ngựa bị hủy hoại, Alan cũng thấy mấy người kia chẳng có chút mảy may nhân đạo nào khi không ngừng thúc giục ngựa băng qua vùng đất gồ ghề. Nhưng Alan đơn giản chỉ là kẻ đi theo chứ không phải là người chỉ huy. Bất cứ thứ gì Douglas khăng khăng muốn thì người khác đều phải phục tùng, và tất nhiên những chú ngựa và mọi thứ khác cũng sẽ phải chịu bị đày đọa
(1) Một loại cây họ thạch nam ở Bắc Mỹ.
Là người đi sau rốt, Alan nghe thấy tiếng của bốn người kia vọng lại qua rặng thông và linh sam. Tiếng thúc ngựa, tiếng la ó. Dù oán giận Douglas nhưng anh vẫn mỉm cười khi tưởng tượng cảnh Sam, Roddy và James trần truồng nhảy xuống hồ nước lạnh cóng. Mấy thằng ngốc điên rồ. Thế nào cũng bị viêm phổi cho coi, và tất cả chỉ để làm tên Montgomery khoái trá. Trời đánh thánh vật dòng họ nhà Montgomery. Trời đánh thánh vật cái ngôi nhà đẹp đẽ trên đồi kia. Trời đánh thánh vật cả tiền bạc của họ nữa. Đôi lúc, Alan tự hỏi liệu có phải cái gã tự xưng là thủ lĩnh kia nảy ra mấy cái trò kỳ quặc chỉ để xem hắn có thể đẩy người khác đi đến đâu không.
Cuối cùng cũng thoát khỏi lùm cây vấn vít, Alan ngạc nhiên khi chưa thấy ai xuống nước. Anh khum bàn tay trên mắt để nhìn cho rõ tất cả những thứ hỗn tạp kia là gì và khẳng định rằng có năm dáng người đang đứng trước hồ bơi, bốn người bạn đồng hành của anh và một cô gái nhỏ nhắn. Douglas đã lấy chiếc khăn choàng của cô gái và giơ nó quá tầm với của cô. Vẫn như mọi khi. Hễ có cơ hội được hiếp đáp người khác là Douglas chớp lấy liền. Dù thấy khó chịu nhưng Alan cho rằng cách trêu chọc đó không vượt ngưỡng vô hại.
Rồi anh nhận ra cô gái. Đó là Annie Trimble, cô gái thiểu năng trong thị trấn. Dẫu đã gần hai mươi và qua thời trẻ dại từ lâu nhưng trông cô thậm chí càng trẻ con và đáng thương hơn trong bộ váy yếm xanh dương kỳ dị, cùng bít tất dài đen và đôi giày đính cúc cao bê bết bụi bẩn. Mẹ Alan vẫn thường qua nhà Trimble chơi nên anh biết bà Edie Trimble luôn cố gắng giữ cho con gái mình gọn gàng sạch sẽ, nhưng Annie cứ thích chạy đùa trong rừng đến nỗi nó trở thành một nhiệm vụ bất khả thi.
Tim anh thắt lại trước vẻ hốt hoảng trên gương mặt nhỏ nhắn của cô lúc cô điên cuồng chộp lại chiếc khăn. Annie hay quên đồ mặc trong rừng nên người nhà rất nghiêm khắc với cô trong vấn đề phải mang đồ về. Alan biết rằng thế nào cô cũng bị rầy la, tệ hơn là, nếu trở về nhà trong tình trạng không mảnh vải che thân thì cha cô, ngài thẩm phán, vốn đã không tin vào việc kiệm đòn roi và nỗi khổ của Annie nên sẽ trừng trị cô mạnh tay hơn nhiều so với ba đứa con gái lớn của mình.
Alan không vì thế mà trách ngài thẩm phán hay nghĩ ông ta ác độc. Người khờ dại như Annie rất khó kiểm soát, và bố mẹ cô chắc sẽ được ngợi khen vì giữ cô ở nhà. Hầu hết mọi người chắc sẽ tống đứa con như Annie vào nhà thương điên. Nếu chẳng phải vì nhà Trimble xoay sở để giữ cô cho khuất mắt phần lớn thời gian khi có khách đến chơi thì rất có thể ông bà ấy đã bị cái xã hội văn minh này khai trừ rồi. Không ít kẻ thấy khó chịu với những người như Annie. Dẫu vậy, cha mẹ Annie vẫn không muốn đưa cô vào trại từ thiện, mà chọn cách làm mờ nhạt đi sự tồn tại của cô.
Tại sao nhà Trimble lại phải bận tâm, Alan cũng chịu. Tiền bạc thì tất nhiên không thành vấn đề rồi: Gia đình ấy có đủ khả năng cho cô được nhận nuôi và những khát vọng chính trị của ngài thẩm phán khiến mọi người càng thắc mắc rằng sao họ vẫn chưa làm điều đó. Dù ai cũng biết Annie vẫn phát triển bình thường cho đến ngày cô bị cơn sốt hồi nhỏ ảnh hưởng đến trí óc, thế nhưng vẫn có những người trong thị trấn xì xào sau lưng nhà Trimbe rằng một trong số các bác của bà Edie Trimble bị điên và chứng rối loạn thần kinh này là do di truyền. Những chuyện rỉ tai đó có thể phá hủy mức độ tín nhiệm của một chính trị gia.
Mẹ kiếp. Douglas phải biết rằng Annie không hiểu hắn chỉ đang đùa giỡn với cô. Điều này hiển hiện qua những nỗ lực điên dại để giành lại chiếc khăn. Dễ thấy rằng sinh vật đáng thương kia đang cạn dần kiên nhẫn. Vẻ hoang mang trong đôi mắt to màu xanh dương của cô cho thấy điều đó, đấy là còn chưa kể đến việc cô cứ bịt lấy đầu một cách lạ lùng mỗi khi Douglas nói gì đó với cô. Hiển nhiên, cô không hiểu bất cứ thứ gì hắn nói.
“Chúng ta vẫn chưa qua cái thời chơi mấy cái trò này sao?”, Alan nói to. “Thôi nào, Douglas. Để cho cô gái đáng thương đó yên đi.”
“Đức Thánh Alan cất tiếng”, Douglas độp lại. “Cứ làm như mình chưa từng trêu con nhỏ này ấy nhỉ?”
Hắn bắt được thóp Alan. “Chúng ta đều có tội chòng ghẹo Annie một hay hai lần, nhưng đó là khi còn trẻ con. Thằng đàn ông thực thụ không làm mấy trò ấy.”
“Đúng rồi đấy. Thôi nào, Douglas”, Roddy dụ. “Để nhỏ đó yên đi.”
Douglas ra vẻ như không thèm nghe. Hắn nhoài người về phía trước, cười nhăn nhở và đu chiếc khăn choàng trong tầm với của cô. “Bé muốn cái này à, cục cưng? Thế thì lại đây mà lấy đi này.”
Khi nhử được cô tới gần hơn, Douglas quét mắt một lượt trên chiếc váy yếm có lẽ bị thác nước ngược dòng làm ướt của cô. Ai ai sống trong và quanh khu Hooperville đều biết Annie đặc biệt hứng thú tha thẩn trên