hải chịu trách nhiệm thấy chết mà không cứu
sao, dù rằng ban đầu khi cô cực kỳ hận anh, chỉ hận anh không mau chóng chết
quách đi, nhưng hiện tại nếu quả thật anh chết trong nhà, cô chỉ sợ không thoát
khỏi liên can. Hơn nữa, việc chú cô đi khám bệnh suy cho cùng cũng là anh giúp
đỡ, chỉ với riêng chuyện này thôi cô cũng đã không thể khoanh tay đứng nhìn.
Thế là cô chạy đến gõ cửa rầm rầm: “Chương Minh Viễn
anh không sao chứ?”
“Không sao.”
Mặc dù Chương Minh Viễn đáp không sao, nhưng giọng nói
bải hoải yếu ớt, Bạch Lộ chần chừ giây lát, rốt cuộc vẫn quyết định mở cửa đi
vào xem sao. Anh đang ngồi trên xích đu phía trước cửa sổ sát đất, đầu tựa vào
lưng ghế hơi ngước lên, mắt nhắm lại, giống như đang ngủ. Trên đỉnh đầu treo
một chiếc đèn tường, ánh đèn dìu dịu vừa vặn hắt lên mặt anh, cả khuôn mặt tái
nhợt như tờ giấy.
Nhìn sắc mặt anh là biết không có khả năng không sao
cả, cho nên cô đi tới hỏi lần nữa: “Anh thật sự không sao chứ? Có cần đi bệnh
viện khám không?”
Anh hé mở đôi mắt, giọng nói yếu ớt nhưng quật cường:
“Không đi, ghét nhất là đến bệnh viện.”
Người đã lớn ngần này rồi mà vẫn còn tâm lực chống cự
đi bệnh viện y như con nít, Bạch Lộ thực sự dở khóc dở cười: “Vậy bây giờ anh
cảm thấy thế nào? Còn buồn nôn không?”
Lời còn chưa dứt, Chương Minh Viễn đã nhăn mặt che
miệng đứng dậy khỏi xích đu, vọt vào nhà vệ sinh cách đó hai bước, ôm lấy bồn
cầu nôn liên tục, mọi thứ trong bụng đều đã sớm nôn ra sạch sẽ, hiện giờ không
còn gì để nôn nữa, nhưng anh vẫn nôn dữ dội không ngừng. Tình hình này xem ra
không đi bệnh viện mà chờ anh tự khỏe lên cũng khó.
Đợi Chương Minh Viễn nghiêng nghiêng ngả ngả từ nhà vệ
sinh đi ra xong, Bạch Lộ lại khuyên anh: “Vẫn là nên đến bệnh viện đi, nếu bát
mì kia thực sự có vấn đề, chẳng may ngộ độc thức ăn, nhất định phải để bác sĩ
xử lý.”
Rất có thể anh cảm thấy càng lúc càng khó chịu nên
không cố chấp nữa: “Tôi đã cho Đại Cường tan làm về nhà rồi, xe đậu ở ga-ra
dưới nhà, em lái xe đưa tôi đi đi.”
Tuy Bạch Lộ đã thi lấy bằng lái, nhưng kỹ thuật lái xe
của cô chỉ thường thường. Bởi sau khi cầm bằng lái trong tay cô gần như không
sờ vào vô-lăng nữa, bình thường hiếm khi lái, đương nhiên sẽ lái không tốt. Ban
đầu cô còn định bảo Đại Cường đến làm thêm, nhưng đợi anh ta chạy từ nhà tới
đây cũng mất nửa tiếng, chừng đó thời gian họ đã tới bệnh viện từ lâu rồi.
Mà Chương Minh Viễn không chịu gọi 120 kêu xe cấp cứu,
nói chỉ có chút vấn đề đừng làm rộn lên khiến cả khu phố cứ tưởng có bệnh nhân
ốm thập tử nhất sinh.
Hết cách, Bạch Lộ chỉ có thể tự mình lái xe đưa anh đi
viện. Tay mơ đi đường, khó tránh khỏi lái xe đặc biệt cẩn thận, tốc độ chạy xe
không nhanh hơn đi bộ là bao. Anh còn lấy tinh thần nói giỡn: “Tôi nghĩ đã biết
cái gì gọi là tốc độ rùa bò. Cũng may tôi không phải bộc phát bệnh tim, nếu
không với tốc độ này của em còn chưa kịp đưa đến bệnh viện đã chết nửa đường
trước rồi.”
Cô giận không được, tức cũng không xong: “Tôi đã nói
kỹ thuật lái xe của mình không tốt, là anh nằng nặc đòi tôi chở đấy chứ.”
Trong lúc nói chuyện phân tâm, suýt chút nữa hôn vào
đuôi xe đi trước. Cô vội vàng phanh xe rồi tắt máy, bộ dáng chật vật không chịu
nổi. Thật vất vả chạy đến bệnh viện, gian nan như thể hoàn thành cuộc trường
chinh hai mươi lăm ngàn dặm.
Bác sĩ trực ban chẩn đoán sơ bộ cũng nghi ngờ là do
ngộ độc thức ăn nhưng tạm thời không thể chẩn đoán rõ, cần phải nhập viện điều
trị. Vừa nghe phải nằm viện, chân mày Chương Minh Viễn liền nhíu chặt, Bạch Lộ
cũng không ngờ phải nhập viện, còn tưởng tới bệnh viện tiêm thuốc truyền dịch
gì đó cho ngừng nôn là xong.
Vẻ mặt bác sĩ rất nghiêm túc: “Chắc chắn phải nhập
viện điều trị, chờ vài ngày bệnh tình ổn định thì có thể ra viện. Vả lại ngộ
độc thực phẩm trước mắt chỉ mới là chẩn đoán sơ bộ, ngày mai còn phải tiến hành
kiểm tra tổng quát, ở lại bệnh viện càng thuận tiện hơn. Được rồi, để tôi bảo y
tá sắp xếp cho hai người một phòng bệnh, tạm thời cứ truyền một bình dịch đã.
Nếu không bệnh nhân cứ tiếp tục nôn như vậy mãi cũng không được.”
Quả thực, triệu chứng không khỏe của Chương Minh Viễn
hiện tại không chỉ có nôn mửa, anh còn cảm giác hơi sốt cùng choáng váng, mặc
dù không bị tiêu chảy nhưng trong ruột cảm thấy rất khó chịu. Bác sĩ khăng
khăng muốn sắp xếp nhập viện điều trị, tuy anh cực kỳ không tình nguyện nhưng
không thể không nghe theo mệnh lệnh của bác sĩ. Anh biết nếu mình không phối
hợp với bác sĩ, kết quả phỏng chừng sẽ phải ở bệnh viện càng lâu hơn.
Chương Minh Viễn phải nhập viện điều trị, Bạch Lộ cảm
thấy sự tình nghiêm trọng: “Vậy anh báo cho chị anh qua đi.”
Không ngờ anh lại phủ quyết ngay tắp lự: “Muốn chị ấy
tới làm gì? Không cần.”
“Anh phải nhập viện đó, còn không chịu cho người nhà
biết sao?”
“Chỉ là ăn uống bậy bạ dẫn đến chút bệnh vặt, mai mốt
lại khỏe thôi, cũng không phải bệnh hiểm nghèo gì, đừng hở chút là đi quấy rầy
họ.”
Bản thân Chương Minh Viễn không chịu thông báo, Bạch
Lộ không có số điện thoại cũng chẳng cách nào thông báo thay