ứ!
- Tuyền, ngoan, em uống sữa thì con mới khỏe mạnh được!
Lãnh Thiên Dục vừa dỗ vừa lừa, nhẹ nhàng kéo Thượng Quan Tuyền.
- Không đâu! Ông xã à…
Thượng Quan Tuyền bắt đầu ra “đòn sát chiêu”, cô bày ra vẻ mặt đáng thương tội nghiệp, cố ý làm nũng:
- Sữa khó uống lắm, mọi người đều bảo phụ nữ có thai muốn ăn gì là do con trong bụng muốn ăn cái đó. Em không thích sữa tươi nên chắc chắn con
cũng không thích uống!
- Không được, thứ này tốt cho cả em và con! – Lãnh Thiên Dục kiên định, không có ý định thương lượng với cô.
- Hừ!
Thượng Quan Tuyền dỗi, không thèm nhìn hắn nữa. Cô tức giận, cầm điều khiển rồi chuyển kênh liên tục.
Thấy tính tình trẻ con của cô, khuôn mặt cương nghị của Lãnh Thiên Dục dịu
dàng đi nhiều. Hắn lại ngồi xuống cạnh cô, cầm điều khiển bỏ sang một
bên rồi yêu chiều nói:
- Tuyền, em phải làm gương cho con chứ.
Như vậy đi, chỉ cần em ngoan ngoãn uống hết cốc sữa này thì anh sẽ
thưởng cho em, được không?
- Thưởng gì...
Thượng Quan Tuyền nghe xong, mắt sáng lên, cô vội vã hỏi: “Phần thưởng đâu?”
Lãnh Thiên Dục cười nói: “Tạm thời giữ bí mật, em uống đi rồi anh nói!”
Thượng Quan Tuyền cẩn thận nhìn hắn, có vẻ như hắn không nói dối nên cô gật
đầu, bất đắc dĩ nhắm tịt mắt lại, bịt mũi rồi uống một hơi hết cốc sữa.
- Cô bé, làm gì có ai uống sữa như em chứ! – Lãnh Thiên Dục buồn cười, lau sữa bên khóe miệng cô.
Thượng Quan Tuyền vênh khuôn mặt nhỏ nhắn lên, kiêu ngạo nói: “Anh không biết
à, đây là công phu gia truyền khi uống sữa của em đấy! Đúng rồi, phần
thưởng đâu?”. Cô vẫn không quên.
Lãnh Thiên Dục véo nhẹ mũi cô rồi nói: “Nhắm mắt lại!”
- Còn thần bí như vậy cơ à!
Thượng Quan Tuyền vui mừng nhắm mắt lại, không biết hắn sẽ thưởng cho cô cái gì.
Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đầy vui thích, hàng lông mi dài cong vút cùng gò má trắng mịn tạo nên dáng vẻ xinh đẹp động lòng người, đôi môi đỏ
hồng như cánh hoa hơi hé mở của cô, hắn không kìm lòng được liền cúi đầu xuống, thì thầm bên tai cô:
- Giờ anh thưởng cho em...
Nói xong, hắn hơi ngẩng đầu lên rồi lại cúi xuống, sau đó hôn lên đôi môi đỏ hồng ấy...
Nụ hôn lúc đầu thì dịu dàng lo lắng như dần chuyển sang nồng nhiệt...
Đầu lưỡi bá đạo của hắn mang theo sự hấp dẫn trí mạng như muốn hưởng thụ sự tươi ngọt và thơm mát của cô, dần dần từ khiêu khích bắt đầu chuyển
sang hoàn toàn nắm giữ lấy, hắn càng ngày càng nồng nhiệt hôn đôi môi
mềm mại của cô.
Cơ thể Thượng Quan Tuyền dường như tan ra trong
lòng hắn, bàn tay mềm mại của cô vô thức ôm lấy cổ hắn, dịu dàng đáp lại nụ hôn ấy.
