ngày mai cũng rất tốt, nhất định em sẽ không quên được ngày mai đâu!
Sự thoải mái của cô ngược lại càng khiến Lãnh Thiên Dục thêm nghi ngờ,
nhưng hắn biết nếu bắt ép thì cô sẽ không nói ra nên liền nhẹ nhàng cười nói:
- Đúng vậy, hôn lễ ngày mai được chuẩn bị rất cẩn thận, nhất định sẽ khiến em vừa lòng, nhưng mà…
Hắn ôm cô vào trong ngực rồi dựa vào đầu giường…
- Anh nghĩ hồi còn nhỏ nhất định là em đã từng mơ đến hôn lễ của mình rồi. Em chia sẻ với anh chút đi!
Dưới sự dẫn dắt của Lãnh Thiên Dục, trong đầu Thượng Quan Tuyền dần hiện lên hình ảnh hôn lễ mà cô mơ ước…
- Dục, anh biết không, vì em rất ít khi nhìn thấy tuyết nên em rất thích
được đến Bắc cực, được ngắm cực quang* ở đó, còn có cả mấy loài động vật đáng yêu nữa. Em muốn được cảm nhận sự thuần khiết của thế giới băng
tuyết cho nên em rất muốn cùng người mình yêu thề ước ở đó, thật là một
chuyện lãng mạn biết bao. Không cần có nghi thức long trọng, không có
tiếng người ồn ào huyên náo, chỉ có hai người tâm đầu ý hợp, thật là
thích!
* Cực quang là một hiện tượng hiếm thấy ở nhiều nơi trên trái đất. Nhưng ở Alaska (Mỹ), phần lớn lãnh thổ Canada, hay vùng nằm từ vĩ độ 60 trở
lên, đây lại là một chuyện bình thường. Vào những đêm trời quang mây
tạnh, trên vùng trời ở hai cực trái đất thường liên tiếp xuất hiện những dải ánh sáng màu hồng, lam, vàng, tím… rực rỡ và biến ảo khôn lường.
Tia này vừa tắt đi, tia khác lại xuất hiện, nhảy múa, lung linh đủ màu
sắc...
Cô dựa vào lòng hắn, ánh mắt cực kỳ mê ly khi nghĩ đến những điều tuyệt vời.
- Cô bé, suy nghĩ của em thật đúng là độc đáo, đi Bắc cực để kết hôn? Cũng chỉ có em mới nghĩ ra chuyện này.
Lãnh Thiên Dục véo nhẹ mũi cô, giọng nói đầy thương tiếc:
- Đây chỉ là tưởng tượng thôi, ở một nơi toàn băng là băng thì làm sao có thể kết hôn được chứ! Chẳng qua chỉ là ý nghĩ kì quái! – Cô lè lưỡi,
ngượng ngùng lên tiếng.
Lãnh Thiên Dục lại bật cười sang sảng, nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống giường…
- Được rồi, cô bé hay có những ý nghĩ kì lạ, hôm nay em đi ngủ sớm đi,
sáng mai thành cô dâu rồi, mắt thâm quầng lên không được đâu!
- Ừm! – Thượng Quan Tuyền dịu dàng đáp lời, đôi mắt trong veo mở to.
- Sao vậy?
Lãnh Thiên Dục buồn cười nhìn cô bé nằm bên dưới, bàn tay to trìu mến vén mấy sợi tóc lòa xòa trước mặt cô.
Thượng Quan Tuyền ôm lấy cánh tay to lớn của hắn, chăm chú hỏi: “Mọi người đều nói trước khi kết hôn đàn ông là một người, còn sau khi kết hôn lại
biến thành người khác, liệu anh có thay đổi không?”
- Haha… – Lãnh Thiên Dục bị sự hồn nhiên của cô làm cho bật cười, hắn dí nhẹ tay
vào trán cô rồi yêu chiều nói: “Đương nhiên là anh phải thay đổi rồi!”
- Hả?
Thượng Quan Tuyền kinh ngạc nhìn Lãnh Thiên Dục, trong lòng cực kì bồn chồn.
Sao hắn lại thừa nhận nhanh như thế? Chẳng lẽ sau khi kết hôn hắn sẽ
không coi trọng cô nữa?
Dường như nhìn thấy mọi suy nghĩ
trong lòng cô, đôi mắt hắn lóe lên tia sáng đầy thâm thúy. Hắn cúi đang
môi mỏng đang cong lên cười vào sát lại gần tai cô, chậm rãi mở miệng:
- Anh sẽ càng yêu em hơn so với lúc trước khi kết hôn!
Câu nói ấy khiến gò má Thượng Quan Tuyền ửng đỏ nóng ran, cô cố ý gắt giọng:
- Em thấy còn chưa kết hôn anh đã thay đổi rồi!
- Gì cơ?
Lãnh Thiên Dục thâm thúy nhướn mày lên, có chút không hiểu hỏi: “Anh thay đổi ở chỗ nào?”
Thượng Quan Tuyền nhẹ nhàng giơ tay đặt lên đôi môi mỏng của hắn, ánh mắt đẹp lóe lên tia chế nhạo:
- Chính là ở chỗ này này, không biết từ lúc nào để dẻo kẹo dỗ dành con gái rồi, chẳng biết là tốt hay xấu nữa!
Cô cố tình than nhẹ một tiếng, trên mặt còn lộ vẻ thương tiếc.
Lãnh Thiên Dục gõ nhẹ lên đầu cô một cái, bật cười:
- Nha đầu này, ngoài em ra thì lời ngon tiếng ngọt của anh nào có dành cho ai khác?
Thượng Quan Tuyền nghe vậy liền mỉm cười đầy hạnh phúc, rúc vào trong lòng
hắn, đôi môi hồng của cô liền mấp máy, giọng nói đầy thỏa mãn:
- Dục, có anh ở bên cạnh thật là tốt…
Cô nhắm mắt lại tận hưởng hơi thở ấm áp và an toàn của hắn, dường như chỉ
cần ở bên cạnh hắn thì dù ngày tận thế có đến cô cũng không sợ. Cảm giác ấm áp và bối rối đan xen như cơn thủy triều dâng lên trong lòng cô, hơn nữa nằm trong ngực Lãnh Thiên Dục thật thoải mái khiến cô không còn
muốn suy nghĩ gì nữa.
Ánh trăng trong như nước chiếu ánh sáng bạc dịu dàng lên khuôn mặt ngủ say của Thượng Quan Tuyền, hơn nữa còn chiếu lên đôi môi đỏ còn thấp thoáng ý cười.
Nhìn dáng vẻ ngủ say của cô, đôi mắt thâm thúy của Lãnh Thiên Dục dần hiện lên sự trìu mến và luyến tiếc.
Hiện giờ Thượng Quan Tuyền không còn vẻ sắc bén và nhạy cảm như trước nữa,
cô hoàn toàn hưởng thụ cuộc sống tự do nhàn nhã, cô như vậy càng khiến
hắn muốn giang tay bảo vệ.
Cô như một đóa hoa xinh đẹp cần phải
được nuôi trồng cẩn thận trong nhà kính. Dù có phải đối mặt với sóng gió thì hắn sẽ luôn ở bên cô, cả đời này hắn sẽ là thần hộ mệnh của cô.
Kể từ khi yêu nhau, Lãnh Thiên Dục trở nên lo được lo mất, dù sao cô mới có mười tám tuổi mà giờ đã bị hắn giữ lại bên cạnh.
Không chỉ có thế, hắn còn khiến cô mang thai, sự chênh lệch mười tuổ