Old school Swatch Watches
Gặp Anh Là Điều Mỹ Lệ Đầy Bất Ngờ

Gặp Anh Là Điều Mỹ Lệ Đầy Bất Ngờ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324743

Bình chọn: 9.00/10/474 lượt.

iệm vụ cũng có thể dài dòng như vậy.

Cô tiếp tục xem tiếp: xin theo thứ tự làm theo yêu cầu của 3 nhiệm vụ dưới đây. Thứ nhất: làm mai cho hai người hữu tình là Trần Gia Lạc và Hoắc Thanh Đồng.

Thiên Thiên gửi tin nhắn cho Trường Kiếm Tận Thiên: “Ai, em ghét nhất là Trần Gia Lạc, đàn ông gì không quả quyết làm sao xứng đôi với cô ấy. Nhiệm vụ này cũng quá ép buộc rồi.

Trường Kiếm Tận Thiên trả lời cô: “Chuyện này tính làm gì, em xem cái thứ hai kìa.”

Thứ hai: lấy lễ vật từ tay người chơi Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan, nhớ kĩ, chỉ có thể nhận, không được cướp đoạt, nếu không vô hiệu.

Thiên Thiên lờ mờ: “Sao Hệ thống lại biết Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan là kẻ thù của anh?”

Trường Kiếm Tận Thiên thở dài: “Hệ thống luôn biết cập nhật tin mới, số liệu gì nó cũng rõ như lòng bàn tay.”

Thiên Thiên gấp gáp xem nhiệm vụ cuối.

Thứ ba: hai vị đồng tâm hiệp lực, cùng nhau vượt qua Ngọa Long Giản.

“Ngọa Long Giản là cái gì?” cô hỏi.

“Là nơi tiếp giáp của hai vách núi, vô ý một chút, té xuống liền tan xương nát thịt.”

“Cũng có nghĩa là sẽ rớt điểm kinh nghiệm?” Thiên Thiên truy vấn.

Trường Kiếm Tận Thiên: “Đó là đương nhiên.”

“Chúng ta bỏ cuộc thôi.” Nói đùa gì vậy, chết một lần là rớt 10% điểm kinh nghiệm, chỉ bằng sức của cô hiện tại, hai tháng mới có thể luyện lại.

Tất thảy chuyện này đều không ảnh hưởng đến tâm tình tốt của Trường Kiếm Tận Thiên, anh cười nói: “Thiên Thiên, em lại quên rồi, nhiệm vụ này chưa hoàn thành thì không thể nhận nhiệm vụ khác.”

“…Sao anh không nói sớm?”

Trường Kiếm Tận Thiên hờ hững nói: “Đây là thường thức.”

“…” Thiên Thiên buồn bực muốn chết, chẳng trách cả trăm năm qua đều không có ai đi mở Nhân Duyên Kí, đây vốn dĩ là việc ăn no rỗi việc mới làm chuyện nhàm chán này.

“Cũng có nghĩa là chúng ta nhất định phải dốc hết sức hoàn thành 3 nhiệm vụ này, bằng không không thể chơi tiếp game này.”

Thiên Thiên ngượng ngùng nói: “Em biết.”

Trong nháy mắt, thư quyển lại hiện một hàng chữ mới: trong hai ngày phải giao nhiệm vụ, nếu không hậu quả không thể lường trước. chúc hai vị thuận lợi trở về.

Một tiếng ầm vang lên, lỗ thủng bị khép lại, như chưa từng có vết tích gì.

Thiên Thiên cắn môi, “Hậu quả không lường trước này là cái gì?”

“Không biết.”

“Có phải chỉ là dọa người ta thôi ?” Thiên Thiên ôm hy vọng hỏi.

Trường Kiếm Tận Thiên nửa đùa nửa thật nói: “Thử một lần thì biết.”

“…” Dù cho cô mượn một lá gan, cô Diêu Thiên Thiên cũng không dám làm.

