XtGem Forum catalog
Giang Nam Hận

Giang Nam Hận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323935

Bình chọn: 9.5.00/10/393 lượt.

t, vo tròn như nắm hoa mai khô nhăn nhúm, không thể mặc ra đường. Trên vạt áo mở toang còn có thể thấy dấu răng hắn cắn rành rành… Nàng nổi cáu, đánh bờ vai hắn: “Anh, anh,

anh, anh làm việc tốt thật đấy!” Hắn bị đau nhưng chỉ mỉm cười, tựa như

trên thế gian này chuyện vui sướng nhất cũng chỉ có thế!

Nàng bị hắn kéo lên giường, cảm thấy

chiếc gối cao mềm nhuyễn pha lẫn hơi thở của hắn, khiến người ta yên tâm hơn bất kì thứ gì. Nàng khẽ thở nhẹ nhõm, mí mắt nặng trĩu. Bỗng dưng

nàng nhớ tới một việc, liền xoay qua khều hắn, mơ màng hỏi: “Anh ngủ rồi hả?”

Hắn làm sao có thể ngủ nhanh như vậy, yêu thương nhéo chóp mũi của nàng, đáp: “Chuyện gì em?”

Nàng thấy cơn mệt mỏi đổ ụp tới, miễn

cưỡng nhướng mắt nói: “Anh nên thả thị vệ Bành Đinh Lực ra đi. Nghe đâu

anh ta còn quét rác trong doanh trại đó.”

Hắn bật cười gật đầu, dịu dàng nói: “Anh

biết rồi, em mau ngủ đi!” Phải nên thả rồi! Sau khi gặp lại nàng, hằng

ngày lo nhớ, lo nhung đều là nàng, làm sao còn tâm tư bỏ vào việc cỏn

con đấy?

Ở xa xa trong doanh trại, Bành Đinh Lực

đang cùng thuộc cấp quét rác trước sân, bỗng dưng hắt xì liên tiếp mấy

cái. Gã vừa ngước đầu lên, chỉ thấy trên bầu trời một cảnh xuân vô hạn.

Hách Liên Tĩnh Phong vừa về tới nhà thì

có tâm sự, đi tới đi lui trong phòng. Hồi lâu sau hắn mới ngồi xuống

cạnh nàng, tay trái cầm lấy tay phải của nàng bóp chặt, nói: “Gia Chung

mới tới tìm anh… báo Nhị di nương bệnh nặng…”

Tịnh Vi biết hắn có việc muốn nói, nhưng

không ngờ là chuyện của Nhị di nương. Nàng giật mình ngước lên, hỏi:

“Nhị di nương về từ bao giờ?”

Hách Liên Tĩnh Phong đáp: “Khoảng nửa năm trước…”

Sau cuộc nổi loạn năm đó, Hách Liên Tĩnh

Lôi và Hách Liên Tĩnh Triết được đưa xuất ngoại. Nhị di thái tỏ ý muốn

theo hai con trai, Hách Liên Tĩnh Phong cũng đồng ý với yêu cầu này.

Những năm gần đây, họ vẫn phiêu bạc nơi xứ người, xưa nay chưa từng có

tin tức.

Hơn một năm trước, Hách Liên Tĩnh Phong

bỗng nhận được một bức thư dài của Nhị di thái. Bà ta nói sức khỏe mình

càng ngày càng yếu, rất hi vọng có thể trở về, sau trăm tuổi lá rụng về

cội. Mặt khác, bà ta đi cùng với một người nữa – đó là con trai Hách

Liên Tĩnh Triết.

Hách Liên Tĩnh Phong suy nghĩ mãi. Mấy

năm nay trong quân đội uy danh của hắn như mặt trời buổi trưa. Các bè

phái thân thiết năm đó với Hách Liên Tĩnh Lôi và Hách Liên Tĩnh Triết đã giải quyết xong từ lâu, hoặc buồn bã rút lui, hoặc thất bại tử hình.

