săn bắn báo biển, khoảng tháng sáu, bảy và tám
thì bọn họ bắn chim và bắt cá, tháng chín thì săn bắt tuần lộc. Còn ở
phía bắc Alaska thì người Eskimo quanh năm suốt tháng đều săn báo biển,
tháng tư và tháng năm thì bắt thêm cá voi!
Thượng Quan Tuyền vừa nghe vừa kinh ngạc che miệng lại. Sau khi Lãnh Thiên Dục nói xong, mãi lúc lâu sau cô mới thốt lên lời:
- Trời ơi, bọn họ đều ăn những động vật quý hiếm trên đời… Thật là xa xỉ!
- Đây là do hoàn cảnh thôi cô bé ạ! – Lãnh Thiên Dục nhẹ giọng nói.
Thượng Quan Tuyền thở dài một hơi rồi gật đầu.
- Điều này em công nhận, nhưng mà vẫn thấy thế nào ấy. Những người này… em vẫn quen gọi họ là người Ái Tư Cơ Ma!
Lãnh Thiên Dục khẽ vuốt tóc cô rồi nói:
- Thật ra những người Ái Tư Cơ Ma này là do người da đỏ ở Bắc Mỹ gọi như
vậy, phiên dịch ra thì chính là “những người ăn thịt tươi”. Bởi vậy nên
họ không thích cái tên này, tự xưng là người Eskimo hoặc người Putte,
khi đó phiên dịch ra sẽ thành “những người chân chính”.
- Vậy ngôn ngữ mà họ dùng chẳng lẽ là tiếng Ái Tư Cơ Ma? – Thượng Quan Tuyền ngạc nhiên hỏi.
- Nếu đúng ra thì phải nói là họ nói tiếng Eskimo! – Lãnh Thiên Dục đáp.
- Đúng là ngôn ngữ kì quái, anh thông thạo chín ngoại ngữ, hẳn là cũng
hiểu tiếng Eskimo chứ hả? – Thượng Quan Tuyền nghiêng đầu hỏi hắn.
Lãnh Thiên Dục lắc đầu, mỉm cười nói với cô:
- Tuy anh thông thạo chín ngoại ngữ nhưng không hiểu thứ tiếng kì lạ này. Vì Lôi có từng tiếp xúc với bọn họ nên hôm nay mọi việc đều do cậu ta
sắp xếp.
Thượng Quan Tuyền cười, tuy cô không biết chiếc xe này
dẫn mình đi đâu nhưng cô tin Lãnh Thiên Dục sẽ mang lại cho cô những
điều bất ngờ. Cô quay đầu lại, tiếp tục nhìn ngắm phong cảnh.
Cô cảm thấy rất may mắn khi đến đây vào mùa hạ. Cô thấy cách đó không xa có một loài động vật màu trắng toát.
- Gấu Bắc cực, Dục, đó là gấu bắc cực đấy…
Thượng Quan Tuyền vui mừng chỉ về phía xa xa, reo lên.
Ở phía xa xa là mấy chú gấu bắc cực, hoặc là đang ngủ hoặc đang nằm nghỉ
ngơi, cũng có con đang nằm chờ đợi con mồi. Lúc này, Thượng Quan Tuyền
vừa vặn được nhìn thấy cảnh tượng khiến cả đời này cô khó có thể quên
được.
Cái đầu của một con báo biển lên ló ra, còn mấy chú gấu bắc cực như đã chờ từ lâu, liền ào ào xông lên, dùng những móng vuốt sắc
nhọn để tóm lấy con báo biển. Sau cảnh tượng chém giết, rõ ràng gấu bắc
cực giành phần thắng. Sau khi ăn uống no say, bọn họ bắt đầu lắc lắc bộ
lông để vết máu bẩn bắn ra ngoài.
Vì tốc độ cắn nuốt của chúng
rất nhanh còn tốc độ của chiếc xe thì khá thong thả nên Thượng Quan
Tuyền có thể chứng kiến toàn bộ. Tuy ở cự ly xa, cô không thấy được rõ
ràng nhưng điều này cũng có thể tưởng tượng được mắt xích trong chuỗi
thức ăn tàn nhẫn và mạnh mẽ đến mức nào.
Thượng Quan Tuyền mở to hai mắt nhìn, sững sờ mãi mới thì thầm nói:
- Dục, rốt cuộc em cũng hiểu rõ thế nào là “cá lớn nuốt cá bé để sinh tồn” rồi!
Lãnh Thiên Dục gật đầu, có vẻ đăm chiêu:
- Đây chỉ là kỹ năng để chúng sinh tồn mà thôi, nếu so sánh với con người thì có thể gọi là chúng gặp phải sư phụ về độ tàn nhẫn rồi!
Chiếc xe chạy băng băng giữa băng tuyết dường như phá vỡ sự tĩnh mịch ở nơi
đây. Có lẽ như vậy nên Thượng Quan Tuyền mới có thể nhìn thấy nhiều loài động vật sinh sống ở đây đến vậy khiến cô liên tục tán thưởng.
Sau khi đi qua một dòng sông băng, cô liền nhìn thấy loài trâu. Chúng có vẻ rất mẫn cảm với con người và chiếc xe nên cả đoàn trâu đang vô cùng
tĩnh lặng đột nhiên thay đổi hẳn, chúng ào ào chạy đi. Nhưng khiến
Thượng Quan Tuyền cảm thấy kì lạ chính là cách chạy của chúng giống hết
cách chạy của loài linh dương.
- Dục, đó là linh dương hay là trâu? Thật là kì lạ, nó rất to lớn, lông trên người cũng cực kì dài và dày!
Cô chỉ vào đàn động vật đang di chuyển cách đó không xa.
Lãnh Thiên Dục liếc mắt một cái rồi đáp lại:
- Đó là bò bắc cực, vì hiện tại là mùa hạ nên các loài động vật đều ra ngoài tìm đồ ăn.
- Ồ, thì ra chúng là bò, trông thật lạ!
Thượng Quan Tuyền cảm thán. Nếu có thể thì cô thật sự rất muốn xuống xe đến
lại gần nhìn, nhưng không khó để nhận ra chúng rất nhát gan, sợ là lúc
cô xuống xe thì chúng đã chạy mất tăm hơi rồi.
- Bò và cừu đều là động vật nhai lại, số lượng trên bắc cực không nhiều lắm. Chúng ta rất
may mắn khi có thể nhìn thấy quần thể này! – Lãnh Thiên Dục lên tiếng.
- Đương nhiên rồi, vì có anh đi cùng nên em mới may mắn thế chứ! – Thượng Quan Tuyền cười nói.
Câu nói của cô khiến Lãnh Thiên Dục thấy rất ấm áp.
Xe đi được một đoạn nữa, Thượng Quan Tuyền lại kêu lên sợ hãi nhưng cũng
đầy tán thưởng. Hôm nay cô không chỉ được tận mắt chứng kiến cảnh băng
tuyết lãng mạn ở bắc cực mà còn thấy được những loài động vật chưa từng
được thấy bao giờ.
Ngoài tuần lộc, gấu bắc cực, bò bắc cực ra thì cô còn thấy con cá voi Greenland có chiều cao hơn hai mươi thước. Loài
cá voi này là loài động vật quý hiếm, nó có thể bơi được đến bốn nghìn
năm trăm km khiến Thượng Quan Tuyền kinh ngạc không thôi.
Rốt cuộc chiếc xe cũng chậm rãi dừng lại, đây rõ ràng là nơi dành cho người ở, vì Th