XtGem Forum catalog
Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326070

Bình chọn: 9.5.00/10/607 lượt.

hanh Văn lại tịt ngòi rồi. Nước mắt trong mắt Cận Thanh lã chã rơi, mày đẹp cau lại. "Em không muốn thấy anh khó xử, bởi vì em mà khiến anh rời khỏi Phi Dương thì em không làm được."

Lúc này Hạ Thanh Văn liền muốn gọi điện thoại cho Hạ Tinh Văn, suy nghĩ một chốc lại rụt điện thoại về, vuốt xuôi nước mắt ở khóe mắt Cận Thanh, cười nói. "Em đừng để chị ấy ngang tàng với em, bị anh rể anh lấn áp hoài nên mới tìm em để lấy thăng bằng, Phi Dương cũng không phải do mình chị ấy định đoạt."

"Thanh Văn. . . . . ."

Chặn môi của cô, vẻ mặt Hạ Thanh Văn thành thật. "Chị ấy đang khảo nghiệm con dâu của nhà họ Hạ, đừng lo lắng."

Khi Giang Thiệu tan việc về nhà thì trời đã tối rồi. Diệp Tiểu An gác chân ở trên ghế sofa ngẩn người, nhìn thấy anh đi vào cũng không lên tiếng. Giang Thiệu ngồi vào đối diện cô giơ tay lên quơ quơ ở trước mắt cô, Diệp Tiểu An làm như không thấy vẫn giữ ánh mắt đăm đăm.

"Em làm gì thế, lại làm sai cái gì mà ngồi ở đây kiểm điểm vậy?"

Thấy cô vẫn không có phản ứng, Giang Thiệu liền bế cô đến lên đùi nâng cằm của cô để cho cô nhìn thẳng mình. "Xảy ra chuyện gì?"

Diệp Tiểu An nháy mắt mấy cái, "Mẹ anh gọi điện thoại đến, bà ấy bảo anh rãnh thì về nhà thăm ba anh."

"Chuyện này à?" Giang Thiệu lơ đễnh, "Vậy em ngẩn người cái gì?"

Diệp Tiểu An nhếch miệng, hơi đỏ mặt. "Bà ấy bảo anh dẫn em theo."

Giang Thiệu lập tức cười lên. "Thì ra là rầu rỉ vì chuyện này, thế nào, không muốn hay là sợ?"

Diệp Tiểu An do dự không biết làm sao mở miệng, Giang Thiệu liếc nhìn phòng bếp, đặt cô xuống rồi vào trong phòng ngủ thay đồng phục ra. "Hôm nay chúng ta ra bên ngoài ăn."

Trên đường anh nghe điện thoại xong lại quay đầu xe trở về Cẩm Duyệt. Diệp Tiểu An nghe Cẩm Duyệt liền sợ hết hồn, "Ăn cơm tối thôi, không cần đến địa phương cao cấp như vậy."

Giang Thiệu chỉ cười không nói, dắt tay của cô đi vào thang máy tới một phòng ở khu khách quý. Còn chưa tới cửa đã nghe thấy tiếng ồn ào bên trong, Diệp Tiểu An kéo anh. "Anh muốn dẫn em tới gặp ai?"

"Đều là bạn bè cùng khu lúc nhỏ, thỉnh thoảng sẽ tụ họp, có người nói chuyện không biết điều thì đừng chắp nhặt với họ, muốn nói cái gì cứ nói không cần cố kỵ." Giang Thiệu dừng một lát, "Diệp Tiểu An, biết anh đang nắm tay ai không?"

"Em chứ ai." Diệp Tiểu An thấy kỳ quái, vậy cũng là vấn đề?

Giang Thiệu cúi đầu hôn môi của cô, "Vậy thì nhớ."

Giang Thiệu dắt Diệp Tiểu An đẩy cửa phòng ra, thanh âm bên trong nháy mắt dừng lại, mặc kệ đàn ông phụ nữ đang ngồi hay đứng đều đồng loạt đưa tầm mắt đến trên người Giang Thiệu, lại đồng loạt đứng ngay ngắn kính quân lễ.

"Chào tư lệnh Giang!"

Những người này phong cách khác nhau, trang phục gì cũng có, nhưng lúc này đều tỏ vẻ nghiêm chỉnh, chọc cho Diệp Tiểu An bật cười một tiếng.

Nụ cười này khiến mọi người tập trung hết lực chú ý vào cô gái như tinh linh nhỏ bên cạnh Giang Thiệu, không khỏi kinh ngạc nhíu mày. Giang Thiệu sớm quen bộ dáng này của họ, không nhịn được khoát khoát tay. "Còn đứng ngây đó làm gì, xuống dưới lầu tập họp chạy việt dã 5000m."

Vừa dứt lời người cả phòng đều chuẩn bị đi ra ngoài, khi Diệp Tiểu An trợn to hai mắt thật sự cho là bọn họ muốn đi chạy 5000m thì mấy người đàn ông dẫn đầu lập tức tuôn qua cười đùa náo loạn với Giang Thiệu.

"Xem tụi này là cậu sao mà vừa gặp đã bắt 5000m!"

"Thành thật mà nói, cô gái này là ai?"

"Này còn phải hỏi, đã dẫn đến cho tổ chức thẩm hạch còn có thể là ai!"

"Cậu đi ra ngoài trước, tổ chức muốn bí mật thẩm hạch vị nữ đồng chí này một tiếng, nhất trí thông qua thì hai người mới có thể gặp mặt!"

Giang Thiệu dễ dàng hất ra mấy người đàn ông trên người, thưởng mỗi người một quyền rồi lại kéo Diệp Tiểu An đang băn khoăn lo lắng vào trong lòng, mặt cười cười. "Gọi chị dâu, về sau gặp trên đường nhớ nhường đường, ai dám bất kính khai trừ khỏi tổ chức."

Mặc dù nói đùa, nhưng người người đều nghe ra mấy phần nghiêm túc. Có người sờ cằm đùa giỡn quan sát Diệp Tiểu An, có người cợt nhã đi qua bắt tay cô, còn có người hạch hỏi cô nữa. Diệp Tiểu An đau cả đầu, khẩn trương đến lòng bàn tay chảy ra mồ hôi, tim đập thình thịch.

Hứa Bình Hi từ toilet trở lại liền thấy Giang Thiệu, chưa kịp vui mừng nhào qua đã có người kéo anh, "Hi tử tới đây, anh Thiệu dẫn người tới."

Hứa Bình Hi và Diệp Tiểu An gặp mặt, không ngờ là cô cũng ở đây, hừ lạnh một tiếng, "Tới à Diệp tiểu thư."

Diệp Tiểu An lúng túng, cô hiểu được ý tứ của Hứa Bình Hi, nhất định lại bị anh ta xem thường. Trước đó nghĩa chánh ngôn vạch rõ giới tuyến với Giang Thiệu, hiện tại quan hệ của hai người không cần nói cũng biết.

Cũng may Hứa Bình Hi không phải người vô vị, không hề nói ra trước mặt mọi người.

Mọi người cười đùa xing, một đám sói đói lắm mồm vô nghĩa trả Diệp Tiểu An về lại nguyên chủ. Giang Thiệu cười ôm vai Diệp Tiểu An, "Bọn họ không có hù dọa em chứ?"

Diệp Tiểu An vẫn chưa trả lời, mấy người đàn ông nói nhiều lại tiếp tục mỗi người một câu.

"Ơ, vậy không được đâu chị dâu, lúc này mới gặp thôi mà, người phụ nữ của tư lệnh sao chúng tôi dám không khách khí?"

"Nói lời này thật đả thương tìn