dáng suy nghĩ sâu xa, không biết ở đây nghĩ cái gì. Nhìn thấy hai người trở lại, ánh mắt tự nhiên rơi
vào trên người của Tịch Tích Chi.
Mái tóc màu trắng bạc, giữa trán là dấu ấn màu đỏ rất diễm lệ, mắt sáng
răng trắng, nhìn không giống những thứ yêu tinh xinh đẹp, nhưng lại làm
cho người ta một loại mỹ cảm trong sáng linh hoạt kỳ ảo.
"Vi sư còn tưởng rằng con biến thành người, phải là một đứa bé béo mập
đấy." Tịch Chân đi quanh Tịch Tích Chi mấy vòng, hình như có chút bất
mãn dáng ngoài ngoài của Tịch Tích Chi không giống trong tưởng tượng của ông, không giống chút nào.
"Người mới béo mập đó." Tịch Tích Chi cãi lại một câu.
Mặc dù hai người bọn họ là quan hệ sư đồ, nhưng phương thức chung đụng
cực kỳ thân thiết, không hề giống những người khác là tràn đầy tôn kính, vừa thấy mặt sẽ nói một câu ‘chào sư phụ’.
Tịch Tích Chi lôi kéo tay Tịch Chân, bọn họ không chỉ là sư đồ, càng là người thân duy nhất của nhau.
Bàn tay của An Hoằng Hàn khoác lên trên đầu vai Tịch Tích Chi, tuyên thệ quyền sở hữu của mình. Mặc cho hai sư đồ cãi vả ồn ào, hắn vẫn yên
lặng, không có mở miệng nói chen vào.
Tịch Chân nhìn chằm chằm bàn tay An Hoằng Hàn vuốt bên hông Tịch Tích
Chi, xoay đầu đi chẳng muốn nhìn. Trong lòng lại tức giận, ngươi nói nha đầu thối này bị người ăn đậu hũ lại vẫn không có phát hiện, khó trách
sẽ bị người này nuốt hết vào bụng. . . . . .
Vừa nghĩ tới đứa bé mình nuôi lớn, thế nhưng đảo mắt liền thành của
người khác, trong lòng Tịch Chân toát ra mấy phần phiền muộn.
"Sư phụ, sao người có thể tới nơi này? Không phải sau khi phi thăng là
không thể tùy tiện hạ giới ư?" Đã cách nhiều năm, Tịch Tích Chi vẫn luôn không có cơ hội nhìn thấy sư phụ. Trước kia sư phụ vào năm nàng mười ba tuổi liền phi thăng tới thượng giới, sau đó nàng chỉ sống một mình ở
trong sơn cốc, cho đến khi thiên kiếp phủ xuống.
Không nói chuyện này còn may, vừa nhắc đến, lông mày, đôi mắt của Tịch
Chân đều nhăn lại một chỗ, rống lên một câu với Tịch Tích Chi: "Còn
không phải là bởi vì con, lão tử cất giấu rượu Hoa Điêu nhiều năm như
vậy, toàn bộ đều chui vào trong bụng mấy tửu quỷ rồi."
Tịch Tích Chi mờ mịt mở to mắt, "Có quan hệ gì tới con?"
"Còn nhớ trước khi vi sư phi thăng, có đưa cho con một kiện pháp khí
không?" Tịch Chân đi tới, chỉ đầu Tịch Tích Chi một cái, một vẻ mặt chỉ
tiếc rèn sắt không thành thép, "Nếu không phải là kiện pháp khí kia giúp con ngăn trở uy lực đạo thiên lôi cuối cùng, bây giờ con còn có mệnh ở
đây sao? Hồn phách đều tan thành mây khói rồi! Trong nháy mắt, khi pháp
khí này bể tan tành, ta liền cảm ứng được, sau lại đoán được con nhất
đ
