enland!
Thượng Quan Tuyền vui mừng phóng tầm mắt về phía trước, cô như nhìn thấy một
vùng đất rộng lớn bát ngát đến vô tận, ngẩng đầu lên lại nhìn thấy bầu
trời trong xanh. Đảo Greenland, rốt cuộc cô cũng được đứng trên dòng
sông băng rồi. Cảnh tượng trước mặt cô quả thật rất kì diệu, băng tuyết
dường như có đủ cả sáu màu.
- May là bây giờ đang là mùa ấm!
Lãnh Thiên Dục ôm Thượng Quan Tuyền rồi nói: “Mùa đông ở Bắc Băng Dương kéo
dài sáu tháng, mùa hạ là vào khoảng tháng tám. Đêm xuống, nhiệt độ nơi
này có thể xuống thấp tới mức âm sáu mươi độ. Nhưng xem ra hiện tại khí
hậu đang giống như mùa hè, nhiệt độ khoảng trên dưới không độ. Em xem
thứ màu xanh nhạt này đi, đây là một trong số ít những loài thực vật có
thể sinh trưởng được ở đây.
- Oa... thật là thần kì, em cứ tưởng ở đây chỉ có băng tuyết, không có sinh vật nào sống được cả.
Thượng Quan Tuyền vui mừng, ánh mắt đầy cảm thán.
- Ngốc, sao lại không có sinh vật sống được chứ. Em xem này...
Lãnh Thiên Dục chỉ về phía đối diện.
Thượng Quan Tuyền nhìn theo hướng hắn chỉ... hoàn toàn chấn động!
Ở đó có bốn con vật trông giống con tuần lộc đang kéo xe chạy về phía họ. Chiếc xe được trang trí rất đẹp, mui xe có màu vàng óng ánh nổi bật
giữa đất trời trắng xóa.
Bốn con tuần lộc này không to lắm, đầu
dài và ngẩng cao, phần tai hơi ngắn, phần bả vai có màu đen, phần móng
khá lớn, phần lưng có màu nâu rất đẹp, đằng sau là chiếc đuôi ngắn, tứ
chi có màu trắng hệt như những con tuần lộc trong ngày giáng sinh khiến
nơi đây lại càng tăng thêm vẻ lãng mạn như thế giới cổ tích.
- Dục, đấy là… con tuần lộc à? – Cô kinh ngạc, lắp bắp hỏi.
- Là tuần lộc!
Lãnh Thiên Dục trả lời câu hỏi của cô: “Đây là loại động vật sống ở đây,
tính tình chúng rất ôn hòa, ở đây còn có cả người Eskimo sống nữa”.
Thượng Quan Tuyền vui mừng khi thấy đám tuần lộc đang chạy gần về phía mình.
Đây thực sự là loài động vật trong truyền thuyết, vậy mà giờ nó lại đang xuất hiện ngay trước mắt cô.
Sau khi một tiếng quát vang lên, bốn con tuần lộc liền dừng lại, sau đó một người đàn ông nhảy từ trên xe xuống.
Người này khá thấp, da vàng, tóc đen, mặc trên người một bộ quần áo được làm
từ lông da thú, thoạt nhìn thì giống người Mông Cổ nhưng nếu nhìn kỹ hơn thì lại giống người Tây Tạng hơn.
Sau khi người này xuống xe
liền lại gần Lôi đang đứng sau Lãnh Thiên Dục, khoa chân múa tay nói gì
đó rồi đứng bên cạnh chú tuần lộc.
Lôi lại gần Lãnh Thiên Dục, nhẹ giọng nói: “Lãnh tiên sinh, mọi việc đã chuẩn bị tốt rồi, hai người lên xe đi!”
Lãnh Thiên Dục gật đầu, đưa mắt nhìn Thượng Quan Tuyền:
- Tuyền, chúng ta lên xe, ven đường em sẽ nhìn thấy nhiều động vật hơn!
Thượng Quan Tuyền hưng phấn gật đầu rồi lập tức bước lên xe.
- Có lạnh không? Em khoác thêm áo vào đi, cẩn thận cảm lạnh!
Lãnh Thiên Dục khoác áo lên người cô, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngó nghiêng khắp nơi của cô, hắn tươi cười.
- Dục, tuần lộc kéo xe đi à?
Khi xe chậm rãi di chuyển, cô hưng phấn kêu lên.
- Đương nhiên, vừa rồi em cũng thấy rồi mà! Loại xe này và xe trượt tuyết là những loại phương tiện phổ biến ở Bắc Cực! – Lãnh Thiên Dục ôm chặt
lấy cô, sợ cô sẽ bị cảm lạnh.
- Dục…
Thượng Quan Tuyền ló đầu nhìn ra bên ngoài, sau đó nhỏ giọng hỏi: “Vừa rồi người đàn ông kì lạ đó là… người Ái Tư Cơ Ma?”
Lãnh Thiên Dục vò đầu cô rồi nói:
- Đúng, bọn họ tự xưng là người Eskimo, đây là địa bàn của bọn họ, cũng là vương quốc nơi bọn họ sinh tồn!
- Nhưng ở đây khắp nơi đều là băng tuyết, đến ngắm cảnh du lịch còn được, nếu phải sinh sống thì chắc rất khó khăn! – Thượng Quan Tuyền tò mò
hỏi.
Lãnh Thiên Dục cười: “Cô bé, em coi thường bản năng sinh tồn của họ quá đấy. Người Eskimo có thể sinh sống trên dòng sông băng đều
có những phương thức rất độc đáo, ví dụ như tài săn bắn chẳng hạn, đây
là cách sinh sống truyền thống của bọn họ!”
- Săn bắn?
Thượng Quan Tuyền nhăn mũi rồi lại nhẹ nhàng nói bên tai Lãnh Thiên Dục: “Sao nghe giống người nguyên thủy thế?”
Lãnh Thiên Dục bị dáng vẻ này của cô chọc cười, hắn véo nhẹ cái mũi hơi lạnh của cô, cười nói:
- Tuyền, anh ta không hiểu em đang nói gì đâu, em không cần phải dè dặt cẩn trọng như vậy!
Thượng Quan Tuyền lè lưỡi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên: “Em sợ nhỡ đâu anh
ta nghe được lại đau lòng!”. Cô ngượng ngùng lên tiếng, đôi mắt mắt chớp chớp lóe sáng.
- Cô bé đáng yêu!
Lãnh Thiên Dục nghe vậy, bàn tay to trìu mến vỗ nhẹ lên đầu cô khiến Thượng
Quan Tuyền cảm thấy mình như một chú mèo nhỏ đang lười biếng.
- Dục, anh còn chưa nói với em bọn họ săn bắn như thế nào, em rất muốn biết!
Cô tựa đầu vào lòng hắn, lắng nghe tiếng tim đập vững vàng của hắn, trái tim cô dường như cũng có cùng nhịp đập.
Đây sẽ là kỷ niệm đẹp nhất sau này mỗi khi cô nhớ lại, không phải sao?
Lãnh Thiên Dục hôn lên vầng trán trơn bóng của cô rồi tiếp tục làm “bách khoa toàn thư” của Thượng Quan Tuyền.
- Bọn họ có đặc quyền săn bắn ở bất cứ đâu trên mảnh đất Bắc cực này.
Người Eskimo đều thông thạo săn bắn, phía Bắc của Greenland, vào mùa
đông thì bọn họ chủ yếu