Dần dần Lãnh Thiên Dục trượt môi xuống hôn lên phần
xương quai xanh của cô, bàn tay to thuần thục đặt lên phần thắt lưng cô, sau đó trượt vào trong quần áo cô, phủ lên nơi căng tròn của cô, vuốt
ve trêu đùa.
- Dục...
Thượng Quan Tuyền thở gấp. Cô là vợ
của hắn, hắn muốn cô là chuyện đương nhiên. Nhưng Lãnh Thiên Dục sợ sự
điên cuồng của mình sẽ làm hại đến con nên lúc nào cũng cấm trụ dục vọng của bản thân.
Nhưng lúc này hắn hoàn toàn bị cơ thể mềm mại của Thượng Quan Tuyền dụ dỗ, nụ hôn từ nhẹ nhàng bắt đầu trở nên điên cuồng.
Dần dần, đôi mắt thâm thúy của hắn tối đi, nụ hôn dần trở nên ướt át. Hắn vùi đầu vào nơi đẫy đà của cô khiến cô thở hổn hển...
Hơi thở nóng bỏng phả vào làn da mẫn cảm của cô khiến Thượng Quan Tuyền run rẩy thở dốc.
Rốt cuộc Lãnh Thiên Dục cũng không kìm nén được nữa, hắn há miệng ngập lấy
hơn nửa bầu ngực của cô, đầu lưỡi như trêu đùa cô. Loại cảm giác vừa tê
dại vừa ngưa ngứa này khiến Thượng Quan Tuyền không nhịn được phải phát
ra tiếng rên rỉ.
- Dục...
Giọng nói của cô dồn dập, bầu ngực lên xuống đều đều càng khiến dục vọng trong Lãnh Thiên Dục tăng lên.
- Tuyền, em đúng là tiểu yêu tinh...
Đôi mắt Lãnh Thiên Dục u ám hẳn đi, dục vọng quen thuộc khiến hắn dần mất hết lý trí...
Nhưng đúng lúc hai người đang chìm nổi thì cơn đau bụng nhói lên khiến Thượng Quan Tuyền thở hổn hển...
- A... Dục, đau... đau quá...
Vẻ mặt Thượng Quan Tuyền nhăn lại đầy đau đớn, chỉ trong một thời gian ngắn mà trán cô vã cả mồ hôi.
Lãnh Thiên Dục kinh hãi, lập tức hiểu rõ tại sao lại vậy. Hắn vội mở cửa
phòng, giọng nói đầy sốt ruột vang vọng khắp Lãnh gia...
- Dì Trần... Dì Trần... mau chuẩn bị xe, Tuyền sắp sinh rồi!
Sau khi hô xong, hắn liền chạy lại bên cạnh Thượng Quan Tuyền, sửa sang lại quần áo hỗn độn của cô rồi nhanh chóng lấy khăn mặt ấm lau mồ hôi trên
trán cô.
Không bao lâu sau, biệt thự Lãnh gia ồn ào hẳn lên, tất cả người làm trong Lãnh gia lập tức chạy ngược chạy xuôi.
- Dục, em đau quá...
Cơn đau bụng khi sinh khiến Thượng Quan Tuyền sợ đến mức mất đi tri giác,
cô nắm chặt tay Lãnh Thiên Dục, đầu ngón tay như muốn đâm thủng lòng bàn tay hắn.
- Tuyền, đừng sợ, xe đã chuẩn bị xong rồi, giờ chúng ta sẽ đến bệnh viện.
Lãnh Thiên Dục ôm Thượng Quan Tuyền đi xuống dưới tầng.
Dì Trần đã chuẩn bị xong mọi thứ, mau chóng mở cửa cho Lãnh Thiên Dục. Tài xế cũng đã chờ sẵn trong xe, người làm cũng tiến lên hỗ trợ.
Nhất thời, toàn bộ biệt thự Lãnh gia ồn ào cả lên.
- Anh cả... Tuyền...
Lãnh T