cô ấy làm được thế?”
Xương sống căng ra, bà Edie đứng dậy. “Chúng tôi đều hiểu những gì ngài nói. Chỉ là không tán thành thôi.”
“Tôi không trách cứ gì ở đây cả”, Alex đảm bảo với họ bằng giọng nhỏ nhẹ hơn. “Xin đừng hiểu lầm. Tôi chỉ đơn giản nói rằng bệnh của Annie có thể không nặng như hai ông bà nghĩ. Tôi muốn đưa cô ấy lên Portland. Làm một vài kiểm tra. Trên đó có mấy bác sĩ rất giỏi, họ có thể...”
“Không!”, bà Edie kêu ré lên. Bà ta phẫn uất nhìn chồng. “Tôi đã sợ rằng chuyện này sẽ xảy ra! Tôi cầu xin ông dàn xếp để đưa con bé đi đến lúc đứa bé ra đời. Giờ thì nhìn đi! Ngài ấy muốn đi kiểm tra!”
Bà ta nói từ kiểm tra cứ như đó là một từ tục tĩu. Alex thở dài. “Chỉ là một đợt khám bệnh thông thường thôi, thưa bà Trimble. Không có gì chuyên sâu cả. Việc này có tổn hại gì đâu?”
“Tổn hại gì đâu?”, bà ta hỏi khẽ khàng, “Đấy mới chỉ là khởi đầu. Chúng tôi biết điều tiếp theo là ngài muốn giữ Annie ở Montgomery Hall và không bao giờ cho nó về”.
Ông James với ra nắm chặt tay vợ mình. “Nào, Edie, Alex có nói thế đâu. Bà đang kết luận vội vã đấy. Phải không, anh Alex?”
Cảm giác nghẹt thở tràn vào ngực Alex, “À, thật ra, ông James này, tôi muốn nói với ông về...”
“Tôi biết mà!” Bà Edie giật tay ra khỏi nắm tay chồng. Trừng trừng nhìn Alex, bà ta kêu lên, “Ngài đã hứa rồi, thưa ngài! Cuộc dàn xếp tạm thời, ngài đã nói thế. Trên danh nghĩa thôi. Ngài đã hứa rồi mà!”.
Alex xoa tay lên mặt. “Đấy là trước khi tôi nhận ra...”
“Trước khi nhận ra cái gì?”, bà ta hỏi gặng. “Sao ngài dám? Ngài mới có nó ba ngày ngắn ngủi, rồi đột nhiên ngài nghĩ mình biết nhiều về nó hơn mẹ đẻ nó sao? Ngài đang nghĩ đến việc biến cuộc hôn nhân này thành mãi mãi ư? Sao ngài dám?”
“Tôi chỉ muốn điều tốt nhất cho Annie”, Alex khẽ nói. “Nếu cô ấy không thiểu năng như bà nghĩ, bà Edie à, hãy tưởng tượng cô ấy sẽ phải chịu đau đớn nhường nào nếu tôi chia rẽ hai mẹ con cô ấy.”
“Điều tốt nhất cho Annie?” Bà ta cười chua chát. “Để tôi dự đoán tương lai nếu ngài hành động điên rồ kiểu này chứ, thưa ngài Montgomery? Sau khi quá muộn, ngài sẽ phát hiện ra là tôi đúng, rằng con gái chúng tôi quả thực là đứa đần độn. Và cuối cùng ngài sẽ làm một chuyện dễ dàng là để con bé kẹt ở một trong những khu từ thiện kinh khủng nhất. Con bé sẽ bị khóa trong phòng và trông coi như thể nó là động vật. Tôi đã mất mười bốn năm làm mọi thứ để ngăn chặn điều đó.”
“Tôi sẽ không bao giờ đưa Annie vào một trại nào cả.”
“Ngài sẽ không ư? Ngài còn trẻ và đầy sức hút. Một ngày nào đó, ngài sẽ gặp một cô gái trẻ bình thường mà ngài muốn lấy. Sau đó thì chuyện gì sẽ xảy ra với Annie đây?”
“Trong đời mình, tôi không bao giờ bội ước”, Alex vặn lại. “Và tôi chắc chắn sẽ không bắt đầu với lời thề hôn ước của mình. Annie sẽ luôn có một mái ấm ở Montgomery Hall.”
“Ngay lúc này đây ngài đang bội ước đấy”, bà ta bật lại. “Ngài hứa sẽ trả con gái lại cho tôi, mà giờ ngài đang do dự.”
“Ông James”, Alex mệt mỏi nói, “nói điều gì đó thiết thực với bà ấy đi. Làm ơn? Nếu có cơ hội để Annie có thể dạy dỗ được, dù có mất bao nhiêu thời gian đi chăng nữa, sao tôi có thể phớt lờ đi chứ? Một vài cuộc kiểm tra thì có hại gì đâu?”.
Ông thẩm phán tránh nhìn thẳng vào mắt Alex. “Anh thật sự cho là chúng tôi sẽ làm ngơ việc cho con bé đi kiểm tra nếu tin rằng có hy vọng dù là le lói sao? Người duy nhất mà tôi phải nói điều thiết thực là anh đấy, Alex. Edie là mẹ Annie. Bà ấy đã chăm sóc cho con bé từ lúc nó mới lọt lòng. Bệnh Annie nặng thế nào ai biết rõ hơn bà ấy chứ?”
Ở những tình huống bình thường thì Alex có thể đã không tranh cãi về điều này làm gì. Nhưng vì trước kia ông thẩm phán đã nói tất cả nên anh biết còn rất nhiều thứ liên quan ở đây ngoài những gì tai nghe mắt thấy. Bệnh điên di truyền. Chúng là những từ kinh khủng và được coi là nỗi khiếp đảm lớn nhất của nhà Trimble. Nỗi khiếp sợ lấn át đến nỗi không ai trong hai người họ nhận thức được điều đó, cả hai đều có lý do riêng, ông James thì vì sự nghiệp, bà Edie thì vì tội lỗi.
Nếu Annie được kiểm tra... Nếu người ta phát hiện ra rằng chứng rối loạn thần kinh của cô là do bệnh điên di truyền và không phải do tác động của sốt cao, thì cả hai người họ sợ sẽ phải trả giá, bà Edie phải trả giá vì những dối trá ba mươi năm trước đã phạm phải trong cuộc hôn nhân của mình, ông thẩm phán phải trả giá khi mất sự tín nhiệm trong chính trường. Không muốn liều lĩnh như thế, họ thà giữ Annie, bí mật tội lỗi của họ, khuất khỏi thế giới này.
“Chúng ta sẽ giữ kín chuyến đi đến Portland”, Alex cố nói. “Sẽ không một ai biết cô ấy được thăm khám.”
“Tôi sẽ không tán thành bất cứ cuộc kiểm tra nào hết”, ông James kiên quyết nói.
Alex cóc cần sự đồng ý của ông ta và hai vợ chồng Trimble biết cả. Nhưng anh thấy thật thiếu thận trọng khi nói thế. “Tôi hiểu.”
“Xin hãy tin rằng chúng tôi yêu con gái mình”, ông James thêm vào.
Mím môi thành một đường nghiêm khắc, Alex chằm chặp nhìn ông thẩm phán mà anh đã từng vô cùng ngưỡng mộ. Nếu nghĩ mình yêu con gái, thì ông ấy có một định nghĩa cho từ đó hoàn toàn khác với của Alex. Không phải chỉ
