Ring ring
Em Chỉ Cần Con Của Anh Thôi

Em Chỉ Cần Con Của Anh Thôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323180

Bình chọn: 7.5.00/10/318 lượt.

c bản thân nhấc tay lên cho một cái vẫy nửa vời. Gần như ngay trước khi tay nàng dừng lại, Adam đã quay vào nhà.

“Thật lạnh lùng, cái anh chàng đó”. Teresa đứng cạnh Gina, nhỏ giọng. Bà quay sang phía Gina, thêm vào “ Trong con người anh ta có bóng tối.”

Gina cũng nhận ra cái bóng tối đó, nên cũng không thực sự tranh cãi. Nhưng nàng đã quen Adam và anh em anh cả cuộc đời. Và nàng vẫn luôn muốn trở thành người xoá nhoà cái bóng tối đó trong anh.

Đần độn, nàng biết vậy. Phụ nữ mắc cái chứng gì mà luôn muốn làm người “cứu rỗi” đàn ông cơ chứ? Nàng tự hỏi.

Nàng vẫn đứng đó, nhìn theo Adam, mặc dù anh đã vào hẳn trong nhà để gặp cha nàng. Mãi sau Gina mới nhận ra mẹ đang nhìn mình. “Sao ạ?”

“Mẹ thấy thứ gì đó trong mắt con, Gina.” Mẹ nàng thì thầm, lo lắng mím môi lại và ánh mắt bà loé lên.

Gina ngay lập tức quay bước về phía đàn ngựa trên đồng cỏ. Nàng vẫn cảm thấy hơi run rẩy, nên phải tự bảo đảm bước chân của mình phải dài và chắc chắn. Nàng hếch cằm lên, hất mái tóc ra khỏi mắt, “ Con không hiểu ý mẹ.”

Teresa không dễ bị phỉnh phờ như thế. Bà nhanh chân chạy theo con gái, nắm tay Gina kéo lại. Nhìn vào mắt nàng, bà nói, “ Không lừa được mẹ đâu. Có điều gì đó trong con hướng về phía Adam King. Con không được phép đầu hàng.”

Ngạc nhiên, Gina cười phá lên. “ Sao cơ ạ? Một người vừa mới năm phút trước giục con kết hôn và sinh con lại nói thế sao?”

“Không phải với anh ta,” Teresa nói. “ Adam King là người mẹ không muốn con dính dáng tới.”

Đáng tiếc.

Vì Adam King là người đàn ông duy nhất Gina muốn.

Adam vội vã gõ cửa, và giật mình khi một người đàn ông lớn tuổi, lùn xủn ra mở và mỉm cười với mình.

“Adam,” Sal Torino mở lời, quay trở vào phòng và vẫy tay mời anh vào. “ Luôn đúng giờ, như mọi khi.”

“Sal, cảm ơn đã chịu gặp cháu.” Adam bước vào phòng và liếc quanh. Lâu rồi anh chưa quay lại đây, nhưng anh để ý thấy nơi này không thay đổi là mấy.

Lối vào rộng rãi được chiếu sáng nhờ cửa sổ trên mái ( nguyên văn: Skylight) hứng lấy ánh mặt trời, tạo thành một dải vàng vắt ngang mặt sàn gỗ thông sáng bóng.

Đại sảnh treo đầy ảnh gia đình với những đứa bé tươi cười và cặp cha mẹ đầy tự hào, dẫn đến phía sau nhà. Khung cửa hình vòm cao vọi hướng đến phòng khách mà Sal đã ra hiệu cho Adam vào theo cũng không thay đổi. Những bức tường vẫn phủ một màu vàng nhạt ấm áp, nội thất ngoại cỡ và êm ái, cùng một lò sưởi đá, giờ lạnh ngắt, bày bình hoa bằng đồng cắm đầy hoa tươi. Sal ngồi xuống sofa, tự với cho mình tách cà phê trong cái khay trên mặt bàn gỗ thông sứt sẹo.

Khi Sal rót chỗ cà phê Adam không ưa chút nào, anh thở thẩn quanh phòng và dừng bước trước ô cửa sổ cong cong hình vòm. Những ô kính tắm mình trong ánh sáng ban ngày và trưng ra tầm nhìn bao la về phía bãi cỏ được cắt tỉa chỉn chu chạy đến tận cây sồi cổ thụ. Dù vậy Adam cũng khó mà nhận ra được. Tâm trí anh tập trung cả vào mục tiêu trước mắt: Làm thế nào thuyết phục Sal bán cho anh mảnh đất anh cần.

“ Vậy, cái gì mang Adam King tới nhà tôi trước tiên vào sáng nay thế?”

Adam quay lại nhìn người hàng xóm. Sal cao khoảng 1m76, tóc đen điểm bạc, nước da dãi nắng dầm sương cháy nắng như da thuộc và cặp mắt nâu sắc bén.

Anh bước tới nhận tách cà phê Sal mời và nhấp một ngụm cho phải phép. Ngồi đối diện với người kia, Adam giữ cái tách nặng trịch trong tay rồi mở lời, “Cháu muốn bàn với chú về hai mươi mẫu đất ở bãi cỏ phía bắc, Sal.”

Người đàn ông già nở nụ cười thông hiểu, ngả người dựa vào thành ghế. “À.”

Để đối phương biết ta muốn thứ gì đó nhiều vô kể, sẽ không bao giờ là một thương vụ tốt. Nhưng Sal Torino không hề ngu ngốc. Gia tộc King đã đề nghị mua lại mảnh đất nhiều lần trong suốt hai thập kỉ vừa qua, và Sal đã luôn đá bay họ. Bởi vậy, hiển nhiên ông biết vụ lần này quan trọng đến thế nào với Adam. Vờ vịt chẳng có ích gì.

“ Cháu cần mảnh đất đó, Sal, và cháu sẵn lòng thoả thuận trả cho chú một khoản chết tiệt.”

Sal lắc đầu và hớp một ngụm, nuốt xuống rồi thở dài. “Adam …”

“Nghe cháu đã.” Adam ngả theo ông, đặt tách cà phê xuống khay rồi ngồi trở lại, đặt hai tay lên đùi. “ Chú không hề dùng đến mảnh đất để trồng trọt hay chăn nuôi. Nó chỉ nằm yên ở đó.”

Sal mỉm cười và lắc đầu lần nữa. Được lắm. Ông ấy cứng đầu. Adam đánh giá cao điều đó. Adam kiềm chế sự mất kiên nhẫn trong mình, buộc bản thân nói với giọng thông hiểu.

“Nghĩ mà xem, Sal. Cháu sẵn sàng dành cho chú một đề nghị đáng kể khác cho mảnh đất của chú.”

“Sao điều này lại quan trọng đến vậy với cháu?”

Giờ chúng ta chơi trò chơi cơ đấy. Adam ước gì chuyện này dễ dàng hơn theo cách nào đó. Sal biết quá rõ về quyết tâm khôi phục đất đai dòng họ King của Adam, nhưng cũng rất rõ ràng là ông sẽ gạt bay nó đi.

“ Nó là mảnh đất cuối cùng của nhà King”, Adam kín đáo nói. “ Chú cũng biết rồi.”

Sal lại mỉm cười và Adam thấy ông già trông như một yêu tinh nhỏ hiền hậu. Tệ là ông chẳng giống tên yêu tinh sẵn lòng bán chác chút nào. “ Hãy kết thúc thoả thuận ở đây thôi. Chú không cần mảnh đất. Cháu cần. Đơn giản thế thôi. Vậy chú sẽ nói gì nào?”

“Adam,” Sal mở lời, dừng lại một c