Disneyland 1972 Love the old s
Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328864

Bình chọn: 9.00/10/886 lượt.

bạn tớ cũng được rồi!”

- Không được! – Lãnh Thiên Dục dứt khoát từ chối.

- Tiểu oan gia? – Thượng Quan Tuyền cảm thấy ba từ này rất quen tai, không bao lâu sau, cô chợt nghĩ ra…

- Tôi nhớ ra rồi, có phải là cô gái tôi gặp ở quán café không, cô gái đáng yêu như tiểu linh linh! ⊹nn

- Đúng, đúng rồi, chính là cô ấy! Tiểu Tuyền, cô giúp tôi nghe điện thoại được không? – Hoàng Phủ Ngạn Tước thấy vậy lại lên tiếng cầu xin.

- Dục…

Thượng Quan Tuyền quay đầu nhìn Lãnh Thiên Dục, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng kéo

kéo vạt áo của hắn rồi nói: “Cô gái kia đã giúp em mà, để em nghe điện

một lúc thôi, được không?”

Lãnh Thiên Dục không bao giờ có

thể kháng cự trước tuyệt chiêu làm nũng của Thượng Quan Tuyền, chỉ cần

cô nói với hắn bằng giọng điệu đó thì chắc chắn hắn sẽ thay đổi quyết

định của mình. Nhiều lúc hắn nghĩ nếu Thượng Quan Tuyền làm nũng yêu cầu hắn nhảy từ tầng cao nhất của Lãnh thị xuống thì hắn sẽ chẳng hề do dự

mà nhảy luôn!

Nguyên nhân chính là hắn cực kì yêu chiều cô! ‿

Thấy Lãnh Thiên Dục có vẻ đồng ý, Thượng Quan Tuyền liền nhận điện thoại,

vừa ấn nút nghe, cô chưa kịp nói gì thì đầu bên kia điện thoại đã vang

lên tiếng lanh lảnh của một cô gái…

- Haha, “ông già”

Hoàng Phủ, sợ đến mức không dám nghe điện thoại rồi à? Thật ra cũng

không có gì, tôi gọi để nói cho anh biết một chuyện thôi, nghe xong anh

đừng tức quá không máu không lên não được đâu nhé! – Điện thoại vang lên giọng nói của con gái – Chuyện đó… à, là thanh đao bảo bối của anh ý,

tao làm đứt rời mất rồi. Vốn là tôi định thử xem nó cứng đến đâu thôi,

ai ngờ… Nhưng mà anh yên tâm đi, tôi nhất định sẽ hậu táng nó thật tốt,

thờ cúng nó thật chu đáo. Bái bai nhé!

Sau khi nói một tràng xong, điện thoại liền bị ngắt, còn Thượng Quan Tuyền hết sức mờ mịt.

- Tiểu Tuyền, sao rồi? Cô ấy vừa nói gì thế?

Hoàng Phủ Ngạn Tước thấy Thượng Quan Tuyền chẳng nói một câu nào thì thấy rất phấn chấn. Còn bốn người kia thấy bộ dạng mờ mịt của Thượng Quan Tuyền

thì thấy rất kì lạ.

Thượng Quan Tuyền đưa điện thoại cho Hoàng Phủ Ngạn Tước, hơi do dự: “Cô ấy nói làm hỏng cái gì của anh ấy…”

Hoàng Phủ Ngạn Tước nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm rồi nói:

- Nha đầu đó là bá vương trong chuyện phá hỏng đồ, may mà tôi nhanh chân

thoát được, nếu không không biết bị cô ấy làm thành ra cái dạng gì rồi

nữa!

Nói xong, anh ta không quên hỏi một câu: “Đúng rồi, cô ấy bảo làm hỏng cái gì của tôi vậy?”

