ên định trả lời trong bầu không khí nghiêm trang:
- Tôi tin tưởng và nguyện ý!
Lãnh Thiên Dục đưa tay siết vòng eo của cô giống như hắn đang ôm trong lòng
thứ đồ quý giá nhất trên đời này, mãi mãi không muốn buông ra!
Cha xứ lại hỏi tiếp:
- Anh Thượng Quan Tuyền, cô có nguyện ý cả cuộc đời này sẽ săn sóc, quan
tâm đến anh Lãnh Thiên Dục – chồng cô. Yêu thương anh ấy, không chỉ ở
bên cạnh anh ấy mà còn cùng anh ấy xây dựng một gia đình, tôn trọng anh
ấy, làm tròn trách nhiệm của một người vợ với anh ấy không?”
Đôi mắt Thượng Quan Tuyền ngập tràn tình yêu, cô ngẩng đầu nhìn Lãnh Thiên Dục, trả lời đầy kiên quyết:
- Tôi đồng ý!
Vẻ mặt thâm thúy của Lãnh Thiên Dục khẽ xao động, một con người sắt đá không coi ai ra gì như hắn lúc này lại cực kì kích động.
- Được, hai người đã tuyên thệ trước mặt Chúa trời, Ngài ở trên cao sẽ
chứng giám cho cuộc hôn nhân của hai người! – Cha xứ chậm rãi lên tiếng.
Lãnh Thiên Dục dẫn Thượng Quan Tuyền đến bên đàn tế, hai người cùng vươn tay đặt lên quyển Thánh kinh, nghiêm túc tuyên thệ...
- Tôi nguyện lòng mình đồng ý Thượng Quan Tuyền (Lãnh Thiên Dục) làm vợ (chồng) tôi, cùng cô
ấy (anh ấy) sống cùng nhau, dù cho hoàn cảnh ra sao thì cũng sẽ yêu cô
ấy (anh ấy) cả đời này, an ủi cô ấy (anh ấy), tôn trọng cô ấy (anh ấy),
bảo vệ cô ấy (anh ấy) cho đến hết cuộc đời này!
Giọng nói của hai người vang lên cùng với bầu không khí kỳ ảo và âm nhạc vang vọng quanh
quẩn trong nhà thờ. Họ cùng nhau thể hiện tình yêu chân thành và quyết
tâm với đối phương trước thượng đế.
- Được, nhân danh Thượng đế, tôi chính thức kể từ hôm nay, anh Lãnh Thiên Dục và cô Thượng Quan Tuyền chính thức kết thành vợ chồng, mong Thượng
đế ban phúc cho tình yêu của bọn họ!
Sau khi hai người trao nhẫn, cha xứ lớn tiếng tuyên bố, giọng nói trang nghiêm đầy chúc mừng vang lên.
Lúc này, những cánh hoa bay lượn như đang vỗ tay chúc phúc cho hai người.
- Dục, cám ơn anh đã vì em chuẩn bị hôn lễ này, em không ngờ rằng mình có thể được kết hôn trong thế giới như mộng ảo thế này!
Thượng Quan Tuyền dựa vào lòng Lãnh Thiên Dục, mỉm cười vui thích.
Lãnh Thiên Dục trìu mến hôn cô rồi nhẹ giọng nói:
- Thật ra phải nói rằng chúng ta cũng rất may mắn mới đúng!
- Sao anh lại nói vậy? – Thượng Quan Tuyền không hiểu, hỏi lại.
Lãnh Thiên Dục chỉ vào nhà thờ: “Em có thể nhà thờ này được tạo thành như thế nào không?”
Thượng Quan Tuyền lại đưa mắt quan sát cẩn thận một lượt, thật ra lúc vừa bước chân vào cô đã có cảm giác nhà thờ này rất không chân thực, dường như
trên thế giới này chẳng có nhà thờ nào lại trong suốt như vậy, cô bước
chân vào đây như bước lên thiên đường vậy.
- Rất kì lạ, không giống với những nhà thờ chúng ta thường thấy! – Cô cảm thấy hơi quen nhưng không dám khẳng định.
- Tuyền, thật ra em đã nghĩ tới nhưng không dám khẳng định. Nhà thờ này
được làm bằng băng, nói cách khác, tất cả đều do băng tuyết tạo thành.
Vì nơi này ngập tràn băng tuyết nên khối băng sẽ đông lại mà không bị
tan ra theo năm tháng, bởi vậy nên có thể dùng băng để xây dựng. Người
Eskimo cũng thường làm vậy! – Lãnh Thiên Dục chỉ vào một góc trong nhà
thờ rồi nói.
- Trời ơi, làm bằng băng thật ư? Em không thể tin được, chẳng lẽ những thứ này do hai người thiết kế kia làm à?
Thượng Quan Tuyền chấn động, cô vươn bàn tay nhỏ bé sờ vào vách tường, thật sự là mát lạnh.
- Đúng, thật ra đây là cũng một trong những hạng mục du lịch, bởi vì băng sẽ không tan nên hai người bọn họ hoàn toàn có thể khắc họa lên đó,
biến nó thành một nhà thờ thực sự, dù sao thì nhà thờ này bây giờ xa hoa giống hệt thiên đường rồi! – Lãnh Thiên Dục giải thích cho Thượng Quan
Tuyền.
- Thật là thần kì! Dục, em không ngờ hôn lễ của chúng ta
sẽ được cử hành ở một nơi như thế này đấy! Đúng là những kiến trúc sư
thiên tài! – Thượng Quan Tuyền tán thưởng.
Đôi mắt Lãnh Thiên Dục lóe lên ý cười.
- Thật ra những người Eskimo cũng dùng băng tuyết để xây dựng những căn
nhà nhỏ, hơn nữa bọn họ có thể xây thành những căn nhà có mái vòm, trông rất giống trong cổ tích. Bọn họ gọi cách xây bằng băng tuyết này là “Y
Cách Lỗ”. Nhưng khi bắc cực được coi là một địa điểm du lịch thì bọn họ
cũng dần dần xây dựng nhiều căn nhà bằng băng tuyết hơn, hiện giờ chính
là những căn nhà mà chúng ta đã thấy!
Thượng Quan Tuyền hoàn toàn cảm phục, sao lại có thể có được một tài năng và trí tuệ để tạo ra một
thế giới thần thoại như thế chứ.
- Chúng ta thật là may mắn, nếu
không có bọn họ thì chúng ta còn chẳng có nhà thờ để cử hành hôn lễ! –
Thượng Quan Tuyền cảm kích.
- Không!
Lãnh Thiên Dục lắc đầu.
- Tuyền, anh nói rồi, anh nhất định sẽ tạo cho em một hôn lễ khó quên,
cho nên nếu không có nhà thờ này thì anh nhất định sẽ cho người đến đây
xây một nhà thờ!
Một câu nói súc tích nhưng lại chắc như đinh đóng cột cho thấy rõ tình yêu vô hạn và sự yêu chiều của hắn với cô.
- Dục...
Thượng Quan Tuyền cực kì cảm động, cô ôm chặt lấy hắn, hạnh phúc càng ngày càng đong đầy.
- Anh đối xử tốt với em như vậy, em không biết phải làm thế nào để báo
đáp t