Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327354

Bình chọn: 9.5.00/10/735 lượt.

cầm trong tay: “Đây là thứ em thích nhất đấy, em tặng nó cho chị này, chị có thể bảo bố đến thăm Lãnh Lãnh không? Lãnh Lãnh nhớ bố lắm, năn nỉ chị đấy…”

- Lãnh Lãnh! – một giọng nữ lảnh lót đột nhiên vang lên, khiến cho Lãnh Lãnh giật mình đánh rơi cái DV xuống đất.

Lôi Vận Trình không cần nhìn cũng biết đó là ai. Cô lạnh lùng nhìn Hạ Viêm Lương sải bước đến gần, ôm Lãnh Lãnh lên, hai khuôn mặt một lớn một nhỏ sao mà giống nhau đến thế.

Con bé biết mình sẽ bị mắng liền sợ hãi ôm chặt lấy cổ Hạ Viêm Lương, gục mặt lên vai mẹ mà khóc.

Hạ Viêm Lương không mắng mỏ gì con bé, chỉ ngước mắt lên nhìn Lôi Vận Trình, mỉm cười nói: “Tình cờ quá nhỉ Lôi tiểu thư, thật không ngờ thế giới này lại nhỏ bé đến thế, đến đây mua đồ ăn cho Phong Ấn à?”

Hạ Viêm Lương một tay bế con gái, tay kia vỗ vỗ lưng con bé: “Lãnh Lãnh cũng thích ăn bánh “tình yêu ngọt ngào” ở đây. Cũng chẳng trách được, nó giống người lớn mà!”

Đừng nóng, đừng nóng, là phi công nhất định phải điềm tĩnh, cứ coi như đó chỉ là một tình huống nguy hiểm trên không trung mà thôi. Lôi Vận Trình tự trấn an mình, khẽ hít thở thật sâu, cố gắng duy trì lí trí: “Tôi không biết là chị còn có cả con gái cơ đấy!”

- Chưa có chồng mà đã có con chẳng phải là chuyện gì tốt đẹp, hai chúng tôi không giống nhau sao?

- Rất giống nhau, con chị… - môi Lôi Vận Trình khẽ run lên, không sao nói nốt được vế sau.

Hạ Viêm Lương tỏ vẻ rất hiểu lòng người, khẽ nhếch khóe môi: “Lãnh Lãnh sáu tuổi rưỡi rồi!”

Giọng nói lảnh lót của Hạ Viêm Lương như những mũi dao đâm sâu vào trái tim của Lôi Vận Trình, tạo ra một cái hố sâu thẳm.

Đầu óc của cô lúc này thật vô dụng, Phong Ấn và Hạ Viêm Lương chia tay nhau mấy năm rồi? Mấy năm nay…

Bảy năm? Hay tám năm? Sao ngay cả một phép tính đơn giản như vậy mà cô cũng không biết tính?

Lôi Vận Trình trông có vẻ rất điềm tĩnh, không có bất cứ phản ứng gì, nhưng cùng là phụ nữ như nhau, Hạ Viêm Lương hiểu rõ sự bàng hoàng và tuyệt vọng trong cô lúc này.

Nụ cười của cô ta thoáng vẻ lạnh lùng: “Nếu như cô có thời gian, chúng ta có thể nói chuyện, thực ra tôi cảm thấy sớm muộn gì chúng ta cũng có ngày hôm nay!”

Lôi Vận Trình siết chặt bàn tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay đau nhói: “Tôi với chị chẳng có gì để nói cả!”

Thấy Lôi Vận Trình quay người định bỏ đi, Hạ Viêm Lương liền đủng đỉnh nói: “Chúng ta không có gì để nói với nhau cả, nhưng cô không muốn biết Phong Ấn đang giấu cô những chuyện gì sao? Đương nhiên cô có thể chạy đi hỏi anh ấy, chỉ có điều chẳng có người đàn ông nào lại đi trình bày toàn bộ sai lầm của mình trong quá khứ với bạn gái hiện tại cả, cô nghĩ sao? Lúc cô vào học viện hàng không học, tôi đã chuyển đến nơi này làm việc, anh ấy không nói cho cô biết chuyện này, đúng không?”

Lôi Vận Trình quay phắt lại, ánh mắt căm thù nhìn nụ cười lạnh lùng trên mặt Hạ Viêm Lương.

- Chúng ta đi nơi khác yên tĩnh nói chuyện, đến nhà tôi đi, cô thấy sao?

Nhà của Hạ Viêm Lương cách nhà Phong Ấn không xa lắm, đi xe chỉ mất chừng nửa tiếng. Cũng giống như căn nhà của Hạ Viêm Lương ở thành phố T, Lôi Vận Trình nhìn thấy trên giá để giày có một đôi dép của nam, là một bộ cùng với đôi của Hạ Viêm Lương và Lãnh Lãnh.

Trong căn nhà này, nhìn đâu cũng thấy rất nhiều món đồ là bộ ba: Cái gối cartoon ở trên ghế sô pha, cốc cartoon ở trên bàn, tranh cartoon ở trên tường, thậm chí là dụng cụ ăn và bàn ghế…

Tất cả những thứ này đều giống như những mũi kim tẩm độc đâm vào khiến Lôi Vận Trình không sao mở mắt ra được, cô ủ rủ cụp mắt, nhìn xuống nền nhà.

Hạ Viêm Lương nhìn thấy hết mọi phản ứng của cô, Lãnh Lãnh bị Hạ Viêm Lương dỗ về phòng. Hạ Viêm Lương chạy đi rót một cốc cà phê, bê ra cho Lôi Vận Trình.

- Là cốc của Phong Ấn đấy, tôi nghĩ chắc cô không thấy ngại đâu nhỉ?

Lôi Vận Trình cười khẩy: “Chị đúng là có chủ tâm, cố ý dẫn tôi đến đây, tất cả những thứ này còn hiệu quả hơn hàng trăm câu nói của chị!”

Hạ Viêm Lương mỉm cười: “Lôi Dật Thành cũng là bạn cũ của tôi, tôi không có ác ý gì với cô cả!”

- Vì vậy nên?

- Nhưng có rất nhiều chuyện một khi đã dính đến đàn ông, có những chuyện sớm muộn gì cũng phải nói, đàn bà ai chẳng mong có được một cuộc sống yên vui bên chồng và con cái, như vậy là đủ lắm rồi. Chỉ có điều con người ai cũng có lòng tham, ham muốn ngày càng nhiều, không thể giả bộ như không có chuyện gì, không thể sống bình yên cả cuộc đời!

Lôi Vận Trình không nói gì, cố ép bản thân phải nghe tiếp.

- Chắc cô cũng đã nghe nói chuyện chúng tôi tái hợp với nhau, chẳng giấu gì cô, lúc cô chuẩn bị đi thi đại học, chúng tôi đã quay lại với nhau rồi! – Hạ Viêm Lương dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Chiếc giường trong kia tôi không còn nhớ anh ấy đã ngủ trên đó bao nhiêu lần rồi, cô biết anh ấy là một người đàn ông có ham muốn cao mà…”

Lôi Vận Trình trầm ngâm nhìn Hạ Viêm Lương, trong lòng vô cùng hụt hẫng.

Hạ Viêm Lương nói rất say sưa: “Nhiều khi tôi cũng rất đồng cảm với cô, trong khi cô đang nỗ lực vì một người đàn ông thì anh ta lại lên giường với một người đàn bà khác, những chuyện này anh ấy không cho cô biết là bởi vì thương c


XtGem Forum catalog