Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329495

Bình chọn: 7.00/10/949 lượt.

ọng trong đêm mưa

gió.

***

Thượng Quan Tuyền trừng mắt nhìn chằm chằm ba hung thần ở trước mặt, cả người cô không ngừng vùng vẫy.

- Ưm…

Khi bọn chúng lại gần, Thượng Quan Tuyền chỉ có thể bật ra như vậy để phản kháng.

Một gã giơ cánh tay xù xì lông lá chạm vào mặt cô khiến đôi mắt cô đầy tuyệt vọng.

- Haha! Người đẹp, đại ca trước khi đi đã dặn mấy anh em chúng tôi phải

hầu hạ cô cho tốt! Haha, cô cứ yên tâm đi, chúng tôi sẽ thật nhẹ nhàng!

Gã ta toét miệng cười cợt nhả làm lộ ra mấy chiếc răng nanh đen xì.

- Đại… đại ca, em… em… có thắc mắc! – Một gã có dáng người hơi thấp lắp bắp lên tiếng, vẻ mặt đầy mờ mịt.

- Có chuyện gì nói mau đi, tao sắp không đợi được nữa đâu! – Gã thứ nhất không kiên nhẫn lên tiếng thúc giục.

- Anh nói xem… chúng ta làm thế nào… để hầu hạ cô ta? – Gã kia lại lên tiếng.

Gã thứ nhất nghe xong liền sửng sốt, khoảng mười giây sau, gã trừng mắt về phía sau hỏi một người khác: “Này, thằng kia vừa nói gì vậy?”

Gã được hỏi cũng mờ mịt!

- Em… ý của em là, chúng ta… từng người một hay là… cùng nhau? Anh… anh có hiểu ý em không? – Gã kia lại lắp bắp lên tiếng.

Bốp! Gã thứ nhất vung tay đấm vào mặt gã vừa hỏi.

- Có gì khác biệt à? – Gã nổi trận lôi đình.

- Đại… đại… đại ca đừng kích động! – Gã kia ôm mặt lên tiếng.

- Nói vô nghĩa gì nhiều thế? Đây đúng là cơ hội khó có được!

Gã thứ nhất không thèm để ý nhiều nữa, như hổ vồ mồi tiến lại gần Thượng Quan Tuyền.

Thượng Quan Tuyền mở to hai mắt, lúc cô cho rằng mình không thể thoát khỏi số

phận bi thảm thì lại nghe thấy tiếng kêu đầy đau đớn của gã thứ nhất.

Sau đó, cơ thể khổng lồ của hắn như vũng bùn ngã vào trong lòng Thượng

Quan Tuyền.

Gã nói lắp cười ha ha lên tiếng:

- Đại... đại ca... hôm nay rốt cuộc em... cũng được mở mang tầm mắt rồi...

Gã tiếc lên muốn trêu chọc gã thứ nhất nhưng cảm thấy kỳ lạ. Gã kéo tay gã thứ nhất ra, còn chưa kịp kêu lên thì đã ngã xuống.

Một cây ngân châm lóe sáng đâm thẳng vào cổ mấy gã. Nhìn mấy người bất động nằm dưới sàn, Thượng Quan Tuyền không khó để biết bọn chúng đã mất

mạng.

Cô hít sâu một hơi... rốt cuộc là ai mà lại lợi hại như vậy, lặng lẽ xâm nhập vào nơi này khiến cô không hề phát hiện ra.

Cô còn đang nghi ngờ thì một người mặc quần áo đen từ trên xà nhà nhảy

xuống, khuôn mặt được bịt kín. Cô ta tiến lên cởi trói cho Thượng Quan

Tuyền, sau đó giật lớp che mặt xuống.

- Cô... – Thượng Quan Tuyền kinh ngạc kêu lên.

Người mặc áo đen nhếch miệng nở nụ cười hứng thú: “Thượng Quan Tuyền, cô nợ tôi một mạng!”

Giọng nói quen thuộc khiến Thượng Quan Tuyền vừa mừng vừa sợ...

- Yaelle?

Người mặc áo đen kéo lớp che mặt xuống, tươi cười nhìn Thượng Quan Tuyền:

“Thật ra tôi rất muốn nhìn thấy cô gặp xui xẻo, nhưng mà... chẳng còn

cách nào cả, tôi thích cô nợ tôi hơn”.

Thượng Quan Tuyền nở

nụ cười bất đắc dĩ, cô vốn hiểu rõ cách nói ngoài mặc chua ngoa nhưng

thực tế thì rất quan tâm của Yaelle rồi.

- Cô có biết nơi này rất nguy hiểm không? – Thượng Quan Tuyền không khó để tưởng tượng ra

bên ngoài bố trí rất nhiều cơ quan nguy hiểm, lần này Yaelle đến đây là

quá mạo hiểm. Cô rất cảm kích nhưng cũng không muốn Yaelle vì mình mà bỏ mạng.

Yaelle nghe vậy chỉ nhún vai cười. Sau đó cô lấy một chiếc bình thủy tinh nhỏ quơ quơ trước mặt Thượng Quan Tuyền rồi nói:

- Cô đừng quên chúng ta là đặc công, chưa từng quang minh chính đại hành

sự, trước nay toàn dùng những thủ đoạn sau lưng. Sở dĩ Lãnh Thiên Dục

không cứu được cô ra ngoài là vì hắn chỉ chọn những cách quang minh

chính đại. Mấy gã này bố trí các bẫy ở bên ngoài chẳng làm khó được đặc

công chúng ta.

- Xem ra những người ở ngoài gặp họa hết cả rồi à? – Thượng Quan Tuyền cởi trói cho bản thân rồi hỏi.

- Đúng, trong bình này có chứa khí độc, chỉ cần bọn họ hít vào một lượng

khí nhỏ thôi cũng đủ mất mạng rồi, không ai thoát được. Chúng ta nên rời khỏi nơi này thôi, nếu không bị người khác phát hiện ra sẽ không thoát

được đâu! – Yaelle nhanh chóng lên tiếng rồi đỡ Thượng Quan Tuyền dậy.

Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu nhìn Yaelle, vẻ mặt đầy cảm kích.

Đây là lần đầu tiên Thượng Quan Tuyền đi ra khỏi căn phòng bị nhốt. Khi cô

ra ngoài mới biết có bao nhiêu người đứng canh gác mình, các bẫy được bố trí dày đặc ra sao. Nhưng bây giờ nằm la liệt dưới đất là các thi thể,

vẻ mặt xanh tím cho thấy họ đã bị trúng độc.

Đúng như lời

Yaelle nói, bọn chúng phòng Lãnh Thiên Dục chứ không phòng được đặc công như Yaelle. Còn Phong cũng không dự đoán được cô đã được Yaelle cứu ra, cho nên dù là kế hoạch tinh vi đến mấy cũng vẫn có sơ suất.

- Hôm qua tôi đã tìm hiểu rất kỹ nơi này rồi, chỉ cần đi ra khỏi khu rừng kia sẽ đến được đường quốc lộ, xe tôi đỗ ở đó, khi đó chúng ta sẽ được

an toàn! – Yaelle nói với Thượng Quan Tuyền.

- Cám ơn cô!

Cô không biết phải nói gì nữa, chỉ biết trong lòng rất ấm áp. Dù trong tổ

chức hai người khắc khẩu, hay ganh đua so sánh với nhau nhưng bây giờ

lại cứu giúp lẫn nhau.

- Phụ nữ có thai đều dài dòng như vậy à? Trước kia cô có thế đâu! – Yaelle vừa nói vừa cảnh giác quan sát xung quanh.

-


Polaroid