t chút nữa đã tan thành tro bụi, không ngờ lại có
thể chặt đứt sợi tơ tiên khế, giờ đã về lại được thiên đình. Nếu như thần tiên
cũng có cái gọi là thiên mệnh, vậy thì có lẽ chính là đây. Nếu thiên mệnh đã vậy,
việc gì phải làm khó hắn thêm nữa”.
Ngọc Đế đăm đăm nhìn ta một lúc lâu, sau mới thở dài một
hơi: “Thôi được rồi, nếu ngay cả Vương Mẫu cũng nói vậy, thì có lẽ đây chính là
thiên mệnh của ngươi. Năm đó ngươi suýt chút nữa tan thành tro bụi, giờ này lại
có thể luân hồi tái sinh, chuyện ngày trước sẽ không truy cứu nữa. Có điều trên
thiên đình, ngươi chỉ có thể làm một tán tiên, thiên đình cũng sẽ xem như không
có một tán tiên là ngươi. Trên mặt biển phía cực Đông có một đảo nhỏ, ngươi tự
đến đó mà sống đi!”.
Ta khom người nói: “Tạ ơn Ngọc Đế”, sau đó lui khỏi điện
Linh Tiêu.
Tiểu Tiên sử dẫn ta tới điện Linh Tiêu vẫn còn ở ngoài cửa,
ta nói với hắn rằng: “Ta muốn hỏi thăm một chuyện, Hoành Văn Thanh quân hiện
đang ở chỗ nào?”.
Tiên sử ngơ ngác ngẩng đầu lên, đáp: “Hoành Văn Thanh quân
nào cơ?”.
Ta nói: “Hoành Văn Thanh quân chưởng quản văn tông của cung
Vi Viên”.
Tiểu Tiên sử nói: “Người chưởng quản văn tông là Chưởng Văn
Thiên quân Lục Cảnh, ngài ấy sống ở cung Vi Viên. Trên thiên đình không có ai
là Hoành Văn Thanh quân cả”.
Tuyết lạnh đè nặng trên đầu.
Bên cạnh có người cất giọng gọi ta: “Tống Dao, Tống Dao”.
Ta quay đầu lại, trông thấy Bích Hoa Linh quân, liền lập tức
lao về phía y, túm chặt lấy bờ vai của Bích Hoa mà hỏi: “Hoành Văn đâu?!”.
Bích Hoa Linh quân nhướng mày nhìn ta: “Ngươi lại còn dám hỏi”.
Bích Hoa Linh quân có một tật xấu, ấy là ngươi càng gấp thì
y càng rề rà. Ngươi càng lòng như lửa đốt, y lại càng tự tại thong dong.
Y chậm rãi dẫn ta tới một nơi yên tĩnh, lại ung dung nhặt một
tảng đá làm chỗ ngồi, sau đó mới thong thả mở miệng:
“Ngày hôm ấy, ngươi bò xuống dưới nhân gian để tan thành tro
bụi, đúng là khiến đất trời cảm động đến rơi nước mắt. Thật ra ngươi vừa bước
ra khỏi Nam Thiên Môn là Hoành Văn đã biết rồi, liền vội vàng đuổi xuống trần
gian. Lúc tới nơi thấy ngươi đã không còn đường cứu, hắn cũng bắt đầu làm chuyện
điên rồ, lấy tiên nguyên của bản thân ra cứu ngươi. Hắn chưa từng làm người
phàm bao giờ, tiên nguyên vừa mất là sẽ tan thành tro bụi ngay lập tức.
Cũng may nhân gian không chịu nổi tiên thuật của hắn, hắn vừa
giơ tay định móc tiên nguyên ra thì quả núi kia đã sập. Ta và Đông Hoa đuổi tới,
mỗi người chia một chút tiên nguyên cho ngươi, lại tới tìm Lão quân xin đan dược,
tới chỗ của Như Lai chốn Tây thiên cầu xá lợi, khó khăn lắm mới giữ lại được một
mẩu hồn phách của ngươi. Rồi ta tới chỗ Diêm Vương cầu cạnh, đưa ngươi vào luân
hồi, đầu thai mấy kiếp để nuôi đủ hồn phách. Hoành Văn hắn lén lút xuống hạ giới,
tới nhân gian xem ngươi luân hồi đầu thai, Ngọc Đế bắt hắn về thiên đình, giao
cho Lục Cảnh cai quản văn tông, trên thiên đình không còn Hoành Văn Thanh quân
nữa”.
Ta hỏi: “Thế hiện tại Hoành Văn đang ở đâu?”.
Trên thiên đình khung cảnh vẫn như xưa, dường như mấy kiếp
luân hồi dưới nhân gian của ta chẳng qua chỉ là một giấc mộng dài hoang hoải.
Ta đang định chạy tới hòn đảo trên biển phía cực Đông, đứng từ xa nhìn lại phủ
Tống Dao Nguyên quân của ta và cung Vi Viên của Hoành Văn ngày trước.
Đang định quay người dợm bước, lại thấy một đoàn tiên giả bước
tới từ phía mây mù, ta lùi vào vệ đường nhường lối, những người còn lại trong Bắc
Đẩu Thất Tinh vây quanh một thân người lãnh đạm mặc áo trắng thuần. Bước tới gần
ta, người đó liền dừng lại.
Thiên Xu đã quên mọi chuyện cũ trong kiếp trước, rốt cuộc
không còn giữ thái độ lạnh thấu xương nữa. Y nhìn ta, cất giọng ôn hòa: “Ngươi
có phải là tiên giả mới lên thiên đình không?”.
Ta nói: “Đúng vậy, tại hạ là Tần Ưng Mục, mới được lên thiên
đình”.
Thiên Xu gật đầu, nở một nụ cười, sau đó tiếp tục đi về hướng
khác.
Ta dõi mắt nhìn theo bóng hình đang dần xa đó, rất nhiều rất
nhiều chuyện năm xưa đã sớm như hương hoa mộc hương trong buổi sớm mai hôm ấy,
dần dần tan vào trong làn sương bảng lảng, trong làn gió mát, không để lại chút
dấu vết gì.
Ta vội vội vàng vàng chạy tới cực Đông, lòng như lửa đốt.
Trên đảo, khắp nơi đều là đám cây tiên xiêu xiêu vẹo vẹo
cùng vô số đá tảng lộn xộn lung tung. Ta len người giữa cây và đá, tìm kiếm khắp
nơi.
Ta hỏi: “Hoành Văn đâu?!”.
Bích Hoa Linh quân nói: “Bị Ngọc Đế đày tới hòn đảo nhỏ ở cực
Đông rồi”.
Hắn đứng dưới tàng cây tiên bên ngoài phủ tiên trên đảo,
nhìn ta, khẽ nở một nụ cười, phảng phất như gió xuân vừa thổi, ba nghìn tán đào
rực rỡ khai hoa.
Ta nói: “Ta nợ ngươi năm kiếp, tính cả tái sinh. Vốn cộng
thêm lãi, có lẽ vĩnh viễn cũng không trả xong”.
Hoành Văn nói: “Ngươi cũng đã thay ta trả nợ cho Tuyên Ly,
coi như đã bù lại được”.
Ta nói: “Bù không nổi, làm thế ngươi bị thiệt rất nhiều”.
Hoành Văn phe phẩy cây quạt rách của hắn, nói: “Ta cũng
không có ý tính toán so bì. Bù được thì thế nào, không bù được thì lại làm
sao”.
Ta ôm chặt lấy bờ vai hắn: “Đúng vậy, ngươi là của ta, ta
cũng là của