Em Chỉ Cần Con Của Anh Thôi

Em Chỉ Cần Con Của Anh Thôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323533

Bình chọn: 10.00/10/353 lượt.

ải ra đi. Rằng Adam sẽ không muốn để nàng đi. " Adam và con đã thỏa thuận rồi."

"Sì". Mẹ nàng khịt mũi chán ghét. " Ông bố già của con nói thế với mẹ suốt. Thỏa thuận. Đúng là cách bắt đầu hôn nhân đấy nhỉ?"

" Um," Gina nói, nhặc nĩa lên và ăn một miếng Pasta salad mẹ làm – ngon nhất vũ trụ, " xin lỗi mẹ, nhưng không phải Papa đi Italy gặp mẹ vì ông bà nội quen ông bà ngoại và họ nghĩ hai người sẽ là một đôi hay sao?"

Đôi mắt to màu nâu của Teresa nheo lại nhìn con gái. " Con tưởng mình thông minh lắm hả?"

" Hơi hơi thông minh thôi ạ." Gina công nhận với một nụ cười. " Con biết rõ lịch sử gia đình mà."

" Đúng rồi, và con cũng biết điều này nữa, " mẹ nàng nói, bất ngờ ngồi theo và tì khuỷu tay vào chiếc bàn phủ khăn màu vàng –trắng. " Ông ngoại bảo mẹ nên cưới Sal Torino và chuyển đến Mỹ. Mẹ đã cãi nhau với ông. Nói với ông rằng mẹ sẽ không cưới người mẹ không yêu. Rồi mẹ gặp bố con và yêu ông ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên. " Bà nâng tay chỉ vào Gina. " Chỉ một cái nhìn. Mẹ biết nay. Mẹ biết đúng là nó. Rằng cuộc hôn nhân này sẽ kéo dài và tốt đẹp. Con có nói thế được không?"Xiên một miếng pasta khác, Gina bắt gặp ánh mắt lo lắng của mẹ và nhẹ nhàng nói, " Con yêu Adam từ khi còn là trẻ con, Mama. Chỉ một cái nhìn. Con cũng biết."

Mẹ nàng thở phì phì cáu tiết. " Không giống nhau."

" Đúng là không giống." Gina mệt mỏi đáp. " Papa muốn kết hôn. Adam thì không. Nhưng, " nàng thêm vào, " chúng con đã kết hôn. Và con biết anh ấy quan tâm đến con."

" Quan tâm không phải là yêu," mẹ nàng nhẹ nhàng cảnh cáo.

" Không, nhưng nó có thể là yêu. Mẹ, Adam cần con. Con yêu anh ấy và con sẽ cố gắng làm nên chuyện. Vì cả hai chúng con. Mẹ không thể ủng hộ con sao? Đi mà mẹ?"

Vẻ ngạc nhiên thoáng hiện trên nét mặt bà khi đôi mắt nâu mở to và miệng thì trễ xuống. Teresa đứng lên, đi vòng qua bàn và đến bên Gina. Bà ôm khuôn mặt cô con gái trong tay mình, vòng tay quanh cô bé của bà và ôm nàng thật chặt.

" Dĩ nhiên mẹ ủng hộ con mà Gina. Mẹ là mẹ của con. Mẹ mong con có được tất cả những gì con muốn. Luôn như vậy. Mẹ chỉ muốn con tránh được đau khổ thôi."

Gina ôm trở lại và để mặc mình bị lắc qua lắc lại một lúc, nhận lấy sự dễ chịu từ một nơi mà nàng biết mình luôn có thể dựa vào. Nàng nghĩ về Adam, mường tượng ra khuôn mặt anh trong tâm trí, cảm nhận sự đụng chạm của anh trong ký ức, và trái tim nàng bay bổng bất chấp cảm giác nhộn nhạo đang dồn đống trong lòng. Trong vòng hai tháng, nàng đã sống với anh, yêu anh. Nàng sẽ bước vào nhà anh theo cách của riêng mình, và chỉ có thể hy vọng là nàng bước được cả vào trái tim anh nữa.

Cơ hội nàng đang nắm giữ là đáng giá. Nàng phải tin điều đó. Phải cố gắng. Mặt khác, nàng vẫn luôn tự hỏi liệu mình có từ bỏ Adam quá sớm không.

" Con biết mà mẹ, con biết." Nàng nói, giọng điệu chắc chắn hơn qua từng câu chữ. " Nhưng đôi khi, mẹ chỉ có thể hạnh phúc khi vượt qua nỗi đau."

--------------**************-------------

" Cô vợ đó của cậu đúng là một tay sành ngựa." Sam Ottowel nói khi lục tung đám hóa đơn của trang trại.

"Ừ," Adam mỉm cười. " Đúng vậy đấy." Rồi anh dựa lên bàn của người quản đốc và kéo quyển sổ về phía mình. Viết thêm mấy ghi chú, anh lại ngừng. " Tôi muốn anh gọi cho Flanagan’s đi. Đặt hàng thêm yến mạch về đây. Với lũ ngựa của Gina sống chung ở đây, chúng ta sẽ cần gấp đôi."

" Phải rồi," Sam nói, dựa người vào ghế, chống tay lên cái bụng bia. " Cô ấy thực sự có thiên phú đấy cậu hiểu không? Làm cho đám súc vật giời đánh ấy theo mình vòng quanh như mấy chú cún được huấn luyện ấy. Cô ấy được ban món quà với lũ ngựa đấy."

Nàng có rất nhiều món quà, Adam nghĩ. Gần như rất đặc biệt, nàng có tài ném cuộc sống chuẩn mực của anh vào đống bầy hầy. Anh hiếm khi có thì giờ cho riêng mình kể từ khi đặt chân vào vụ thỏa thuận hôn nhân nho nhỏ này. Và khi mà anh xoay sở được cách, thì suy nghĩ của anh lại thường quay trở lại mới nàng.

" Anh nghe thấy tiếng trẻ con không? " Sam hỏi, hất đầu như muốn nghe rõ hơn tiếng cười truyền đến từ trong sân.

" Khó mà lờ đi được" Adam nói nhanh. Dù Chúa biết là anh đang cố lờ đi.

Vẻ mặt Sam trở nên cứng đờ và trống rỗng trong một nhịp tim. Anh ngồi thẳng dậy, với lấy cái kẹp giấy Rolodex và hỏi, " Anh định gọi cho Simpson về lô đất một trăm mẫu ông ta muốn thuê à?"

"Đúng thế? Adam đáp, túm lấy cơ hội đổi chủ đề bằng cả hai tay. Anh xem đồng hồ và nói, " Tôi sẽ gọi đến chỗ anh ta ngày mai. Chúng ta có thể làm – "

Bất cứ cái gì anh định nói đã bị tiếng thét xé toang trong không trung cắt ngang.

Cùng Sam ngay sau gót, Adam chạy hộc tốc ra kho chứa, tim nhảy lên tận cổ và phanh lại khi tiếng thét chuyển thành tiếng cười khúc khích. Ánh mắt anh hướng đến chỗ kho chứa và mọi thứ trong anh xoắn chặt lại.

Một cậu bé, không hơn bốn hay năm tuổi là mấy, đang ngồi trên lưng một con ngựa Gypsy. Cha mẹ đứa bé đứng bên ngoài bãi, quan sát với nụ cười bao dung trong khi cô con gái, không quá mười tuổi, sốt ruột nhún nhảy chờ đến lượt mình lên ngựa.

Gina bước đi bên cạnh chàng cao bồi tương lai tí hon, tay nàng đặt trên đùi cậu bé


XtGem Forum catalog