Old school Easter eggs.
Giang Nam Tiểu Nương Tử

Giang Nam Tiểu Nương Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322932

Bình chọn: 9.00/10/293 lượt.

ạt tới trình độ của thần tiên. Tiếp đó Hạ Hà để cho Hà Quan Nguyệt tự tay luyện tập, còn mình ở một bên giám sát. Hà Quan Nguyệt vốn là người chịu khó, lại thông minh, lập tức đã học được thành hình thành dạng.

Cứ như vậy, trong mấy tháng ngắn ngủi, Hà Quan Nguyệt đã học được rất nhiều, có thể làm được một buổi tiệc.

Ngoài ra, Hà Quan Nguyệt cũng lợi dụng thời gian mấy tháng rảnh rỗi này đi xem cửa hàng ở nhiều nơi. Vừa vặn trên phố Tuyên Nam có một nhà muốn bán cửa hàng, mặt tiền cửa hàng không lớn, nhưng cũng có hai tầng lầu, xoay mặt ra đường lớn, giá cũng hợp lý, Nguyễn Túy Tuyết đến xem cũng thấy ổn, lập tức làm khế ước mua bán. Những thứ khác như mâm khay, chén bát do vợ chồng Lỗ đại thúc phụ trách mua, còn bàn ghế sẽ được cửa hàng củaTrương gia ở chợ Bắc Đại chở tới.

Tất cả đều đã được chuẩn bị ổn thỏa, chỉ còn có việc đặt tên cửa tiệm nữa thôi. Lúc Hà Quan Nguyệt đến xin ý kiến của Nguyễn Túy Tuyết, nàng chỉ cười nhẹ, liền nói: “Gọi là Diệp Vân lâu đi! Kỷ niệm một lần gặp gỡ ba năm trước.”

Mặc dù Hà Quan Nguyệt không rõ ba năm trước đây có cuộc gặp gỡ gì, nhưng hắn biết ba năm trước đây phu nhân đã cắt cổ tay tự vẫn, hắn không hỏi nhiều mà cũng không nên hỏi nhiều, lập tức cung kính trả lời: “ Dạ, vậy gọi là Diệp Vân lâu. Vậy...mời phu nhân đề chữ.”

“Không thành vấn đề!” Nguyễn Túy Tuyết cười.

Một tháng sau, ‘Diệp Vân lâu’ ở phố Tuyên Nam thuộc kinh thành khai trương, đây là một tiệm ăn chỉ bán món ăn của Tô Châu, tổng quản kiêm thu ngân là Hà Quan Nguyệt, chạy bàn là Lỗ đại thúc, còn phòng bếp do Nguyễn Túy Tuyết cùng Hạ Hà, Lỗ đại thẩm phụ trách.

Mới khai trương được vài ngày nhưng qua mọi người truyền tai nhau, buôn bán cũng rất hưng thịnh, mọi người ai cũng bận đến chết. Nguyễn Túy Tuyết vốn chỉ định buôn bán nho nhỏ, không nghĩ tới Diệp Vân lâu lại buôn bán thịnh vượng, vượt qua tưởng tượng ban đầu của nàng.

Nhưng Nguyễn Túy Tuyết vẫn ở tại trong Di Thẩm viện, vì không muốn để cho người trong trang nghi ngờ, nên nàng phải ở lại trong viện vài ngày, những ngày nàng không có mặt Hạ Hà sẽ làm đầu bếp. Nhưng sau đó Hà Quan Nguyệt học thành nghề, do đó giao cho hắn làm đầu bếp, bởi hắn không đành lòng nhìn Hạ Hà mỗi lần về phòng đều ngủ bất tỉnh nhân sự, hại hắn dục hỏa đốt người, lại không có chỗ phát tiết.

Nhưng sau khi Hà Quan Nguyệt làm đầu bếp, Hạ Hà vẫn cạn kiệt thể lực như trước. Chỉ có thể trách thể lực của Hà Quan Nguyệt quá tốt, sau khi làm hết việc, hắn vẫn có thể cùng Hạ Hà hoan ái cả một đêm, thường hay khiến Hạ Hà mệt đến mức ngủ mê mệt.

