ì không có Tiểu Lí ở đó nên Phong Ấn nói chuyện càng thoải mái.
- Em đã xin nghỉ rồi mà! – Lôi Vận Trình nằm ngửa trên võng, thư thái vươn vai một cái: “Nhớ em à?”
- Nửa đêm khuya khoắt đừng có mà phát ra thứ âm thanh khơi gợi anh nhé, quyến rũ anh bây giờ anh lại không xơi được em!
- Anh chẳng nghiêm túc gì cả, em chỉ vươn vai một cái thôi mà! – Lôi Vận Trình cười khà khà: “Cái nhà này anh mua được bao lâu rồi? Anh mua làm gì thế?”
- Cũng mấy năm rồi, mua để có nơi “hành sự” mỗi khi anh ra ngoài câu gái ấy mà!
- Phong Ấn! – Lôi Vận Trình giả bộ tức tối gào lên, Phong Ấn liền cười lớn thích thú, miệng ngọt ngào dỗ dành cô: “Thôi đừng cáu mà, ngoan, đi ngủ sớm đi, còn nữa!”, anh hơi ngập ngừng: “Nhớ phải nhớ anh đấy!”
Nói sao mà ngọt thế, Lôi Vận Trình bĩu môi: “Có thấy anh nhớ em đâu mà đòi!”
- Nếu bây giờ mà em ở bên cạnh anh, em sẽ biết ngay anh nhớ em đến mức nào!
- Đáng ghét!
Cúp điện thoại, Lôi Vận Trình ngồi ngây ra cắn móng tay, khóe miệng không khỏi nhếch lên cười, cảm giác hạnh phúc đang ngập tràn trong lòng cô, khiến cô cảm thấy lâng lâng. Cô khẽ đu đưa cái võng, đưa mắt nhìn cả căn phòng như vừa được mặc áo mới, cảm giác ấm áp giống như một gia đình, cảm giác này đúng như Tiểu Tô nói, giống như cảm giác đang trang trí phòng tân hôn vậy.
Lôi Vận Trình cố ý không nghĩ đến những điều Tiểu Tô nói hôm nay, không phải cô muốn né tránh, chỉ có điều cô không muốn để những suy đoán vớ vẩn làm hỏng mất cảm giác hạnh phúc lúc này.
Hôm nay cô lại bận rộn suốt cả buổi sáng, rèm cửa mới đã được đưa đến, sau khi treo rèm cửa lên, cảm giác ấm cúng hơn hẳn. Lôi Vận Trình càng nghĩ càng cảm thấy mình giống một người đàn ông, chỉ trong một thời gian ngắn có thể bài trí căn nhà thành ra thế này, mặc dù rất mệt, nhưng cảm giác rất tự hào.
Trên đường về sư đoàn, Lôi Vận Trình đặc biệt lái xe đến một cửa hàng ở rất xa để mua món điểm tâm mà Phong Ấn rất thích ăn, cô biết nhãn hiệu này là thứ mà anh đã ăn rất nhiều năm nay rồi, hôm qua cô mới biết được ở đây cũng có một chuỗi nhà hàng như thế qua Tiểu Tô.
Đồ điểm tâm mới ra lò, lại đúng vào giờ tan tầm nên người xếp hàng rất đông, Lôi Vận Trình cũng không vội nên ngồi bên bàn cạnh cửa sổ chơi điện tử và chờ đợi.
Lãnh Lãnh đang ngồi cách bàn ăn của Lôi Vận Trình hai bàn, tay cầm đĩa, miếng bánh gato mới ăn được một nửa. Cô bé nhíu mày chăm chú nhìn Lôi Vận Trình, dường như đã nhận ra điều gì.
Lôi Vận Trình thỉnh thoảng lại ngoảnh đầu ra nhìn dòng người xếp hàng dài, sau đó lại cúi đầu tiếp tục chơi.
Lôi Vận Trình dễ dàng qua bàn, cô mỉm cười hài lòng, tuy nhiên nụ cười đó khiến cho Lãnh Lãnh xác nhận được phán đoán của mình. Con bé ngoảnh đầu nhìn về hướng nhà vệ sinh, hình như Hạ Viêm Lương vẫn đang xếp hàng trong đó. Lãnh Lãnh liền quyết định, con bé cầm cái bánh bao của mình cùng cái máy DV hay mang theo bên mình, cẩn thận tụt xuống khỏi ghế, len ra khỏi đám đông những người đang đứng chắn trước mặt mình để đến bên cạnh Lôi Vận Trình.
- Chị ơi!
Giọng nói non nớt khiến Lôi Vận Trình ngẩng đầu, nụ cười lập tức đông cứng lại khi cô nhìn thấy khuôn mặt của Lãnh Lãnh. Lôi Vận Trình lập tức nhận ra đứa bé trước mặt mình chính là con bé hôm trước cứ bám riết lấy Phong Ấn. Cô đưa mắt nhìn quanh, nhưng không phát hiện ra bóng dáng của Hạ Viêm Lương đâu.
- Chị ơi! – Lãnh Lãnh lại gọi tiếp.
- Có chuyện gì thế em gái? – Lôi Vận Trình cố nhoẻn miệng cười, lấy tay vỗ xuống ghế ra hiệu bảo Lãnh Lãnh ngồi xuống.
Lãnh Lãnh hơi do dự ngồi xuống, lễ phép nói: “Em tên là Lãnh Lãnh, có chuyện này em muốn nói với chị!”
Lôi Vận Trình nhìn khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, cảm thấy hơi ngạc nhiên: “Em biết chị à?”
Lãnh Lãnh lắc đầu: “Em nhìn thấy ảnh của chị trong máy điện thoại của bố. Chị ơi, chị có thể trả bố lại cho em không?”
Trái tim Lôi Vận Trình đập mạnh liên hồi, máu trên người dường như đang đổ dồn lên đại não, cô cố ép mình phải thật bình tĩnh: “Bố em… làm sao à? Tại sao lại đòi chị?”
Đôi mắt to của Lãnh Lãnh phút chốc như phủ sương mù, cái miệng nhỏ mím chặt đầy ấm ức, bàn tay xoa xoa cái máy DV: “Chị đừng giận, Lãnh Lãnh chỉ cần bố thôi, lúc họp phụ huynh, những bạn khác đều có bố đến, nhưng Lãnh Lãnh thì không…”
Con bé dùng bàn tay nhỏ bé dụi mắt, dường như nó đang cố nén khóc: “Em muốn cho các bạn thấy bố em là quân nhân, là phi công, nhưng bố không thích để người khác biết bố là bố em. Lâu lắm rồi bố không đến thăm em, lần trước Lãnh Lãnh bị viêm ruột thừa bố cũng không đến, mẹ nói bố không cần chúng ta nữa rồi, em không tin, chị ơi, em biết chị ở cùng với bố em, chị có thể trả bố lại cho em không?”
Lôi Vận Trình cố kiềm chế cảm xúc, đôi môi như trắng bệch ra: “Bố em tên là gì?”
- Bố em tên là Phong Ấn, em tên là Phong Lãnh Lãnh! – Lãnh Lãnh nghẹn ngào nói, lúc nhắc đến tên Phong Ấn, nước mắt con bé trào ra rồi bật khóc hu hu.
Lôi Vận Trình đứng phắt dậy, hai tay nắm chặt, mặt mày sa sầm, đôi mắt trân trân nhìn con bé. Có thể ánh mắt đó của cô khiến cho Lãnh Lãnh sợ hãi, con bé thu mình lại, ngẫm nghĩ một lát rồi nức nở đưa cho cô cái máy DV mà con bé