Trường Kiếm Tận Thiên: “Đi thôi, đi tìm Trần Gia Lạc và Hoắc Thanh Đồng.”

“Dạ.” Hiện giờ nhất định phải tiết kiệm từng phút từng giây.

Hai người xài công năng lệch vị, di chuyển đến chân núi.

Thiên Thiên đột nhiên nghĩ ra ý: “Anh nói xem, nếu chúng ta đánh ngất xỉu kéo họ vào sơn động, tạo hiện trường ‘tình một đêm’, như thế có tính là làm mai cho họ không?”

“…”

“Xem như em chưa nói gì.” Thiên Thiên cũng biết chủ ý của mình quá tệ.

Tạo hình của Hoắc Thanh Đồng dựa theo miêu tả trong sách: quần áo vàng, đầu cài lông chim, tay cầm trường kiếm, tư thế oai hùng hiên ngang, chân chính là một hình tượng nữ anh hùng.

Lúc này cô đang cho con ngựa yêu quý ăn, ánh mắt có tia mơ hồ.

Thiên Thiên bắt đầu đối thoại với cô ấy. Hoắc Thanh Đồng nói: “Bầy dê Khách Ti Lệ của ta chạy mất, phiền hai người tìm giúp.”

Thiên Thiên cười khổ: “Chúng ta chỉ là làm bà mai thôi, làm gì khổ thế không biết.”

Phải tìm bầy dê chạy mất không khó, thảo nguyên chỉ có một phương, đi thẳng hướng tây liền dắt về được 3 con dê đầu đàn.

Hoắc Thanh Đồng nói: “Cám ơn, còn một việc xin giúp đỡ, hãy cắt cỏ giùm.”

Thiên Thiên chỉ phải nghe theo.

Sau đó Hoắc Thanh Đồng lại phái hai người đốn củi, nấu nước, thậm chí còn giặt quần áo, chăm sóc trẻ con. Đều là việc vặt trong nhà, không khó khăn, cũng không thể cần kĩ thuật.

Chỉ cầm con chuột click click, thao tác bàn phím một chút, nếu thật sự là chuyện đời thật chắc đã mệt ngất như.

Làm qua làm lại đến 10 lượt, Hoắc Thanh Đồng mới tươi cười: “Hãy giúp ta tìm Trần Gia Lạc, trả lại dao găm cho ta.”

Rốt cuộc có chút liên hệ với nhiệm vụ cần làm, Thiên Thiên thở dài ra một hơi.

Trần Gia Lạc là một chàng trai mặt y phục màu xanh, thân hình hơi gầy, môi hồng răng trắng, tướng mạo đường đường, phong độ của người trí thức, tao nhã nho nhã đều đầy đủ, nhưng lại thiếu một chút khí chất anh tuấn.

Anh chàng lúc này đang ở Thiên Son học nghệ, thiếu nữ áo trắng cùng thiếu niên lên Thiên Sơn, chuyển lời của Hoắc Thanh Đồng cho hắn.

Trần Gia Lạc nói: “Dao găm đã tặng sao có thể lấy về?”

Như vậy là xong rồi? Thiên Thiên không tuyệt vọng lại nói chuyện với Trần Gia Lạc, hắn vẫn cứ trả lời như vậy.

Trường Kiếm Tận Thiên: “Xem ra phải chuyển lời này cho Hoắc Thanh Đồng thì nhiệm vụ mới tiếp tục được.”

Hai người lại hổn hển chạy đi, ai ngờ Hoắc Thanh Đồng chỉ nói một câu: “Đã vô tình, thì cần gì lưu lại tín vật?”

Đáng thương Tâm Hữu Thiên Thiên Kết và Trường Kiếm Tận Thiên chỉ có thể làm bồ câu đưa tin lần nữa.

Như thế lời qua tiếng lại hơn 10 lần, Tâm Hữu Thiên Thiên Kết đặt mông ngồi trên đất, lần thứ hai đột nhiên nảy sáng ý: “Tận