Hắn sai người hỏi thăm mới biết, sau khi Hách Liên Tĩnh Triết đến Đức

thì học ngành y. Thậm chí hai anh em cải họ sang họ của Nhị di thái,

thành Chu Tĩnh Lôi và Chu Tĩnh Triết.

Không còn ai có thể uy hiếp hắn. Việc năm đó, suy cho cùng cũng vì quyền lực. Cái gọi là ‘người không vì mình,

trời tru đất diệt’. Nếu đổi ngược lại, có lẽ hắn cũng lựa chọn tương tự.

Hắn chuẩn bị cả tháng, căn dặn thuộc hạ

sắp xếp một tòa dinh thự. Ai ngờ, khi Nhị di thái trở về lại từ chối vào ở căn nhà do hắn tặng, còn bảo tên thuộc hạ hắn sai tới báo lại rằng:

“Đại thiếu có thể cho mẹ con tôi trở về, chúng tôi vô cùng biết ơn. Nhà

cửa thì xin miễn, chúng tôi đã chẳng còn quan hệ gì với Hách Liên gia.

Đại thiếu hãy coi như mấy người chúng tôi đã chết, cho chúng tôi một

cuộc sống thầm lặng.”

Trả lời dường như có vẻ lãnh đạm. Hách

Liên Tĩnh Phong vừa nghe xong, liền sai người tặng mấy vạn đồng, ý hắn

cũng muốn để bọn họ tự mình chọn nhà. Ai dè Nhị di thái ba lần bảy lượt

trả về: “Đại thiếu có tấm lòng thì chúng tôi nhận. Tĩnh Triết đã tìm

được việc làm, không nhọc công Đại thiếu lo lắng.” Theo tin tức các

thuộc hạ, Hách Liên Tĩnh Triết đang làm bác sĩ trong bệnh viện của người nước ngoài xây dựng tại An Dương. Nhị di nương mới qua khỏi những ngày

sóng gió, bỗng gửi thư báo bệnh nặng, chẳng biết họa phúc lúc nào.

Tịnh Vi nghe xong cũng im lặng hồi lâu,

bấy giờ mới nhẹ giọng nói: “Không thể ngờ được những năm gần đây, Nhị di nương đã thay đổi nhiều đến vậy.” Chẳng biết Nhị di nương còn canh cánh chuyện cũ trong lòng, tránh né không muốn gặp, hay thật sự quên hết mọi quá khứ, định cả đời cắt đứt quan hệ với Hách Liên gia?

Trong các bà vợ của lão Đốc quân, Nhị di

thái đi xa, Thất di thái bệnh chết, chỉ có Tứ di thái còn trong phủ. Mấy năm nay, Bát di thái luôn xin ở biệt viện, một lòng hướng Phật, thỉnh

thoảng còn tới Hoa tự trên núi để thanh tu. Nếu chẳng phải chủ trì khăng khăng Bát di thái phàm duyên chưa dứt, e rằng đã quy y. Nếu không thì

với tâm tư của nàng ta, ắt hẳn sớm làm bạn bên đèn Phật. Lúc này nàng ta bất ngờ về phủ đúng dịp.

Qủa thực là không mất đi một người có cùng ý tưởng, Hách Liên Tĩnh Phong gật đầu tán đồng: “Em nói đúng.”

Sau cách biệt nhiều năm, Nhị di thái xưa

kia qua bốn mươi tuổi vẫn quyến rũ, thông minh, giờ đã thành một lão bà

tóc bạc với ánh mắt nhu hòa. Hệt như gió mưa nước ngoài đã rút sạch mọi

sức sống của bà ta.

Thấy mọi người, bà ta chỉ mỉm cười, nói: “Các người có lòng.”

Tứ di thái và Nhị di thái sống chung lâu

nhất, cũng quen thuộc nhất. Tứ di thái tới bên giường bệnh nắm lấy tay

bà ta, thở dài: “