– Giáo phụ William lập tức đứng bật dậy, nhìn Phong đầy cảnh giác…
- Giết một giáo phụ ư? Phong, cậu đùa quá đà rồi đấy!
Ông ta biết dã tâm của người đàn ông này rất lớn nhưng không ngờ anh ta lại có cả ý định như vậy.
- Nếu không làm vậy thì kế hoạch của chúng ta sẽ hỏng bét. Giáo phụ
William, lần trước ông đáp ứng yêu cầu của tôi, chẳng phải chúng ta hợp
tác rất vui vẻ đấy sao? Chỉ cần lần này ông cũng làm theo lời tôi nói
thì không lâu sau tổ chức Mafia sẽ thuộc về chúng ta!
Âm thanh lạnh lẽo của Phong vang lên, giọng điệu bén nhọn.
- Được, tôi đồng ý với cậu, chỉ cần chúng ta chọn một người phù hợp nhất
là được! – Giáo phụ William không còn đường lui, ông ta chỉ do dự một
lúc rồi đồng ý với yêu cầu của Phong.
Phong quay người nhìn
giáo phụ William, ánh mắt quỷ dị kết hợp với cơn mưa xối xả bên ngoài
càng khiến anh ta thêm phần thâm trầm. Anh ta chậm rãi nhếch miệng lên:
- Dĩ nhiên là tôi đã chọn một người cực kì phù hợp rồi. Người này là
người đức cao vọng trọng, người này chết rồi chắc chắn sẽ khiến Lãnh
Thiên Dục phải khốn đốn, khi đó kế hoạch của chúng ta sẽ thành công!
- Người mà cậu nói là ai vậy? – Giáo phụ William dường như ngửi thấy mùi bất an trong không khí.
Phong nhún vai, vẻ mặt đầy tà khí, nói từng câu từng chữ: “Người này không phải ai khác chính là ông đấy, giáo phụ William!”
Trong nháy mắt, bầu không khí trong phòng như đông đặc lại!
Giáo phụ William sững sờ, sự tức giận như nổ tung trong lồng ngực…
- Tôi là người hợp tác với cậu, vậy mà cậu muốn giết tôi à?
Phong cười ha ha nói: “Ông chỉ là quân cờ nho nhỏ để tôi lợi dụng mà thôi,
sao lại là quan hệ hợp tác được? Nhiệm vụ trước của ông đã hoàn thành
rồi, cho nên nhiệm vụ tiếp theo của ông là cực kì quan trọng!”
- Cậu… – Giáo phụ William không ngờ Phong lại qua cầu rút ván, ngón tay của ông ta chỉ vào Phong hơi run lên:
- Không ngờ cậu là ngoan độc như vậy, thì ra cậu không chỉ muốn tính mạng Lãnh Thiên Dục mà còn muốn đạt được vị trí lão đại.
- Thông minh!
Phong bước lên mấy bước, bên môi vẫn nở nụ cười như ma quỷ.
- Chỉ tiếc là ông biết muộn quá, cả tôi và ông đều biết Lãnh Thiên Dục là người lợi hại như thế nào, làm sao mà một mình tôi thắng hắn được chứ?
- Được, được lắm! Anh giỏi thật đấy!
Ánh mắt giáo phụ William đầy phẫn hận: “Thật là không ngờ được, cả đời
thông minh rồi lại hồ đồ trong giây lát để rồi trúng kế của cậu. Rốt
cuộc tôi đã hiểu tại sao hôm nay cậu lại cải trang thành Lãnh Thiên Dục. Tay nghề của cậu nào có suy giảm, cậu chỉ muốn giá họa cho Lãnh Thiên
Dục mà thôi!”
Phong mỉm cười, một nụ cười cực kì lạnh lẽo. Sau đó anh ta rút một khẩu súng ra, nhắm thẳng vào giáo phụ William…
- Có trách thì trách trong kịch bản của tôi, đất diễn của ông ít quá mà
thôi. Nhưng dù sao ông cũng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, với tư cách là một diễn viên thì không tồi lắm. Ông diễn giỏi như vậy, sao tôi có
thể lãng phí nhân tài được cơ chứ, đương nhiên phải lợi dụng cho tốt
rồi!
Nói xong, anh ta cười ha ha rồi bóp cò súng…
Pằng! Pằng!
Tiếng súng vang lên nhưng lại bắn vào bức tường phía sau giáo phụ William.
Giáo phụ William nhanh chóng xoay người né tránh viên đạn, rồi cũng rút
súng trong người ra, nhắm thẳng về phía Phong.
Đúng lúc này, ba người vệ sĩ của Phong cũng đồng loạt rút súng ra…
- Xem ra cậu đã có chuẩn bị từ trước khi tới rồi, chỉ đáng tiếc vừa rồi
tôi lại không chú ý đến mấy người vệ sĩ không phải người của Mafia này!
Giáo phụ William chẳng hề sợ hãi, ông ta đứng dậy, định bắn lén.
- Giáo phụ William cũng đâu phải người đơn giản, dù gặp phải tình huống
này nhưng vẫn có thể ung dung đối mặt, còn có thể tránh được đạn của
tôi, thật không đơn giản chút nào! Đúng là không đơn giản! Chỉ là, trong phòng này đều là người của tôi, ông cho rằng mình có thể thoát khỏi
kiếp nạn này à? – Phong lạnh lùng nói.
- Đúng là quá nực cười, biệt thự này là của tôi, nếu cậu giết tôi thì cậu cho rằng sẽ có thể đi ra được đến cửa à?
Giáo phụ William vừa nói xong thì cửa phòng sách được bật mở, mấy người vệ sĩ xông vào trong, vây lấy bọn họ.
Phong thấy vậy thì ra vẻ tiếc hận lắc đầu: “Chậc chậc, thì ra giáo phụ
William cũng đã có chuẩn bị rồi, chỉ đáng tiếc là nếu tôi đã có ý định
giết ông thì cũng sẽ nghĩ cách để thu phục người của ông!”
Giáo phụ William nghe xong liền kinh hãi, ông ta còn chưa hết kinh ngạc thì
thấy mấy người vệ sĩ thân cận rút súng chĩa vào ông ta.
- Mấy người… muốn tạo phản à? – Ông ta quát lên nhưng giọng nói cũng thoát được ra khỏi căn phòng. nn
Phong cười: “William, cho nên ông đừng nghĩ sẽ thoát được, điểm này ông còn
phải học hỏi Lãnh Thiên Dục nhiều, tâm lý phòng bị của hắn cách một trời một vực với ông đấy, còn cả…”
Anh ta tiến lên vứt súng trong tay giáo phụ William ra rồi nói: “Biết tại sao tôi lại phải nói mấy lời vô nghĩa với ông nhiều như thế không? Chính là tôi đang đợi thời cơ,
lát nữa con gái ông sẽ lên đây, tôi muốn cô ta tận mắt chứng kiến ông
chết trong tay Lãnh Thiên Dục, haha…”.
Anh ta cười đầy điên cuồng, ánh mắt hỗn độn khiến người