ắt trong suốt như thủy tinh rơi xuống, từng giọt từng giọt nhỏ xuống
băng tuyết dưới chân.
Lãnh Thiên Dục bước lên, đau lòng ôm cô vào ngực, hắn hôn lên những giọt nước mắt của cô. Những giọt nước mắt khóc
vì người đàn ông khác của cô này hắn chỉ cho phép xảy ra có một lần mà
thôi. Sau này hắn sẽ càng yêu cô hơn, che chở cho cô, không để cô phải
khóc nữa.
Với Niếp Ngân, trong lòng Lãnh Thiên Dục đã hiểu, anh
ta không hề tình cờ. Hắn tin rằng anh ta đặc biệt tới tham dự hôn lễ,
nhưng hắn không hiểu sao anh ta lại biết hôn lễ sẽ được cử hành ở Bắc
cực.
- Tuyền, hãy tiếp nhận lời chúc phúc của Niếp Ngân đi, hôm
nay là ngày kết hôn của chúng ta, em không được khóc đâu! – Lãnh Thiên
Dục dỗ cô.
Thượng Quan Tuyền gật đầu, lưu luyến nhìn theo bóng dáng phía xa xa, sau đó cô quay người ôm Lãnh Thiên Dục.
Hai người không hề biết khi đã đi được một đoạn xa, Niếp Ngân liền quay
người lại đúng lúc bọn họ quay người rời đi. Khi thấy hình bóng cô trong bộ váy cưới trắng như nàng Bạch Tuyết rời đi, đôi mắt anh ta đầy bi
thương...
Anh ta đã tự mình tiễn cô gái mình yêu thương nhất đi,
hơn nữa khi cô lập gia đình, nụ cười trên môi cô thật tươi tắn. Niếp
Ngân biết Lãnh Thiên Dục là người đàn ông có thể làm cho Thượng Quan
Tuyền vui vẻ, còn anh ta chỉ khiến cô đau khổ mà thôi.
Sự đau đớn trong đáy lòng Niếp Ngân dần bình ổn trở lại. Anh ta tới đây vì muốn
gặp Thượng Quan Tuyền, muốn nhìn thấy cô khi xuất giá, tuy trong lòng
đau đến mức hít thở không thông nhưng chỉ cần cô hạnh phúc, anh ta cũng
yên tâm rồi.
Niếp Ngân dừng bước, bên tai vang lên giọng nói hồn nhiên và trẻ con của Thượng Quan Tuyền...
- Chủ thượng, tại sao chúng ta không thể giết người trong nhà thờ?
- Bởi vì nhà thờ là nơi của thần thánh, cũng là nơi kết hôn của hai người yêu nhau, đó là nơi của thượng đế.
- Về sau kết hôn em cũng muốn được tới nhà thờ!
- Được!
- Nhưng em muốn đi bắc cực, em nhất định phải tới đó kết hôn... nn
Giọng nói ấy như vang vọng bên tai, cuối cùng thì Lãnh Thiên Dục đã đáp ứng được nguyện vọng của Thượng Quan Tuyền rồi!
Thế giới trắng xóa một màu băng tuyết kết hợp với đôi nam nữ cũng mặc quần áo màu trắng càng
tôn lên sự tuyệt đẹp nơi đây. Hai người dừng bước trước một căn phòng
nhỏ.
Gọi là phòng nhỏ nhưng thật ra nó không nhỏ lắm, có mấy
chiếc cột đá dựng xung quanh với lối kiến trúc truyền thống của châu Âu. Nó có hình mái vòm, trông hệt như những ngôi nhà trong thế giới cổ
tích. Vì chất liệu xây dựng đặc thù nên khi ánh chiều tà nhàn nhạt chiếu xuống lại khiến căn phòng như được phủ một vầng sáng nhạt bên trên,
trông vừa lóng lánh vừa xa hoa.
Căn phòng này cũng giống như nhà thờ đều được đặc biệt thiết kế xây dựng
dựa trên chủ đề về tình yêu đôi lứa. Ở đây, mọi người đều tin tưởng vào
thần tình yêu vậy nên những đôi vợ chồng mới cưới đều phải đến nơi này,
trước mặt thần tình yêu để nhận sự chúc phúc rồi khắc tên nhau lên đây
bày tỏ tình yêu vững bền, như vậy mới được gọi là hoàn thành hôn lễ.
Lúc này, Lãnh Thiên Dục nắm tay Thượng Quan Tuyền bước từng bước vào bên
trong. Vì được làm bằng băng nên không khó để nhìn thấy ánh chiều tà
đang rọi từng tia sáng chiếu xuống khiến nơi này càng thêm tuyệt đẹp.
Hai bên đường dẫn đến tượng thần tình yêu đều bày những cây nến đế cao, ánh nến lay động trông như những con người đang múa hát. Sự ấm nóng của nến lại kết hợp hoàn hảo với sự đông lạnh tạo nên một tầng sương mù nhàn
nhạt.
- Tuyền, em thấy lạnh không?
Lãnh Thiên Dục ôm sát lấy Thượng Quan Tuyền, thân thiết hỏi, rõ ràng ở trong đây lạnh hơn bên ngoài nhiều.
Thượng Quan Tuyền cười lắc đầu: “Không, ở đây đẹp thế này, em nhìn còn chẳng đủ, đâu có thời gian để rét nữa chứ”.
- Ngốc! – Lãnh Thiên Dục cười nói.
Tượng thần tình yêu đứng sừng sững ở khu trung tâm. Người Eskimo thờ thần
tình yêu, không phải là thần Cupid hay Nguyệt lão mà là một cô gái xinh
đẹp được tạc thành từ băng. Cô gái được điêu khắc có dáng vẻ rất tự
nhiên thanh thản, ánh mắt thâm thúy đang nhìn xa xăm, khóe môi gợn lên
nụ cười đầy ý vị sâu xa.
Thượng Quan Tuyền ngắm nhìn bức tượng
tuyệt đẹp trước mắt, chỉ chưa đến một ngày mà cô đã được chiêm ngưỡng
khả năng tuyệt diệu về kiến trúc và nghệ thuật điêu khắc của người
Eskimo, họ đúng là có những ý tưởng cực kì tuyệt vời.
Phần để
khắc tên cũng được làm từ băng. Tảng băng này cực kì lớn, nghe nói được
lấy ra từ nơi lạnh nhất ở bắc cực, có thể là băng ngàn năm. Phía bên
trong tảng băng tản ra ánh huỳnh quang sáu sắc màu, giống như đang hấp
thụ ánh mặt trời chói chang như những viên ngọc quý.
- Dục, thật là thần kỳ!
Thượng Quan Tuyền dường như dán sát khuôn mặt nhỏ nhắn vào tảng băng, khuôn mặt cô cực kì vui thích.
- Tuyền, lại đây!
Lãnh Thiên Dục thấy cô tò mò thì rất buồn cười, hắn giơ tay ra, nhẹ giọng nói với cô.
Thượng Quan Tuyền cực kì thích thú tiến lại gần Lãnh Thiên Dục, sau đó hai
người đứng trước tượng thần tình yêu. Tuy Lãnh Thiên Dục không tin vào
cái gọi là thần linh che chở, hắn chỉ vào năng lực và thực lực của bản
thân nhưng dù sao không
