Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325665

Bình chọn: 8.5.00/10/566 lượt.

iếng, không bao giờ giải thích điều gì với ai, huống hồ đây là chuyện tình cảm của anh và bạn gái. Trong trí nhớ của cô, Giang Quân chưa bao giờ nói với cô về người phụ nữ nào. Cô từng để tâm quan sát rất lâu như vậy mà đến hôm nay cô mới biết, thực ta người phụ nữ tên Du Tân Nhụy kia còn hiểu anh hơn cả cô.

Giang Nguyệt thu lại ánh mắt, cô cảm thấy thất bại, cảm thấy bị tổn thương. Chào tạm biệt qua loa xong cô vội vàng dời đi.

Đi được mấy bước thì Giang Quân đuổi theo. Đứng trước mặt cô anh vẫn cao lớn như vây, giống như một cây đại thụ mãi mãi che mưa, che nắng cho cô, là nơi cô yên tâm nghỉ ngơi.

“Nguyệt Nguyệt!” Anh gọi cô ngẩng đầu lên.

“Con bé ngốc này, vui lên một chút!” Anh vẫn như trước đây, đưa tay lên xoa đầu cô, mỉm cười nói: “Thanh niên thường coi những rắc rối bé như cái móng tay to bằng trời. Thực ra những chuyện không như ý ai cũng gặp phải, đừng nghiêm trọng hóa nó lên, tất cả sẽ qua nhanh thôi. Đừng lo lắng nhiều cũng đừng chuyện bé xé ra to nữa có được không? Chịu khó đi chơi với bạn bè, sau này cháu mới biết trong cuộc đời, chẳng có khoảng thời gian nào tuyệt vời như bốn năm đại học đâu!”

Giang Nguyệt nghĩ chắc chắn anh đã nhận ra tâm sự của cô, nhưng không hề động lòng cho đến khi cô bỏ đi mới không đành lòng, lên tiếng anh ui cô một chút. Tuy nhiên, những thứ anh có thể nói cũng chỉ có như vậy, không gì hơn. Cả đoạn đường đi cô bịt chặt miệng, chạy về kí túc cô liền nằm lăn ra giường. Lồng ngực đau thắt như bị dao cứa, khiến cô cảm thấy đau đớn la thường. Cô muốn hét thật to nhưng cuối cùng chỉ biết vùi mặt vào gối phát ra những tiếng nghẹn ngào bị đè chặt trong cổ họng.

Nước mắt không kìm chế được trào ra, cô đau đớn đến tột độ, cũng hoang mang đến tột độ, thâm nghĩ giữa cô và anh bây giờ ngay cả một chủ đề bình thường cũng không nói với nhau được nữa. Anh định nói gì nhưng lại thôi làm sao cô không hiểu chứ? Giang Nguyệt căm hận Du Tân Nhụy, cô có thể tỏ ra bình thản đối mặt với họ, có thể làm bộ như “Ok, tôi có thể chịu đựng được mà!”. Trước mặt người khác bao gồm trước mặt anh, cô luôn rất tự tôn. Kì thực Giang Nguyệt biết rõ đó chỉ là do bản thân mình quá tự ti.

Mùa thu đến, Giang Nguyệt hạ quyết tâm: cô phải trải nghiệm cuộc sống nhiều nhất có thể. Nếu anh đã nói cô không biết sự thật về tình yêu, vậy thì cô phải tự thân trải nghiệm, thử rồi cô cũng sẽ càng mạnh dạn mà nói cô cũng biết. Một thời gian sau, Giang Nguyệt đột nhiên biến thành một con người khác. Cô bắt đầu để ý đến những sinh viên nam qua lại trong trường, giả sử có người hẹn cô cô lập tức đồng ý, mà không cần nghĩ ngợi nhiều. Nếu gặp được một sinh viên mà cô hơi có thiện cảm, cô còn chủ động bắt chuyện với người ấy. Cô giống như một thợ săn đi tìm kiếm con mồi, giống một ngươi nông dân lựa chọn hạt giống của mình, chăm chú tìm kiếm đối tượng có thể yêu. Cô thẳng thắn, nông nổi, mang trong đầu thái độ mong mỏi đón chờ một tình yêu đầu tiên.

Cũng bắt đầu từ mùa thu ấy, Giang Nguyệt mắc bênh mất ngủ. Cô thường cảm thấy cứ đến đêm là có rất nhiều các thế lực muốn giằng xé, nuốt chửng cô. Cô dấu một chai Brandy dưới đáy tủ, đêm khuya thường lén uống một ngụm. Tửu lượng của cô vẫn chỉ dậm chân ở một ngụm nhỏ, nhưng rượu này có thể du cô vào giấc ngủ để tìm kiếm phần trái tim đã lạc mất. Ban ngày những lúc không ngủ được, trái tim cô lại thường tê dại.

Những cơn mưa mùa thu thi nhau ập đến, trời lạnh dần, nhìn những sinh viên cùng vào nhập học với mình, những cô gái cùng phòng với mình lần lượt có bạn trai, Giang Nguyệt vẫn chưa tìm được ai để có thể đắm mình trong dòng sông của tình yêu. Có những chuyện chính là như vậy, càng muốn có lại càng không có được. Cô khao khát được yêu một lần, nhưng bấy lâu nay vẫn chưa tìm được người nào có thể yêu.

Không phải là vì không có ai theo đuổi. Trong rất nhiều chàng trai trẻ trung trong trường đại học, đương nhiên cũng có những người mà cô thích. Nhưng vấn đề là ở chỗ, cứ có ai đó tiếp cận cô là cô lại cảm thấy nhàm chán, vô vị.

Cô biết Giang Quân nghĩ cô là trẻ con, gặp những điều mới mẻ, quen nhưng người mới là sẽ quên ngay thứ tình cảm giành cho anh. Tuy nhiên anh không biết rằng, sau khi cô đã hiểu được sức hấp dẫn của một người đàn ông trưởng thành, thì đám con trai trẻ con và nông nổi kia đâu có thể lọt vào mắt cô được.

Dần dà Giang Nguyệt cảm thấy không hứng thú với tất cả mọi thứ. Đưa mắt nhìn tất cả cuộc sống của tất cả mọi người đang dần tiến lên, chỉ có mình cô rơi vào đầm lầy, có cố bò đi cũng không bò lên được. Mùa đông ở Khang Châu rất lạnh, cái lạnh và ẩm ướt của phương nam. Cứ vào những ngày nắng ráo là cô trốn học, ngồi trên bậc thềm thư viện phơi nắng. Chỉ khi trời nắng to như vậy mới có thể chiếu sáng vào cõi lòng đang mốc meo của cô.

Đúng lúc đang có thái độ sống như vậy thì Giang Nguyệt gặp Lục Sa.

Đó là lúc Giang Nguyệt học môn kinh tế, thầy giáo giảng dậy là Tề Thành Anh, người rất nổi tiếng ở trường đại học Z. Cô đã làm một bài Presentation ở trên lớp, Tề Thành Anh thể hiện thái độ rất hài lòng đối với bài trình bày của cô. Tiết sau ông liền gọ


Snack's 1967