rả lời đi...
Kỳ Hinh nhẹ giọng nói với cô: “Người đàn ông ưu tú như Thiên Hi nếu bỏ lỡ thì cô sẽ không tìm được người thứ hai đâu”.
Bùi Vận Nhi xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ để chui xuống.
- Vận Nhi, em làm cô dâu của anh có được không? Tuy hôm nay tổ chức hôn
lễ có hơi gấp gáp nhưng trong lòng anh đã chọn em là cô dâu rồi, cho nên anh muốn em trở thành vợ anh, anh muốn chúng ta cùng chuyển vào sống
trong biệt thự Lãnh gia! – Lãnh Thiên Hi tiếp tục lên tiếng.
Lãnh gia có quy tắc riêng của mình, lúc đó Lãnh Diệc Thiên là người lập ra
quy tắc này. Những người độc thân của Lãnh gia có thể hoàn toàn thoải
mái tự do lựa chọn chỗ ở của bản thân, nhưng một khi đã kết hôn thì nhất định phải đưa người con gái mình yêu về biệt thự Lãnh gia, đây được coi là biểu tượng của một mái nhà yên ấm.
- Anh Thiên Hi, anh mau đứng lên đi!
Bùi Vận Nhi thấy anh quỳ lâu như vậy liền thấy đau lòng, cô cúi người xuống muốn đỡ anh dậy.
- Em đồng ý đi rồi anh sẽ đứng lên! – Lãnh Thiên Hi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, giọng điệu cực kì nghiêm túc.
- Em...
Hô hấp của Bùi Vận Nhi có phần dồn dập, cô nhìn vào đôi mắt đầy nghiêm túc ấy của Lãnh Thiên Hi. Lát sau, cô gật đầu.
Khuôn mặt anh tuấn của Lãnh Thiên Hi trong nháy mắt liền sáng bừng rạng rỡ.
Trong tiếng hôn hô của mọi người, anh đứng dậy ôm chầm lấy Bùi Vận Nhi,
bế cô lên rồi quay vòng vòng. Mọi người cũng vui mừng, vỗ tay chúc phúc
cho hai người.
Lãnh Tang Thanh và dì Trần cười đến mức không khép miệng lại được, nhất là Lãnh Tang Thanh, cô vui mừng lên tiếng:
- Anh hai, anh cưới được Vận Nhi là do công của em đấy, anh phải báo đáp cho em thật tốt vào!
Lãnh Thiên Hi cười haha, sau đó thâm tình nhìn Vận Nhi hỏi: “Bà xã đại nhân, em xem chúng phải cám ơn cô em chồng thế nào đây?”
Bùi Vận Nhi nghe vậy lại càng ngượng hơn.
- Anh Thiên Hi, anh xấu quá...
Cô vùi khuôn mặt nhỏ nhắn của mình vào ngực Lãnh Thiên Hi, khuôn mặt đỏ bừng tới tận mang tai.
- Cô vợ hay ngượng của anh...
Lãnh Thiên Hi thỏa mãn ôm chặt lấy cô, nở nụ cười tươi. Anh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Lãnh Tang Thanh, cười nói:
- Em gái, cách thức cám ơn của anh rất đơn giản, anh sẽ tìm cho em một
người đàn ông thật tốt để em mau chóng được gả ra ngoài...
- Haha... – Tất cả mọi người cười phá lên.
Lãnh Tang Thanh cau mũi, vẻ mặt không vui:
- Hừ, anh hai đúng là đồ đáng ghét. Thôi, không thèm quan tâm đến anh
nữa, em phải ra ngoài chuẩn bị hôn lễ cho anh với chị dâu tương lai
không hai người lại bắt chước anh cả, trốn đi mất!
Nói xong, cô chạy vụt đi như cơn gió nhưng ngay lập tức lại quay lại, hô to với đám người Cung Quý Dương:
- Này, mấy ông anh kia, mấy người đừng nhàn hạ thế chứ, bên ngoài nhiều người như vậy, làm sao một mình em ứng phó hết được!
Mấy người bạn tốt cười haha rồi cùng nhau đi ra ngoài.
Lãnh Thiên Hi nhẹ nhàng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Bùi Vận Nhi lên, dịu dàng hôn lên trán cô rồi hỏi:
- Vận Nhi, em chuẩn bị xong chưa?
Bùi Vận Nhi hít sâu một hơi, tâm trạng căng thẳng dường như không còn nữa. Cô nhẹ nhàng gật đầu, đôi mắt đầy tình yêu say đắm.
***
Hôn lễ náo nhiệt ở Lãnh gia vẫn diễn ra như trước, còn Lãnh Thiên Dục và
Thượng Quan Tuyền đang ngồi trên máy bay tư nhân, không hề biết hai
người đã vô tình tác thành cho một đôi.
Thượng Quan Tuyền đã
tỉnh, cô tò mò nhìn thế giới bên ngoài qua cửa sổ, khuôn mặt nhỏ nhắn
xinh đẹp đầy mê ly, sau đó cô quay đầu nhìn Lãnh Thiên Dục, hưng phấn
hỏi:
- Dục, chúng ta... chúng ta thật sự sẽ đi Bắc Cực sao?
Sự việc hôm nay khiến cô cực kì chấn động. Từ sáng sớm Dục đã nói cho cô
một tin tức động trời, hơn nữa cả máy bay cũng đã chuẩn bị xong xuôi,
dường như tất cả đều nằm trong kế hoạch của Lãnh Thiên Dục, còn cô chẳng qua là vô tình nói trúng kế hoạch đó mà thôi.
Lãnh Thiên Dục nhẹ nhàng ôm cô vào lòng rồi nói: “Chính xác hơn là chúng ta tới Bắc cực kết hôn!”
- Dục...
Thượng Quan Tuyền cực kì cảm động, đến Bắc Cực để kết hôn chỉ như một giấc mơ
đối với cô mà thôi, thậm chí có thể gọi là ảo tưởng, dù sao thì cũng
chẳng có người đàn ông nào đồng ý làm vậy cả.
Nhưng Lãnh Thiên
Dục đã vì cô mà làm điều đó. Chỉ trong một buổi tối mà hắn đã thay đổi
kế hoạch, thậm chí còn chẳng quan tâm đến buổi hôn lễ đã được chuẩn bị
đâu ra đấy mà lại đưa cô đi thực hiện ảo tưởng này!
Lúc này Thượng Quan Tuyền cảm thấy cực kì hạnh phúc, cô dựa vào Lãnh Thiên
Dục, ngẩng đầu chủ động hôn nhẹ lên môi hắn rồi khẽ nói:
- Dục,
anh đừng chiều em như thế, nếu không em sẽ bị anh làm hư mất, sợ ngày
nào đó anh không còn yêu chiều em nữa thì em sẽ không chịu nổi đâu!
- Ngốc ạ...
Lãnh Thiên Dục cảm thấy trong lòng nhói lên, hắn nhẹ nhàng ôm cô, khẽ hôn lên tóc rồi dịu dàng nói bên tai cô:
- Em là vợ của anh, là người phụ nữ duy nhất trên đời này anh yêu sâu sắc, anh không chiều em thì chiều ai?
- Dục...
Thượng Quan Tuyền càng ôm chặt lấy hắn, dường như cô đang ôm thứ hạnh phúc nhất trên đời này.
- Tuyền, em có biết bây giờ điều khiến anh hối hận nhất là gì không?
Lãnh Thiên Dục đưa tay vỗ nhẹ lên lưng cô, ánh mắt đầy tình
