i khiến Lãnh Thiên Dục đôi khi hơi lo sợ.
Bởi vì từ nhỏ cô đã quên với cuộc sống trong tổ chức BABY-M, ngoài kỹ thuật giết người thì về mặt sinh hoạt, Thượng Quan Tuyền có thể nói là hoàn
toàn như một cô gái trẻ con có tính cách đơn thuần, cho nên nhiều lúc ở
bên cô, Lãnh Thiên Dục cảm thấy mình giống như một ông già suốt ngày ở
bên tai cô lải nhải, dè dặt và cẩn trọng.
Nhưng hắn thật sự rất
yêu cô, yêu vô điều kiện, yêu không lý do, hơn yêu đến mức điên cuồng cô gái mười tám tuổi. Hắn điên thật rồi, đúng là điên thật rồi nên mới yêu đến si mê như vậy.
Hắn cảm động trước sự cam tâm tình nguyện của cô, cô đã phó thác của cuộc
đời cho hắn, vậy hắn cần phải dành cho cô một hôn lễ khó quên trong đời
chứ?
Đặt cô nằm thoải mái xuống giường, hắn nhẹ nhàng đắp chăn
cho cô rồi cúi người hôn nhẹ lên trán cô, sau đó Lãnh Thiên Dục đi ra
khỏi phòng ngủ.
Hắn gọi một cuộc điện thoại!
- Lãnh tiên sinh, xin ngài phân phó!
- Lôi, cậu lập tức thay tôi làm một việc!
***
Ánh mặt trời bao phủ khắp biệt thự Lãnh gia, bầu trời sáng rỡ, ánh sáng
chiếu lên cả chiếc xe cưới xa hoa, toàn bộ Lãnh gia được trang trí bằng
các loại hoa. Hơn nữa, tổng thể biệt thự Lãnh gia có màu trắng tinh
khiết nên lúc này căn biệt thự tràn ngập sắc thái lãng mạn như một tòa
lâu đài trong thế giới cổ tích.
Sáng sớm, ba người bạn tốt đã bắt tay vào công việc chuẩn bị, Kỳ Hinh cũng đã sắp xếp đâu vào đấy, Lãnh
Thiên Hi và Bùi Vận Nhi từ sáng sớm đã đến sân bay để đón Lãnh Tang
Thanh.
Tất cả mọi việc đều được thu xếp ổn thỏa, tiếp theo là công đoạn trang điểm cho cô dâu chú rể.
Nhưng vào chính lúc này, người quản gia là dì Trần vội vã chạy lại, vẻ mặt cực kì hốt hoảng:
- Không xong rồi, không xong rồi…
- Dì Trần, sao vậy? Có chuyện gì à? – Lãnh Thiên Hi lập tức hỏi.
Dì Trần chỉ về phía phòng ngủ, mãi mới mở được miệng: “Nhị thiếu gia, đại thiếu gia cậu ấy, không thấy đâu cả…”
- Cái gì? – Không chỉ riêng Lãnh Thiên Hi mà cả ba người bạn tốt đều bị lời nói của dì Trần làm cho hoảng sợ.
- Dì Trần, dì vừa bảo anh cả cháu… không thấy anh cả đâu? Chuyện này… chuyện này là sao đây?
Lãnh Tang Thanh không hiểu, lại gần để hỏi dì Trần.
Dì Trần nuốt nước miếng, hô hấp trở nên dồn dập.
- Thật ra không chỉ không thấy đại thiếu gia đâu mà ngay cả đại thiếu phu nhân cũng không thấy nữa. Sáng sớm tôi vào phòng gọi hai người dậy
nhưng lại phát hiện trong phòng ngủ không có một bóng người…
Dì Trần còn chưa nói xong, sắc mặt Cung Quý Dương đột nhiên trở nên căng
thẳng. Anh ta không nói gì nữa, lập tức sải bước chạy về phía phòng ngủ…
Vẻ mặt của những người khác cũng hết sức nặng nề, tất cả đều chạy theo Cung Quý Dương!
Trời ơi, đây là hôn lễ của hai người họ, tuyệt đối không thể để xảy ra chuyện gì được!
Cửa phòng ngủ được đẩy ra… quả thật đúng như lời dì Trần nói, không có một bóng người!
- Chuyện này… là sao đây?
Lãnh Thiên Hi thấy vậy, lập tức nghĩ đến sự an toàn của anh cả và Thượng Quan Tuyền.
- Trời ơi! Mọi người khẳng định hôm qua đều gặp anh cả và chị dâu tương
lai của em chứ? – Lãnh Tang Thanh sững sờ rồi thất thanh hỏi.
-
Đương nhiên, hôm qua mọi người trò chuyện đến tận khuya, dì Trần còn làm bữa ăn đêm nữa mà! – Hoàng Phủ Ngạn Tước đưa tay lên xoa trán.
- Đúng thế, hôm qua tôi còn vào kiểm tra phòng ngủ của đại thiếu gia và đại thiếu phu nhân mà! – Dì Trần liên tục gật đầu nói.
Lăng Thiếu Đường nhíu mày lại, Kỳ Hinh đứng bên cạnh anh ta thì tỏ ra sốt ruột, cô nhìn đồng hồ rồi nói:
- Anh, giờ làm sao bây giờ? Hôn lễ sắp bắt đầu rồi, anh nói xem có phải hai người bọn họ gặp nguy hiểm gì không?
- Đây là biệt thự Lãnh gia, nếu đêm khuya hôm qua thật sự phát sinh ra
chuyện gì thì theo lý mà nói, chúng ta phải nghe thấy mới đúng, không
thể không có tiếng động gì cả được! – Lăng Thiếu Đường tỏ vẻ không hiểu.
Cung Quý Dương không nói gì nhiều, lập tức gọi điện cho Lãnh Thiên Dục.
Tút! Tút! Tút!
Điện thoại kết nối nhưng âm thanh tút tút vang lên máy móc.
- Sao lại không nghe điện chứ? – Vẻ mặt của anh ta cũng đầy lo lắng.
- Trời ơi! Em biết rồi! – Lãnh Tang Thanh đột nhiên vỗ đầu, bừng tỉnh đại ngộ kêu lên.
- Em biết rồi hả? Mau nói xem hai người bọn họ đi đâu?
Tất cả mọi người đều nhìn Lãnh Tang Thanh, vẻ mặt đầy chờ mong.
Lãnh Tang Thanh nghiêm túc nhìn mọi người, sau đó hắng giọng nói:
- Theo phân tích của em thì chắc chắn là người của BABY-M đổi ý, bắt cóc chị dâu tương lai nên anh cả mới đi cứu chị ấy.
Cô vừa dứt lời, niềm hy vọng trong mắt mọi người liền bị dập tắt…
Hoàng Phủ Ngạn Tước vỗ nhẹ tay lên đầu cô rồi lên tiếng giáo huấn:
- Con bé này, đúng là toàn nghĩ ra mấy thứ khiến người khác sợ chết khiếp thôi, lần sau trước khi nói gì thì suy nghĩ cho kỹ vào!
- Ôi, đau lắm đấy!
Lãnh Tang Thanh ra vẻ bất mãn nhìn Hoàng Phủ Ngạn Tước. Thật đúng là, cô đã
lớn rồi mà mấy người này cứ coi là đứa trẻ con khiến cô tức chết!
- Chẳng lẽ em phân tích không đúng à? Chuyện này cũng có khả năng mà!
- Ngốc, em cho rằng tổ chức BABY-M là gì hả? Là tổ chức có thể nói lời không giữ lời chắc, suy đoán của em hoà