The Soda Pop
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211162

Bình chọn: 8.5.00/10/1116 lượt.

ịnh là độ kiếp thất bại."

"Vì tìm kiếm hồn phách của con, lão tử ở bên kia tìm hơn ba tháng. Sau

lại từ chỗ đạo hữu biết được, hôm đó lúc con độ kiếp, bầu trời xuất hiện một vết rách thời không, vi sư lập tức đoán được con rơi vào đó rồi,

cho nên lập tức thay đổi phương hướng tới nơi này tìm con."

Càng nói càng đau lòng, Tịch Chân lắc đầu thở dài, "Vì hối lộ mấy tửu

quỷ đó, để cho bọn họ giúp ta mở ra cửa ranh giới, rượu ngon mà ta dấu

riêng, toàn bộ mất hết rồi. Trong đó còn có vài hũ đã chôn ở dưới đất

hơn một trăm năm, chính ta cũng còn không nỡ uống một ngụm, bỗng chốc

toàn bộ đều trở thành đồ của người khác rồi."

Tịch Chân càn rỡ rồng lên với Tịch Tích Chi, phát tiết toàn bộ lửa giận

trong lòng ra ngoài. Mỗi lần nhớ tới mấy hũ rượu ngon này, ông liền đau

đầu.

Thì ra là có chuyện như vậy. . . . . .

Xem ra vô luận là nhân gian hay là thiên giới, chuyện hối lộ như vậy vẫn thường có!

"Sư phụ, người nén bi thương đi." Tịch Tích Chi trừng mắt nhìn, giả bộ

ra một tư thái đồng tình. Thật ra thì nàng vốn không ủng hộ sư phụ uống

rượu, nhớ trước kia sư phụ có một lần uống đến say khướt mới trở lại,

nàng trực tiếp cầm chùy tử lên, đập nát bình rượu của ông.

Từ đó về sau, sư phụ thu liễm chuyện uống rượu hơn.

"Bây giờ nói chuyện giữa con với hắn. . . . . ." Tịch Chân chỉ về phía

An Hoằng Hàn, nhíu mày nhìn chằm chằm Tịch Tích Chi, chờ đợi đồ đệ giải

thích cho ông.

Dù sao sớm cũng phải nói, muộn cũng phải nói, Tịch Tích Chi không quan tâm nữa nói: "Giống như chàng nói vậy."

"Là loại nào?" Tịch Chân nắm lỗ tai Tịch Tích Chi, la lớn về phía lỗ tai của nàng: "Cánh đã mọc cứng cáp rồi à, sư phụ không ở bên cạnh con,

không có lời của mai mối, cứ như vậy giao mình ra ngoài?!"

"Con. . . . . ." Tịch Tích Chi uất ức nhìn về phía An Hoằng Hàn, tìm kiếm trợ giúp của hắn.

"Chờ trở lại Hoàng Đô, trẫm tất nhiên sẽ cưới nàng,

không cần ngươi lo lắng nàng sẽ chịu uất ức.” An Hoằng Hàn ôm eo thon của Tịch Tích Chi, chống mắt lại với Tịch Chân.

“Còn chưa có thành thân? Các ngươi liền gì kia rồi!” Tịch Chân cảm thấy

.... An Hoằng Hàn không nói lời nào vẫn còn tương đối thuận mắt, vừa nói liền khiến ông nổ phổi.

Tại sao đứa đồ đệ này của ông ngày càngngây ngốc rồi? Còn chưa có thành thân lại trao tất cả cho người nam nhân này.

Sự từng trải của ông nhiều hơn Tịch Tích Chi, dĩ nhiên biết được mỗi

người làm đế vương đều âm hiểm xảo trá, biến sắc mặt còn nhanh hơn lật

sách. Nhìn một chút hậu cung bọn họ cũng biết, hôm nay bọn họ yêu người

này, ngày mai yêu người khác, ai biết bọn họ là thật lòng hay là giả

dối.

“Sư phụ, đừng nhắc tới chuyện này nữa được không?” Tịch Tích Chi nhẹ

nhàng kéo tay áo bào của ông, một đêm kia An Hoằng Hàn cũng không có ép

buộc nàngm lại nói đều là người tình ta nguyện, ai cũng không sai.

Nhưng đến trước mặt Tịch Chân, trải qua lời nói trong miệng ông, cảm

giác đó liền đổi thanh An Hoằng Hàn dụ dỗ đe dọa, để cho mình đi vào

khuôn khổ.

“Hiện tại ta cũng không nói lời vô ích với con nữa.: Tịch Chân xoay

người nhắm ngay An Hoằng Hàn, sắc mặt biến thành nghiêm túc, “ngươi là

nhất quốc chi chủ, người có quyền lực nhất, dânn chúng Phong Châu chịu

khó khăn, thật sẽ không ngồi yên không để ý đến sao?”

“Bọn họ là con dân của trẫm.” An Hoằng Hàn trả lời một câu.

“Ta nói cho ngươi biết, lần này Phong Châu phát sinh nước lũ không đơn

giản như trong tưởng tượng đâu hoặc là nói .... Đây không phải là thiên

tai, mà là **.” Tịch Chân đến Phong Châu trước đám người Tịch Tích Chi.

Vì chứng thật phỏng đoán của mình, ông đã từng đi quan sát qua những chỗ nước lũ lên cao. Phát hiện nước lũ lần này vô cùng kỳ quái, tất cả nước lũ đều là tới mãnh liệt, liên tục không ngừng không nghỉ.

Chuyện làm người ta kỳ quái nhất chính là những thứ nước này đều không phải là trời mưa mà đến, mà là phun từ dưới đất lên.

Cách hồi lâu, Tịch Chân cuối cùng cũng khạc ra những lời này, “Là có kẻ đang tác quái.”

“Sư phụ, có thể tính sai hay không? Người nào có lá gan như vậy, dám cố ý tao ra nước lũ, nhiễu loạn thái bình của nhân gian?” Trước kia Tịch

Tích Chi cũng nghĩ tới vấn đề này, nhưng nàng vẫn cho rằng phát nước lũ, đối với bất kỳ người nào cũng không có chỗ tốt, ai ăn nhiều không có

việc gì làm? Cho nên liền bị nàng phủ định.

“Cũng không hoàn toàn là như thế này, mặc dù bọn yêu tinh không thích

nhiễu loạn cuộc sống của con người nhưng .... có lúc cũng sẽ có tình

huống đặc biệt.” Tịch Chân cốc đầu Tịch Tích Chi một cái, hình như chê

nàng đần, nếu mọi người đều nghĩ tốt đẹp nàng như vậy, trên đời cũng

không có nhiều phiền não như vậy.

An Hoằng Hàn ngược lại lẳng lặng nghe, “Rốt cuộc là thứ gì?”

“Là Giao Long.” Tịch Chân nói.

Giao Long?

Tịch Tích Chi há to miệng, đây chính là một con vật chỉ kém long.

Ánh mắt Tịch Tích Chi nhìn về phía sương khói xa xa, nơi đó chính là

phương hướng đê đập. Nhưng nếu thật có Giao Long, vậy phải làm thế nào?

“Sư phụ, người đánh thắng được không?” Tịch Tích Chi nhanh chóng hỏi.

Tịch Chân chậm rãi lắc đầu, “Nếu một mình ta có thể đánh được nó,