Thượng Quan Tuyền thấy giọng điệu của Hoàng Phủ Ngạn Tước có phần tiếc nuối

liền nói: “Hình như cô ấy bảo chặt đứt bảo bối của anh thì phải, còn bảo rằng muốn thử xem nó cứng đến mức nào nhưng không ngờ làm bị đứt thành

mấy đoạn!”

- Cái gì?

Hoàng Phủ Ngạn Tước đứng bật

dậy, vẻ tao nhã vốn có trong nháy mắt biến thành sững sờ và hoảng sợ. Hô hấp của anh ta dần trở nên dồn dập, anh ta vội gọi lại nhưng đầu kia

điện thoại chỉ truyền đến giọng nói máy móc: “Số điện thoại quý khách

vừa gọi hiện đã tắt máy!”

- Chết tiệt, nha đầu này dám tắt máy! – Hoàng Phủ Ngạn Tước hét vào điện thoại.

- Ngạn Tước, liệu có phải chiêu khích tướng của cô bé kia không? Thanh

đao của cậu cứng rắn như vậy, có thể chặt đứt được cả kim cương, sao có

thể dễ dàng bị gãy được?

Lãnh Thiên Dục có ý bảo anh ta hãy bình tĩnh.

- Nha đầu kia làm hỏng thanh đao của cậu à? – Cung Quý Dương chớp lấy thời cơ, vội hỏi.

Hoàng Phủ Ngạn Tước ngồi xuống, đưa tay lên ôm đầu, những ngón tay thon dài vò vò mái tóc đen, anh ta vô lực nói:

- Nhất định là Truy Ảnh rồi, cô ấy còn biết rõ đấy là bảo bối quý giá nhất của tớ!

- Sao Truy Ảnh có thể dễ dàng bị nha đầu đó làm hỏng như vậy được? Ngạn

Tước, cậu cứ yên tâm đi! – Lăng Thiếu Đường vỗ vai an ủi anh ta.

Lúc này, Thượng Quan Tuyền kì quái cất giọng hỏi: “Truy Ảnh? Đó là gì vậy? Nghe rất hay đấy!”

Lãnh Thiên Dục ôm lấy bả vai Thượng Quan Tuyền rồi giải thích:

- Đó là tên một thanh đao, thanh đao này là thứ độc nhất vô nhị trên thế

giới. Ngạn Tước là người yêu thích chơi phi đao nên thanh đao này có thể được gọi là sinh mệnh thứ hai của cậu ấy!”

Thượng Quan Tuyền nghe vậy, ánh mắt sáng ngời, chỉ nghe tên thôi cũng đủ hình dung ra thanh đao đó hấp dẫn đến mức nào!

Hoàng Phủ Ngạn Tước được mấy người bạn tốt an ủi, tâm trạng cũng thả lỏng đôi chút. Anh ta cũng cảm thấy không thể có chuyện đó, Truy Ảnh đâu phải là một thanh đao bình thường chứ?

- Đúng rồi Ngạn Tước, lần

trước tôi học trộm kỹ xảo phi đao của anh, đúng là cực kì tốt! – Thượng

Quan Tuyền ngượng ngùng cười nói.

- Hả? Vậy à? – Hoàng Phủ Ngạn Tước nhất thời không biết cô học lỏm từ lúc nào.

- Đúng vậy, không tin anh xem thử đi…

Nói xong, Thượng Quan Tuyền cầm con dao gọt trái cây để trên bàn lên, cô

bước về phía cửa sổ, nhìn phiến lá bên ngoài, chậm rãi giơ tay lên.

Một tiếng “Vút” vang lên, con dao trái cây được phi ra, xoẹt qua một phiến lá rồi đâm thẳng vào một gốc cây.

- Oa…

Kỳ Hinh lập tức chạy lên, vẻ mặt khiếp sợ nhưng cũng đầy tán thưởng: “Tiểu Tuyền, cô giỏi quá nhé!”

Lãnh Thiên Dục và Lăng Thiếu Đường thấy vậy liền giơ ngón tay cái lên, còn Cung Quý Dươ