chỉ tiếc… cô không phải là Thanh Đồng…
Anh ta thì thầm, tựa như đang nói ra nội tâm của mình.
Thượng Quan Tuyền ngẩn người…
Cô hoàn toàn có thể cảm nhận được rõ ràng rằng Phong cực kì yêu mẹ cô,
tình yêu cực kì sâu đậm, ăn vào tận xương tủy chứ không đơn thuần là sự
khát khao như lời Niếp Ngân nói!
Trong mắt Phong, mẹ cô là một người phụ nữ, còn anh ta rất yêu người phụ nữ đó!
Thượng Quan Tuyền không biết mình nên làm thế nào, thật sự thì cô cũng không dám có hành động gì.
Bởi vì trong đôi mắt Phong ánh lên sự điên cuồng và ham muốn chiếm giữ,
Thượng Quan Tuyền cũng đoán ra tình yêu của anh ta sẽ khiến anh ta mất
khống chế. Nếu cô không cẩn thận chọc giận anh ta thì cô sẽ làm tổn hại
đến đứa con trong bụng mình!
Dù có thế nào, cô vẫn phải bảo vệ đứa con này!
Đây là con của Lãnh Thiên Dục, là con của người đàn ông cô yêu nhất!
Phong mê muội động chạm vào cơ thể Thượng Quan Tuyền, vừa cẩn thận vừa tràn
đầy lưu luyến. Nhưng khi bàn tay ấm áp của anh ta phủ lên bụng dưới của
cô thì hơi thở của Phong trong nháy mắt liền trở nên điên cuồng…
- Tại sao? Tại sao em lại yêu người đàn ông đó? Tại sao em lại cam tâm
tình nguyện sinh con cho anh ta? Tại sao em thà chết cũng không chấp
nhận tình yêu của anh?
Phong gào lên, đôi mắt đen đầy phẫn nộ và ghen tị lúc này đã vằn lên những tia máu đỏ…
Thượng Quan Tuyền không dám hít thở mạnh, cô biết Phong đã hoàn toàn coi cô là Thanh Đồng, coi cô là mẹ cô!
Thấy Thượng Quan Tuyền không nói gì, sắc mặt Phong càng thêm bất mãn, anh ta bấu chặt hai vai cô…
Thượng Quan Tuyền nhíu mày lại, chịu đựng cơn đau truyền đến từ bả vai…
- Sao em lại không nói gì? Em hận anh đúng không? – Ánh mắt Phong trở nên hỗn độn, ánh mắt nhìn Thượng Quan Tuyền dần trở nên biến hóa.
- Anh đang nói gì... – Thượng Quan Tuyền run sợ, dè dặt hỏi.
Cô biết lúc này Phong đang cực kì hỗn loạn, có lẽ vì cô trông rất giống
Thanh Đồng nên mới khiến thứ tình cảm ẩn sâu trong đáy lòng anh ta bùng
lên.
Nhưng, anh ta vừa nói “hận”, anh ta có ý gì?
- Thanh Đồng... Thanh Đồng...
Phong cúi thấp người xuống, bàn tay âu yếm vuốt mái tóc cô, hô hấp nặng nề phả vào cổ Thượng Quan Tuyền...
- Em có biết anh yêu em lắm không, tình cảm của anh sao có thể so sánh
với tình cảm của Niếp Ngân được chứ? Anh biết năm đó anh sai rồi, anh
không nên chiếm đoạt em như vậy... Chuyện này... Là do anh sợ mất em...
Anh quá yêu em...
Anh ta nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trầm thấp đầy tình cảm nhưng lại khiến Thượng Quan Tuyền hoàn toàn chấn động và kinh hãi.
Cái gì?
Cô run lên bần bật... trái tim như bị con dao nhọn đâm vào!
Phong vừa mới nói gì?
Anh ta... anh ta đã...
Cảm giác phẫn nộ cực kì mãnh liệt vọt thẳng vào từng tế bào trong cơ thể cô, đôi mắt trong veo lúc này rực sáng lửa giận !
- Anh là đồ đê tiện, vì ham muốn của bản thân mà không từ một thủ đoạn
nào! – Giọng nói của cô cũng vì phẫn nộ mà trở nên run rẩy!
- Anh đê tiện, nhưng anh tình nguyện như vậy. Anh cho rằng có được cơ thể của em thì sẽ có được trái tim em. Nhưng anh không ngờ em lại yêu người đàn ông chết tiệt đó như vậy! Anh hận! Anh rất hận! Mỗi lần nhìn thấy
anh ta đưa em về nhà, anh chỉ hận không thể giết anh ta... Nếu không
phải Niếp Ngân ngăn cản thì anh ta đã chết từ lâu rồi, nếu anh ta chết
rồi thì có lẽ em sẽ trở về bên cạnh anh...
Phong si mê ngắm
nhìn khuôn mặt Thượng Quan Tuyền, ngón tay thon dài vỗ nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô nhưng lời nói lại vô cùng tàn nhẫn!
Thượng Quan Tuyền kinh hãi, không cần nhìn vẻ mặt Phong, cô vẫn có thể cảm nhận được sự giày
vò trong lòng anh ta... Tình yêu của anh ta quá mức ích kỷ, dường như đã biến thành tâm bệnh, do ngày thường che giấu quá sâu, hôm nay mới bộc
phát!
Lát sau, cô phản ứng lại, quay mặt đi không cho anh ta chạm vào mình...
- Nếu anh thật sự giết người đàn ông đó thì Thanh Đồng sẽ hận anh cả đời, anh nhất định sẽ không có được tình yêu!
Người đàn ông đó chắc là cha của cô. Tuy cô chưa từng thấy mặt ông nhưng chắc chắn ông là một người rất tốt, nếu không sao mẹ cô lại liều lĩnh muốn
thoát khỏi tổ chức để sống cùng ông, dù có phải trả giá bằng tính mạng
cũng không hối tiếc!
Ai ngờ Phong Nhẫn nghe Thượng Quan Tuyền nói vậy, đôi mắt đột nhiên trở nên kích động, gương mặt anh ta cũng trở nên vặn vẹo...
Anh ta nhìn Thượng Quan Tuyền không hề chớp mắt, dường như muốn nhìn thấu
nội tâm cô. Anh ta cắn chặt riêng, nói từng câu từng chữ:
-
Dù anh không có được trái tim em nhưng nhất định anh phải giữ em lại bên cạnh! Người đàn ông kia là ai chứ? Dựa vào cái gì mà có được em? Dựa
vào cái gì mà vì anh ta, em lại muốn buông bỏ mọi thứ? Không cho phép,
anh tuyệt đối không cho phép! Thanh Đồng...
Vẻ mặt anh ta đầy mê muội, ngón tay thon dài quyến luyến vuốt ve gương mặt Thượng Quan
Tuyền: “Chỉ cần chờ người đàn ông đó chết đi, em sẽ là của anh...”.
Thượng Quan Tuyền nhìn ánh mắt điên cuồng thác loạn của anh ta, trong lòng đầy căng thẳng.
Không biết tại sao lúc này cô lại không nghĩ đến sự an nguy của bản thân mà lại nghĩ đến... nguyên nhân cái ch