*****

Một năm rưỡi sau, Diệp Vân lâu kiếm được mấy ngàn lượng bạc, Nguyễn Túy Tuyết liền dặn Hà Quan Nguyệt mua đất xây một căn nhà, đặt tên là Duyệt Vân sơn trang, rốt cuộc trong nửa năm cũng xây xong.

Duyệt Vân sơn trang vốn là chỗ nương thân của Nguyễn Túy Tuyết do nàng sợ sẽ có một ngày Doãn gia đuổi nàng khỏi cửa. Nhưng sau khi xây xong lại bỏ không nên nàng lại muốn Hà Quan Nguyệt chuyển đến đó ở, nhưng Hà Quan Nguyệt lại kiên quyết không chịu đi quá giới hạn. Cuối cùng bởi yêu cầu cương quyết của Nguyễn Túy Tuyết, hắn mới miễn cưỡng đến ở căn phòng phía sau của Duyệt Vân sơn trang.

Nguyễn Túy Tuyết cũng có ý định để Hà Quan Nguyệt kinh doanh Diệp Vân lâu, như vậy Hạ Hà đi theo hắn, cuộc sống cũng được bảo đảm. Nhưng Hà Quan Nguyệt kiên trì không chịu. Tuy rằng thực tế chuyện trong lâu đều là do hắn chịu trách nhiệm nhưng chuyện gì hắn cũng đều bẩm báo với Nguyễn Túy Tuyết rồi mới đi làm, giữ nghiêm chức trách của tổng quản. Đời này có thể ở cùng với Hạ Hà, hắn đã không còn mong ước gì hơn nữa, hắn thấy đã dủ thỏa mãn rồi.

Lúc này Hạ Hà cũng hai mươi tuổi. Hôm nay, sau khi quét dọn ở Di Thẩm viện xong, nàng liền trở lại căn phòng phía sau Duyệt Vân sơn trang. Vì sợ Nguyễn Túy Tuyết ở Di Thẩm viện không có người chăm sóc nên Hạ Hà vẫn giống như trước kia. Sáng sớm Hà Quan Nguyệt sẽ đưa nàng đến Di Thẩm viện, sau đó hắn sẽ đến chợ mua thức ăn cùng mấy đồ lặt vặt tiệm ăn cần dùng trong ngày hôm đó rồi làm việc cả ngày tại Diệp Vân lâu còn Hạ Hà thì sẽ ở lại Di Thẩm viện hầu hạ Nguyễn Túy Tuyết.

Thời gian dùng bữa đông khách, Hạ Hà sẽ quay về lâu giúp đỡ. Buổi tối, sau khi Nguyễn Túy Tuyết lên giường đi ngủ, Hà Quan Nguyệt lại đánh xe ngựa đến đón Hạ Hà, hai người cùng nhau trở lại Duyệt Vân sơn trang.

Hôm nay Diệp Vân lâu nghỉ, không mở cửa buôn bán, cũng mới sáng sớm nên bên phía tiểu thư ở Di Thẩm viện cũng không có việc gì, tiểu thư còn cải nam trang tràn đầy hào hứng ra ngoài, nói muốn đến dưới cầu Song Nguyệt nghe người ta kể chuyện Thủy Hử. Nghe nói tài ăn nói của người kể chuyện kia rất tốt, một vài thiếu niên trẻ tuổi nghe xong còn nói phải đi làm đạo tặc...... Nàng nhớ rõ lúc tiểu thư ra ngoài dáng vẻ rất hưng phấn, không có vẻ gì giống một phu nhân bị thất sủng cả.

Một đôi tay lớn liền kéo eo nhỏ của Hạ Hà, ôm nàng vào ngực, không cần phải nói cũng biết là ai.

“Tiểu Hà Nhi, đang nghĩ gì mà lại thất thần như vậy?” Hà Quan Nguyệt véo nhẹ chiếc mũi nhỏ của Hạ Hà.

“Thiếp đang nghĩ đến tiểu thư nhà chúng ta.” Hạ Hà thở dài.