gười bạn trai đúng chuẩn, rất phong độ ga-lăng đón
lấy vali hành lý: “Để tôi.”
Ở trước mặt chú thím mình, cô cũng hết sức phối hợp
với anh ta. Nhưng vừa ra khỏi cửa, vừa rời khỏi tầm mắt của chú thím, cô liền
giành lấy vali hành lý quật cường muốn tự xách. Anh ta khẽ cong khóe môi thành
nụ cười như có như không, cũng không tranh giành với cô, tự ý lấy ra một điếu
thuốc lá châm lửa, hút vào với vẻ suy nghĩ gì đó.
Suốt đường đi cô đều trầm mặc, anh ta cũng không nói
chuyện, chỉ lẳng lặng hút thuốc. Hơi thuốc lá dày đặc trong khoang xe hun cô
không chịu nổi, cô bèn mặc kệ không khí nóng bức bên ngoài, hạ cửa kính xe
xuống vị trí thấp nhất. Không biết anh ta có nhận ra không, điếu thuốc trong
tay chưa hút xong liền vứt đi.
Sau khi về đến căn hộ, anh ta mới chậm chạp mở miệng
nói: “Ăn tối chưa? Có muốn ra ngoài ăn gì không?”
Cô cứng cỏi trả lời: “Ăn rồi, không cần.”
“Vậy có muốn uống gì không? Trong tủ lạnh có sữa tươi,
nước trái cây và nước ngọt.”
Thái độ của anh ta không khỏi có phần quá tốt, tốt đến
nỗi khiến cô nảy sinh nghi ngờ: “Tại sao khi không lại tử tế vậy?”
Khi không lại tử tế – năm chữ này đột nhiên khuấy động
đến ký ức nào đó của Chương Minh Viễn, khóe miệng anh ta cong lên, trong điệu
cười nhẹ mang theo một tia bỡn cợt: “Khi không lại tử tế thì không tặc cũng
trộm đúng không? Em nói xem tôi muốn trộm cái gì của em? Tôi lại muốn…”
Anh ta kéo dài giọng không nói tiếp, Bạch Lộ bỗng
nhiên đỏ mặt: “Nói nhảm không.”
Cô kéo vali hành lý đi thẳng về phòng, không thèm để ý
đến anh ta nữa. Anh ta cũng không đi theo, giống như những lần trước đây, chỉ
cần cô về phòng anh ta cũng không đi theo nói gì nữa. Một cách vô tình hay cố
ý, anh ta chưa bao giờ vào phòng của cô. Mấy lời mặn mặn nhạt nhạt có vô vị có
thú vị này, có thể né tránh toàn bộ không nghe gì cả.
4.
Sáng sớm hôm sau Bạch Lộ đã thức dậy. Hôm nay cô phải
dẫn chú thím đến bệnh viện kiểm tra, phải đi sớm xếp hàng lấy số.
Cửa phòng Chương Minh Viễn vẫn đóng kín, rõ ràng vẫn
còn đang ngủ. Trên bàn trà ngoài phòng khách đặt một tờ giấy bắt mắt, nét chữ
viết trên đó trông mạnh mẽ cứng cáp, bảo rằng lái xe sẽ đợi cô ở dưới lầu lúc
tám giờ, đón chú thím cô xong thì đến bệnh viện tìm một vị phó viện trưởng nào
đó, tự ông ta sẽ sắp xếp bác sĩ làm kiểm tra trị liệu cho chú cô.
Bạch Lộ xem đi xem lại tờ giấy mấy lần liên tiếp với
vẻ không tin được. Hôm qua lúc thím nhỏ mạo muội đưa ra thỉnh cầu, điệu cười
như có như không trên khóe môi Chương Minh Viễn rõ ràng có ý châm biếm, cuối
cùng mặc dù có bảo sẽ đi nói chuyện nhưng nghe thế nào cũng giống như một câu
khách sáo. Không ngờ anh ta ấy vậy mà thực sự thu xếp đâu vào đó cho họ, cô
thực sự không tưởng tượng được. Sao bỗng dưng anh ta lại hảo tâm vậy chứ?
Ngớ người trong giây lát, Bạch Lộ cũng không rảnh nghĩ
ngợi nhiều. Mắc gì phải quan tâm đến chuyện cớ sao anh ta lại hảo tâm đột xuất,
nếu đã bắc xong cầu thì cứ thế mà đi thôi. Thời buổi này khám bệnh khó, khám
được bác sĩ tốt càng khó hơn, xếp hàng muốn khám chuyên gia có khi bốc trúng số
một cũng không được, trong khi một câu của anh ta liền vời được phó viện trưởng
ra mặt thu xếp, cô còn do dự gì chứ? Mau chóng dẫn chú nhỏ đi thôi.
Tại bệnh viện, nhóm ba người họ quả nhiên được hưởng
thụ đãi ngộ đặc biệt, bác sĩ chuyên khoa hỏi han chẩn bệnh vô cùng kỹ lưỡng,
các mục kiểm tra cũng làm hết sức cẩn trọng. Khám bệnh cũng là việc tốn thời
gian gần như bậc nhất, đợi có kết quả các mục kiểm tra xong thì cũng đã đến
chiều. May là vấn đề không đáng ngại. Bác sĩ kê một ít thuốc dặn dò về nhà điều
dưỡng cẩn thận. Mọi người đều đồng loạt thở phào một hơi.
Kết quả chẩn đoán chính xác không có vấn đề gì, chú
thím nhỏ liền lên kế hoạch mua vé tàu ngày mai hoặc ngày kia đặng sớm về quê.
Con gái họ, Trân Trân, năm nay mười bảy tuổi, vài ngày nữa khai giảng là lên
lớp mười hai rồi, làm cha mẹ ở giai đoạn quan trọng này chỉ hận không thể mỗi
ngày hai mươi tư tiếng theo sát sao đốc thúc việc học tập của con. Hơn nữa xin
nghỉ ở cơ quan cũng bị trừ tiền lương, có thể trả phép trước hạn đi làm sẽ được
trừ tiền ít đi một ngày. Bạch Lộ muốn giữ hai người ở lại Bắc Kinh chơi vài
hôm, hai người ngẫm nghĩ rồi rốt cuộc vẫn thôi.
Thím nhỏ nói: “Lần này không đi chơi, đợi Trân Trân
nhà chúng ta năm sau thi đậu đại học Bắc Kinh, chú thím theo nó lên nhập học sẽ
thong thả ở chơi vài ngày. Đến lúc đó lại tới làm phiền cháu. Tốt nhất khi ấy
cháu và Chương tiên sinh đã kết hôn rồi, chú thím lên sẽ không lo không có chỗ ở.”
Bạch Lộ mỉm cười gượng gạo, không trả lời câu này. Chú
nhỏ còn ở một bên bổ sung nói: “Lộ Lộ, tối qua chú nói với Chương tiên sinh nhờ
cậu ấy sau này chăm sóc cháu cho tốt, cháu ở Bắc Kinh có cậu ta trông nom, chú
rất yên tâm. Chú nghĩ anh chị hai ở dưới suối vàng cũng an lòng.”
Cô nghe mà giật mình, bỗng nhiên hiểu ra điều gì: “Chú
nhỏ, tối hôm qua chú nói gì với anh ấy vậy?”
“Cũng không có gì, nói chuyện phiếm linh tinh thôi.
Chú chỉ bảo cậu ta chăm sóc cháu cho tốt. Tuy rằng cháu chưa bao giờ nói
