t tia chớp xẹt qua bầu trời như muốn xé bầu trời thành hai nửa…
Ánh sáng của tia chớp lóe lên trong mắt giáo phụ William.
Cũng ánh sáng ấy làm rõ đôi mắt lạnh lùng khác thường của người đàn ông…
- A…
Giáo phụ William hô lên một tiếng kinh ngạc, ngay sau đó, cơ thể của ông ta như bị đóng đinh xuống sàn nhà, không thể nhúc nhích.
Bởi vì, người ông ta nhìn thấy không phải là Phong, mà là… Lãnh Thiên Dục!
Người đàn ông sau khi thấy giáo phụ William thì nở nụ cười quỷ dị, nụ cười như ăn mòn linh hồn của đối phương.
Giáo phụ William phản ứng lại, vội vã xua đi sự kích động và kinh ngạc,
cung kính cúi thấp người xuống: “Không biết ngài lão đại từ xa đến, tôi
không tiếp đón chu đáo được, mong ngài thông cảm!”
Tuy ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng ông ta không ngừng nhủ thầm,
vừa rồi rõ ràng là Phong gọi điện thoại tới, tại sao bây giờ người ngồi
trong phòng của ông ta lại là Lãnh Thiên Dục? Ông ta không hề nhận được
thông tin gì, hơn nữa nếu Phong tới đây thì sẽ làm lộ mọi chuyện mất!
Nhưng… quan trọng là, tại sao Lãnh Thiên Dục lại đến biệt thự của ông ta, mục đích của hắn khi tới đây là gì?
Nghĩ tới đây, giáo phụ William đầy cảnh giác. Lần trước, người xúi giục
mấy giáo phụ của các gia tộc khác đã tìm đến đến chất vấn Lãnh Thiên Dục chính là ông ta, chẳng lẽ hôm nay Lãnh Thiên Dục đến đây là muốn giết
người?
Nhưng nghĩ lại thì không có khả năng như vậy, giáo phụ William tương đối hiểu biết về con người Lãnh Thiên Dục, cho dù hắn thật sự muốn giết một người thì sẽ không cần phải phí công như vậy, càng không nói đến chuyện đêm hôm mưa gió lặn lội tới đây.
- Giáo phụ William, xem ra bộ dạng này của tôi khiến ông sợ hãi rồi!
“Lãnh Thiên Dục” chậm rãi mở miệng, nhưng giọng nói trầm thấp không mang theo sự lạnh lùng vốn có, chỉ có sự hứng thú và châm chọc.
Giáo phụ William kinh hãi, lập tức ngẩng đầu lên…
Ông ta nhìn “Lãnh Thiên Dục”, ánh mắt càng trở nên nặng nề hơn…
- Ngươi…
Ông ta chỉ tay vào người đàn ông, giọng điệu cực kì kinh ngạc, dường như
ông ta đã phát hiện ra một chuyện cực kì chấn động, thất thanh kêu lên:
“Ngươi không phải là Lãnh Thiên Dục!”
- Haha!
Người đàn ông ngửa đầu cười to, nụ cười quỷ dị trên gương mặt Lãnh Thiên Dục càng giống như nụ cười của ma quỷ.
Giáo phụ William sợ đến ngây người, ông ta đứng yên tại chỗ, không dám động đậy.
- Ngươi… ngươi là Phong?
Giọng nói của ông ta hơi run run, không biết tại sao nhưng phát hiện này khiến ông ta cảm thấy lạnh toát sống lưng.
- Đúng! – Giọng nói của Phong vang lên, anh ta không thèm để ý đến sắc mặt kinh hãi của giáo phụ William.
Giáo phụ William thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt càng thêm âm trầm…
- Sao tự dưng cậu lại biến mình thành cái bộ dạng này vậy? Tôi còn tưởng
lão đại biết cuộc giao dịch giữa tôi và cậu chứ! – Ông ta ngồi xuống đối diện, giọng nói già nua xen lẫn sự tức giận vang lên.
Dĩ nhiên là ông ta phải thấy sợ rồi, trong khi bản thân đang vạch mưu tính kế giết hại Lãnh Thiên Dục thì lại nhìn thấy khuôn mặt Lãnh Thiên Dục,
nhất là lại trong một đêm mưa gió thế này, ai ở trong hoàn cảnh ấy cũng
cảm thấy hết sức sợ hãi.
Phong đắc ý dựa người vào ghế:
“Trong tổ chức BABY-M, chỉ có ba người là biết kỹ thuật cải trang bằng
mặt nạ, một là Niếp Ngân, hai là sát thủ đặc công do một tay anh ta bồi
dưỡng – Thượng Quan Tuyền, người còn lại là tôi! Hôm nay tôi chỉ muốn
xem tay nghề của bản thân có bị lụi tàn đi không mà thôi!
- Haha… – Giáo phụ William cười to rồi nói – Chỉ cần cậu không mở miệng nói thì đúng là lấy giả loạn thật!
Phong nghe vậy, ánh mắt lóe lên tia phẫn hận: “Chỉ tiếc là cha nuôi không dạy tôi cách bắt chước giọng nói, nếu không thì bây giờ tôi có thể lấy giả
loạn thật cả Niếp Ngân và Thượng Quan Tuyền!”
Nói xong, anh ta vung tay đấm xuống bàn, cảm giác tức tối trong lòng khiến anh ta không còn thấy đau đớn.
- Đêm khuya mà cậu lại tới đây, chắc không phải bên Lãnh Thiên Dục có phát hiện gì rồi chứ?
Giáo phụ William không quên chuyện quan trọng lúc này, ông ta chẳng quan tâm Phong định cải trang thành ai.
Ánh mắt Phong vụt qua tia thâm thúy: “Giáo phụ William, mấy hôm trước diễn
xuất của ông tốt thật đấy, giờ tôi nghĩ Lãnh Thiên Dục dù có ba đầu sáu
tay cũng không xử lý nổi chuyện này, nhưng… rõ ràng là các ông không bắt ép được hắn ta!”
Vẻ mặt giáo phụ William đầy lúng túng…
- Phong, cậu phải biết rằng dù sao Lãnh Thiên Dục cũng là lão đại, hắn có thể ngồi lên vị trí đó thì có rất nhiều giáo phụ khác tin tưởng hắn,
chỉ dựa vào mười mấy giáo phụ thì làm sao có thể làm nên chuyện được!
- Tôi biết! – Phong cười tà – Cho nên, chúng ta cần một viên thuốc có tác dụng mạnh hơn nữa!
Giáo phụ William nghe xong cảm thấy rất khó hiểu: “Một viên thuốc có tác dụng mạnh hơn nữa? Ý cậu là gì?”
Phong đứng dậy, chậm rãi đi đến bên cửa sổ, tia chớp lóe sáng chiếu lên khuôn mặt anh ta, dù khuôn mặt anh tuấn giống Lãnh Thiên Dục nhưng lúc này
lại cực kì hung dữ…
- Giáo phụ William, chỉ cần chúng ta giết một trong mười mấy giáo phụ đó thì lần này Lãnh Thiên Dục chắc chắn sẽ chết!
- Cái gì?