Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328590

Bình chọn: 10.00/10/859 lượt.

ng ở thành thị.

Sinh mệnh dường như đang thăng hoa cùng sự yên tĩnh nơi đây…

Ánh mắt Thượng Quan Tuyền lóe sáng như những vì sao trên trời trong đêm tối.

- Tuyền, em có muốn nghỉ ngơi chút không, khi nào cực quang xuất hiện thì anh sẽ gọi em dậy.

Lãnh Thiên Dục khuyên cô, dù sao hiện giờ cô cũng đang mang thai, không nên thức quá khuya.

Thượng Quan Tuyền tựa đầu vào vai hắn, ngáp một cái rồi nói:

- Không, em không ngủ đâu, em muốn được tận mắt nhìn thấy lúc cực quang xuất hiện.

Lãnh Thiên Dục bất đắc dĩ lắc đầu…

Tuy bây giờ cô ngoan ngoãn nghe lời hắn nhưng đôi khi lại rất bướng bỉnh

khiến hắn chẳng biết phải làm thế nào, cho nên khuyên đi khuyên lại thì

hắn vẫn chỉ có thể ở lại bên cạnh che chở cho cô.

Thời gian từng

giây từng phút qua đi, lúc Thượng Quan Tuyền đang thất vọng vì lo rằng

sẽ không thấy gì thì đúng lúc này, phía đường chân trời đột nhiên xảy ra biến hóa…

Trong màn đêm đen đặc đột nhiên có tia sáng lóe lên,

ngay sau đó tia sáng này nối tiếp tia sáng kia nhẹ nhàng bay bổng trên

bầu trời, thoắt sáng thoắt tối.

Ngay sau đó là hàng loạt tia sáng có màu hồng, lam, lục, những tia sáng bốn màu dần dần hiện lên, đẹp đến động lòng người.

- Cực quang… cực quang kìa…

Giọng nói của Thượng Quan Tuyền đầy kích động, cô hoàn toàn sững sờ trước cảnh tượng tuyệt đẹp trước mắt.

Lãnh Thiên Dục cũng nhìn lên bầu trời, đúng là rất đẹp, đúng là không bõ công khi chờ đợi cảnh tượng thần kỳ này.

Sắc thái của cực quang bắt đầu trở nên biến hóa cực kì rực rỡ, từng tia

sáng lóe lên liên tiếp nhau, những tia sáng màu trắng bạc như những loại bông gòn đọng mãi trên bầu trời phát ra thứ ánh sáng dị thường, làm lu

mờ cả ánh trăng sáng. Chúng chiếu sáng cả bầu trời đêm rồi trong nháy

mắt lại trở thành những sắc màu nhẹ nhàng, sự thay đổi liên tiếp nhau

nơi chân trời xa xa.

Rốt cuộc Thượng Quan Tuyền cũng không ngồi yên được nữa, cô chẳng nói nhiều lời, hưng phấn mở cửa xe ra, hoàn toàn chìm đắm ngắm nhìn bầu trời đêm

kì ảo.

Những tia sáng rực rỡ chiếu rọi xuống người cô. Cực quang

trên màn đêm bắt đầu dần dần thay đổi, những tia sáng lóe lên trong mắt

cô thật đẹp nhưng những ánh lửa bập bùng, lúc nhạt lúc đậm khiến cô liên tưởng đến những ly rượu cocktail đủ màu sắc sặc sỡ hòa quyện vào nhau.

- Dục… anh xem đi, đẹp quá!

Cô chỉ về phía đường chân trời, vui mừng như một đứa trẻ, giọng nói cô trong veo như tiếng chuông ngân vang trong bầu trời đêm.

Lãnh Thiên Dục khoác áo khoác lên người cô rồi ôm cô từ sau lưng, cùng cô

chiêm ngưỡng cảnh đẹp trước mắt, cùng chia sẻ niềm vui mừng với cô.

Hai người tạo thành một bức tranh hoàn mỹ giữa bầu trời đêm, khi những tia

sáng cực quang hạ xuống, bầu không khí lúc này đẹp như một bức tranh sơn dầu.

- Tuyền, thích không? – Lãnh Thiên Dục nhẹ giọng nói bên tai cô.

- Có, em rất thích, thật đẹp quá!

Thượng Quan Tuyền vui mừng nhìn cực quang không ngừng thay đổi trên bầu trời,

khuôn mặt tuyệt mỹ của cô rạng ngời càng khiến lòng người rung động.

- Đúng vậy, cực kì đẹp, sự xinh đẹp khiến anh phải rung động!

Đôi mắt Lãnh Thiên Dục lóe sáng nhìn Thượng Quan Tuyền, thì thầm cất giọng

đầy ngụ ý. Cực quang tuy đẹp nhưng ngắm nhìn khuôn mặt của Thượng Quan

Tuyền thì trong lòng hắn, cô mới là thứ bảo bối quý giá nhất.

Hắn ôm chặt lấy cô, hít thở mùi hương thơm ngát dịu nhẹ trên người cô. Lãnh Thiên Dục chưa từng cảm thấy thoải mái như bây giờ, lúc này, hắn cảm

giác như trên đời này chỉ có một mình hắn và Tuyền!

Nửa năm sau…

Ngày dự tính sinh của Thượng Quan Tuyền đang đến gần. Mấy tháng nay, người

căng thẳng nhất chính là Lãnh Thiên Dục. Để có thể trở thành người có đủ tư cách để làm một ông bố chân chính, hắn không ngại đến gặp Lăng Thiếu Đường để học hỏi kinh nghiệm vì trong bốn người bọn họ thì chỉ có Lăng

Thiếu Đường là người đã làm bố trẻ con.

Trong phòng tổng giám đốc ở tập đoàn Lăng thị, Lãnh Thiên Dục mặt mày đen ngòm nhìn Lăng Thiếu Đường đang cười ngặt nghẽo…

Mãi lâu sau, hắn oán hận, cắn răng nói một câu: “Lăng Thiếu Đường, cậu cười đủ chưa?”

Có phải cậu ta dạo gần đây hay gặp Cung Quý Dương nên mới nhiễm thói xấu

không? Hắn chỉ đến hỏi kinh nghiệm thôi, đâu cần phải cười đến mức đấy

chứ!

Lăng Thiếu Đường mãi mới ngừng cười, hắng giọng một cái rồi

mở miệng chế nhạo: “Thiên Dục, để tớ cười xong đã rồi mới giúp cậu

được!”

- Có gì mà buồn cười? Cậu chưa từng trải qua giai đoạn này à? – Lãnh Thiên Dục lạnh mặt nói.

Dù biết là đến đây thì sẽ bị cười nhưng hắn không thể cứ giao Thượng Quan

Tuyền cho bác sĩ được, hắn phải dành nhiều thời gian để chăm sóc cô.

- Được rồi, đừng giận nữa. Tớ chỉ cảm thấy ngài lão đại đây khi ở nhà có

một bộ mặt hoàn toàn khác khiến tớ cảm động quá. Nhưng mà cậu yên tâm,

có tớ giúp cậu thì chắc chắn không có vấn đề gì cả.

Lăng Thiếu Đường đưa ly rượu đỏ cho hắn rồi vỗ lên vai hắn mấy cái.

- Thiên Dục, cậu phải biết rằng chăm sóc cho vợ mang thai là một chuyện cực kì hạnh phúc! – Lăng Thiếu Đường lên tiếng.

Lãnh Thiên Dục hừ lạnh một tiếng, bất mãn nhíu mày: “Tớ chỉ quan tâm đến

Thượng Quan Tuyền, c


Polaroid